Chương 1.2

 

 “Hoan nghênh Hồng tiểu thư tới thăm tòa thành của ta.”, Một tiếng nói trầm thấp đầy mị hoặc vang lên.

Hồng Tư Giai kinh ngạc ngước đôi con ngươi đen láy lên, liền thu vào tầm mắt một bóng hình cao lớn mang áo sơ mi phi thường trắng noãn. Nam nhân kia đã uy nghiêm đứng ở bên cạnh.

Hồng Tư Giai sợ hãi giật thót, hít vào một hơi, âm thầm than thở. Thật sự là một nam nhân vô cùng cao ngạo đi, trừ bỏ bên khóe miệng lộ chút vẻ mỉm cười dối trá ra, Cổ Việt Mạn thật giống y như Trình Kỳ Kỳ miêu tả không hơn không kém. Chính là cái dáng vẻ cao cao tại thượng kia.

Cổ Việt Mạn thẳng lưng ngẩng đầu mà bước chậm rãi lại hướng nàng, vươn tay ra nói: “Hoan nghênh quang lâm.”

Hồng Tư Giai vội vàng đứng dậy, cầm tay hắn bắt, nhỏ giọng hưởng ứng: “Cảm ơn sự chào đón của ngươi”.

Tay hắn thật dày lại lạnh như băng, nhất là cặp mắt kia nhìn chằm chằm nàng, thật giống như màn đêm đen đặc khiến nàng không tự chủ được mà lạnh run người.

“Hồng tiểu thư đến nơi này là để nghỉ phép?”.

“A, không hẳn vậy.”, Hồng Tư Giai cố gắng bắt buộc chính mình nhìn thẳng vào ánh mắt hắn: “Trên thực tế, ta tới đây là để gặp riêng ngươi.”

Cổ Việt Mạn nhướng cao một bên mi, bỡn cợt chế nhạo nói: “Lặn lội từ xa tới đây, là vì muốn gặp riêng ta?”, Trên mặt hắn lộ ra nụ cười châm chọc, tỏ vẻ rất thú vị.

“Thực chính là như thế”, Nàng buộc chính mình dũng cảm đối mặt hắn, không cho phép quay ánh mắt đi.

“Như vậy liền y như lời nói của ngươi, ta hẳn là nên tìm một nơi thoải mái để nghe tiếp”, Thanh âm của hắn như nhung cánh thiên nga bao bọc âu yếm nàng.

Thoải mái hơn? Cái tòa thành này còn có nơi còn thoải mái hơn chỗ này sao? Bất khả tư nghị! (Không thể tin tưởng!)

Cổ Việt Mạn mang theo Hồng Tư Giai đi vào một gian khác so với đại sảnh trước kia còn rộng lớn hơn, bên trong tràn ngập những vật phẩm dị quốc của Arab đầy phong tình, nằm nghiêng hoành thức quý phi y, trên phô bày những thảm mang kim tuyến lấp lánh, đều được làm thủ công vô cùng tinh tế tỉ mỉ, khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối. Trên thảm còn xếp ngăn nắp những tấm đệm, tùy ý cho khách khứa sử dụng ngồi trên chiếu.

Hắn trước bước đến hé ra tà thức ghế nằm, sau đó đưa tay vẫy vẫy ghế dựa đối diện mời nàng ngồi. Chờ đến khi nàng an ổn ở vị trí, hắn mới ngồi xuống, dựa vào tấm đệm dày nhất bên cạnh.

Lúc này, một người giúp việc xuất hiện ở cửa, trên tay bưng chiếc khay bạc.

“Trà đây rồi.”, Hắn vươn ngón tay, chỉ thị cho người mang trà đến phục vụ khách. Người giúp việc cung kính đem trà đá đặt ở trước mặt Tư Giai.

Vẻ trêu tức cười cợt từ đáy mắt hắn dần biến mất, thay vào đó, một thanh âm nhu hòa vang lên bên tai nàng: “Thời tiết kiểu này uống trà đá là dễ chịu nhất. Mời”.

Đúng vậy a, nàng đã sớm mong có thể được uống thức vị này. Nàng vốn không nghĩ tới ở Jamaica thời tiết lại khốc liệt như thế. Nóng, vô cùng là nóng, khiến nàng đau đầu không thôi, môi khô cạn. Nàng tưởng như bị nướng đến hôn mê mất. Vậy nên, cánh tay nhỏ bé vội vàng đưa ra, bưng chén trà lên trước mặt mà khoái trá uống.

Cảm giác được dòng chất lỏng mang theo đá mát lạnh kia rót vào trong cổ họng khô ráo, nàng cảm thấy thực là hạnh phúc, dễ chịu.

Cùng lúc ấy, nàng cũng thầm đánh giá nam nhân ngồi trước mặt. Hắn bình tĩnh tự nhiên lại khiến cho người ta thật không rét mà run, phảng phất như cả thế giới này đều nằm trong bàn tay hắn nắm giữ. Cao trên tất cả.

Hắn thoải mái dựa người vào ghế nằm, dáng vẻ tà mị, hai tay khoát để trước ngực, các ngón tay thon dài đan vào nhau, chỉ có thể miêu tả qua một từ:  đẹp. Hắn vắt chéo hai chân, lại càng tôn thêm đôi chân dài dưới cơ thể rắn chắc cơ bắp, trên chân còn mang đôi giày da hàng hiệu đắt tiền. Một điều không thể nghi ngờ, hắn quả thực phi thường biết hưởng thụ, thưởng thức vật phẩm quý giá.

Bỗng nhiên, nàng phát giác cặp mắt đen sâu không lường được kia phát ra ánh mắt giống như dò xét trên người nàng, không kiêng nể gì mà tuần ra gắt gao; sau liền đứng lại ở ngay trước ngực nàng. Lộ ra khuôn mặt tươi cười vừa lòng, hắn mới lại lên tiếng: “Nói ra mục đích chính của ngươi”.

Này thực cũng không phải phương thức mở đầu mà nàng hi vọng. Rất không có thiện cảm mà.

Hồng Tư Giai buông chén trà trong tay: “Ngươi đã đi thẳng vào vấn đề, vậy ta cũng không cần phải lòng vòng quanh co. Ta là đến để nói chuyện liên quan đến Điền Tuấn và Kỳ Kỳ”.

“Nói ra lời thật.”, Hắn cũng sớm đoán được khi nghe nói nàng là biểu tỷ của Trình Kỳ Kỳ kia. 

“Kỳ Kỳ ý là muốn nói, Cổ tiên sinh biết vị trí của Điền Tuấn…” 

Cổ Việt Mạn khóe miệng vặn vẹo, lộ ra một khuôn mặt tươi cười mang đầy ý châm chọc: “Kỳ Kỳ thật là đã quá đề cao ta đi. Nói gì thì nói, Điền Tuấn quả là người công ty ta đấy, nhưng hắn vẫn là chồng của nàng, lão công đi đâu rõ là phải đến hỏi thê tử của hắn mới phải. Ta còn đang muốn hỏi Kỳ Kỳ rằng Điền Tuấn đang ở nơi nào đi?” 

Nàng không nghĩ tới sự tình qua lời kể không những bất thành mà còn bị hắn lật ngược 180 độ. Hắn tưởng là đang cùng nàng chơi trò chơi chắc? 

Hồng Tư Giai thở sâu, ở tòa án đối đầu với vô số các cao thủ, nàng còn chưa từng sợ hãi qua nữa là. 

“Cổ tiên sinh, theo lời Kỳ Kỳ nói, Điền Tuấn ngày thường đối với tiên sinh vô cùng tôn sùng cùng kính nể nhất, ta không tin Cổ tiên sinh lại không biết nơi đi của Điền Tuấn”. 

Đường nét đen rộng nơi lông mi lại nhướn cao, những lời này đối với Cổ Việt Mạn mà nói, hoàn toàn không phải nịnh mĩ mà là châm chọc. 

“Hồng tiểu thư, lời này sai rồi! Ta đâu có thời gian mà coi từng người làm từng việc mà có thể biết hắn ở đâu. Kẻ muốn vào làm trong công ty phải có thực lực chứ không phải chạy vạy. Nếu người này không có khả năng thì đừng có mơ tưởng đến làm phiền chân ta.!” 

Nàng chọc giận hắn? 

Hừ. Vì Kỳ Kỳ, nàng không được làm cao, cũng phải lập tức hạ nhiệt độ tắt lửa của hắn, nếu không chuyện này chắc chắn không có kết quả thu hoạch. 

“Cổ tiên sinh, ngươi hiểu lầm ý của ta rồi, ý tứ ta muốn nói là…” 

Cổ Việt Mạn thở mạnh, ngắt lời biện hộ của nàng: “Ta đã nói không biết Điền Tuấn đi nơi nào.” 

Dù thế, Hồng Tư Giai vẫn ý đồ muốn giải thích: “Ta nghĩ ngươi vẫn chưa hiểu hết tình huống này. Điền Tuấn cãi nhau cùng Kỳ Kỳ một trận đại ầm ĩ, xong hôm sau liền lén lút mang bối bối rời đi”, Nàng nặng nề nói như phun ra khí: “Bối bối hiện tại mới có mười tháng tuổi, cũng là thời điểm cần mẹ nhất. Kỳ Kỳ chính là muốn đem bối bối trở về chăm sóc.” 

Đây là ý gì? Nói vậy khác gì lên án hắn bắt cóc đứa nhỏ đem đi. 

Cặp mắt đen sậm xuống, ánh tia lạnh lùng không thể át bắn về phía nàng: “Tìm chồng, muốn con gái, cư nhiên lại tới làm loạn ở nhà ta, này cũng không tránh khỏi quá mức làm người khác phát hỏa đi.?” 

Lúc này không thể làm hắn giận. 

Nàng nhẩm đi nhẩm lại trong đầu, nàng còn rất cần sự giúp đỡ từ hắn mà. Hồng Tư Giai bèn hạ giọng nói nhẹ: “Đây là Kỳ Kỳ nói với ta, Điền Tuấn luôn luôn nghe lời ngươi nói, cho nên ta thực cần ngươi giúp đỡ, nghĩ cách tìm ra Điền Tuấn”, Nàng cố gắng kiên trì nhất, ôn nhu lặp lại mong muốn của mình. 

Đối với Hồng Tư Giai mãi lảm nhảm, Cổ Việt Mạn không kiên nhẫn phóng ánh mắt tà mị: “Ta rất cảm kích sự tin cậy của nàng đối với ta. Chỉ tiếc, ngươi chuyến này phải tay không trở về, ta thật sự không biết Điền Tuấn ở nơi nào.” 

“Ngươi chắc chắn chứ?” 

“Ngươi là ám chỉ ta nói dối?” 

Hồng Tư Giai dời ánh mắt, không dám nhìn thẳng mặt hắn nữa, càng không dám nói đến chuyện hắn nói dối hay không: “Không. Ta không có ý đó!”. 

“Tốt lắm, phải cám ơn sự sáng suốt của ngươi”, Hắn thốt lên, trong thanh âm tràn ngập sự châm chọc. 

Hồng Tư Giai một lần nữa cố trấn định cảm xúc của chính mình. 

“Ừm… Ngươi… có thể sử dụng lực ảnh hưởng của bản thân với bên ngoài để tìm ra Điền Tuấn, cũng mời hắn ra mặt?”. 

“Vì sao ta phải làm thế?” 

“Bởi vì Điền Tuấn mang đi bối bối, hắn không có quyền cướp đoạn từ mẫu thân đứa con gái nhỏ của nàng”, Nàng ngẩng cao đầu kiên định, hữu lực nói ra đáp án. 

Hắn đối lại, lạnh lùng cười một tiếng, con ngươi đen sâu thẳm gắt gao khóa trụ nàng: “Ngươi cũng đừng có quên, Điền Tuấn là ba của bối bối, ngươi lại càng không có quyền cướp đoạt đứa nhỏ từ phụ thân yêu của nó.” 

Hồng Tư Giai mở to hai mắt trừng hắn, nhất thời thất bại không đáp trả nổi, hắn phản bác làm nàng tức giận khó nhịn. Thật tốt quá đi! Nàng đã đem đầu mình giống như mấy đầu thú treo trên tường phía trước kia cho hắn trảm! 

Nhưng là vì biểu muội, nàng vẫn là phải cố nén lại cục tức khó chịu này, thử lại “lần nữa” ý đồ nói chuyện để hắn thông hiểu: “Ta đồng ý với ngươi chuyện đó, Bối bối nhất định là một đứa trẻ hạnh phúc khi có cả phụ mẫu thân yêu bên cạnh. Vấn đề là, hiện nay mẹ bối bối hoàn toàn không biết nó ở đâu, điều đó không phải là không được công bằng sao?”. 

“Nghe khẩu khí này, hẳn ngươi sẽ kiên trì cho rằng ta biết nơi trú của hai ba con họ?” 

“Chắc chắn”, Nàng không hề lảng tránh mà thẳng thắn nói ra: “Kỳ Kỳ hiện tại tâm tình phi thường uể oải, thương tâm; bởi vậy cho nên mới ương bướng bắt ta ra mặt bằng được để tới đây đàm luận với ngươi.” 

“Ngươi hẳn đáng lẽ phải hỏi Kỳ Kỳ một chút, là lúc ấy đứa nhỏ và chồng nàng ở Đài Loan hay vẫn là ở Jamaica? Nếu Kỳ Kỳ thật sự quan tâm đến đứa nhỏ, nàng sao lại một mình bay trở về Đài loan mà không ở lại chăm sóc nó?”, Hắn không một chút lưu tình mà phản kích. 

Nàng thấy rõ sự khiêu khích trong lời nói của hắn, ánh mắt tràn ngập lửa phẫn nộ mà xúc động thốt ra: “Cổ tiên sinh, ngươi nếu là cố ý tại đây tránh né vấn đề chúng ta đang nói, vậy có thể cần đến cách giải quyết của pháp luật!”. 

Cổ Việt Mạn nâng tay chống cằm, thanh thanh yết hầu nói: “Thật là thẳng thắn. Nhưng cho phép ta nhắc nhở ngươi, bối bối sinh ra ở nơi này, là người dân nơi này, lại đang ở cùng ba nó, vậy ta cũng chẳng cần quan tâm vì Kỳ Kỳ có thể có bao nhiêu khả năng thắng kiện?” 

“Ha! Nói như vậy Điền Tuấn cùng bối bối còn đang ở đây?”, Nàng đắc ý. Đương nhiên thôi, nàng đã sàng lọc ra được lỗi trong lời nói của hắn nha. Dù lời hắn thật đáng ghét, quá coi thường nàng! 

Nhưng đối lại, hắn lạnh lùng cười một tiếng. Nàng tưởng cứ đơn giản như vậy mà tính kế đem hắn lọt bẫy? 

Đừng có xuẩn ngốc! 

“Ta không nói đến bọn họ lúc này, đây là chuyện lúc trước của gia đình họ, ta không có lí do để phải ở trong này làm thẩm phán. Về phần bọn họ muốn dùng phương thức giải quyết gì đi chăng nữa, cũng là quyết định của đương sự bọn họ, không liên quan tới ta.” 

“Ngươi cứ như vậy không chịu cung cấp sự giúp đỡ sao?” 

“Đương nhiên!”, Hắn ném cho nàng ánh mắt khinh miệt, sau đó đứng lên: “Đây là chuyện tranh cãi riêng tư trong gia đình, ta không nghĩ sẽ tham gia”. 

Ngữ khí hắn đã muốn hoàn toàn bày lộ rõ, đây là chuyện riêng tư của người khác, nếu hắn không muốn nhúng tay vào, nàng tốt nhất cũng đừng đứng bên này ngó bên kia mà xen thêm lời. 

Hồng Tư Giai bắt đầu mất tính nhẫn nại: “Này không giống tác phong Cổ Việt Mạn ngươi!”. 

“Tác phong của ta?”, Hắn lạnh lùng liếc hai tròng mắt chiếu thẳng mắt nàng đối chọi. 

“Kỳ Kỳ nói, ngươi là ngồi ở trên đảo này nắm quyền, ai có sự việc gì đều phải tới tai ngươi xem qua. Không có khả năng ngươi không biết Điền Tuấn ở nơi nào!” 

Hắn từ tốn đi đến trước mặt nàng, hai tay đút túi quần nói: “Kỳ Kỳ thật sự nói như vậy?” 

“Nàng thật sự nói ngươi như vậy với ta.”, Hồng Tư Giai tăng mạnh ngữ khí, khẳng định chắc chắn. 

Hắn cúi đầu, ánh mắt mị hoặc nhìn nàng: “Nàng quá đề cao ta, ta làm gì có loại sự tình cai quản như vậy. Nhưng là, nói cho ngươi biết, nếu ta thật sự tham gia việc nhà của nàng, nàng đã sớm bị Điền Tuấn ly hôn, sẽ không kéo dài tới lúc này để mà nhờ ngươi đến tìm đứa trẻ”, Thanh nhã xoay người, hắn tiến về phía trước vài bước rồi đột nhiên dừng lại cước bộ: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi điều này, đừng có quá tin tưởng Kỳ Kỳ biên chuyện xưa nói quá, bởi vì có thể tin theo lời nàng kể, cơ hồ là trời sập cũng nên.” 

Kỳ Kỳ biên chuyện xưa? Thực đã không chỉ thêm mắm thêm muối vào câu chuyện? 

Điều này không thể tin được, rõ ràng Điền Tuấn cùng bối bối là không tìm thấy mà! 

Hồng Tư Giai trừng mắt nhìn bóng dáng cuồng vọng ngạo mạn kia: “Cho dù nàng ấy có nói dối đi chăng nữa, nhưng có một chuyện ta cam đoan lời nàng tuyệt đối là thật, ấy chính xác là mấy lời miêu tả ngươi! Ngươi là đồ nam nhân chuyên chế, ngạo mạn!” 

Cổ Việt Mạn cười lạnh một tiếng: “Đa tạ lòng ca ngợi”. Bước đến bên cửa sổ, hắn bỗng dưng quay đầu, ánh mắt nghiêm khắc như hợp với ánh mặt trời rực rỡ sau lưng làm người ta chói mắt: “Ta cảm thấy cuộc đàm luận đã kéo dài; dù sao cũng là người có lương tâm, ta cho ngươi một đề nghị này. Tốt nhất hãy đáp chuyến bay sớm nhất trở về Đài Loan, đừng có nhúng tay vào việc nhà người ta.” 

“Ngươi…” 

Trước lời phản biện chưa thành câu của nàng, hắn ngiêng đi khuôn mặt lạnh lùng như bức tượng điêu khắc, đôi môi kiên định phun ra những lời châm chọc: “Ngươi ở nơi này không chiếm được những tin tức mình muốn, vậy không phải là lãng phí thời gian?” 

Hồng Tư Giai nâng cằm biện hộ, nói cùn: “Đó là chuyện của ta, không cần các hạ nhọc công lo lắng!”. 

Một đôi con ngươi ánh lóe giận, hai phiến môi mỏng nhếch thành đường cong khi hắn xoay người, cúi đầu nhìn nàng. Hồng Tư Giai chỉ cảm thấy một trận run rẩy ập đến, ánh mắt kia, thoạt nhìn thực sự vô cùng nguy hiểm. 

Cổ Việt Mạn im lặng nhìn, tựa hồ khống chế được lửa giận của bản thân, cuối cùng chính là chỉ nhún nhún vai, phát ngôn hờ hững: “Tùy ngươi”. 

Nàng ngược lại, càng giận sau lời nói của hắn, liền khiêu chiến: “Hừ. Ta sẽ ở lại chỗ này!”. 

Hắn cười chua độc, khiến nàng bỗng thấy run tới tận tủy. 

“Ta đã nói, tùy ngươi, ta chỉ là hảo tâm nhắc nhở, nơi này không phải Đài Loan, một nữ nhân như ngươi một thân một mình ở chỗ này, khả năng tự rước lấy phiền toái là không nhỏ”. 

Ngay khi nàng định mở miệng phản bác, cái người giúp việc đã dẫn nàng qua lên xuống thê lại xuất hiện ở cửa. Cổ Việt Mạn không nói, chỉ hướng hắn ngoắc ngoắc tay ra hiệu rồi lập tức quay lại công việc nhìn Tư Giai chăm chú: 

“Buổi nói chuyện cùng ngươi đã giúp ta mở rộng không ít, dù sao ít nhất cũng là cho ta biết nữ nhân cũng có dũng khí can đảm”, Khóe miệng khẽ cong cong: “Tái kiến”. 

Hồng Tư Giai nắm chặt hai tay thành nắm đấm, thật muốn một quyền đánh trúng thẳng mặt tên kia, quát vào mặt hắn, hắn là cái tên tự đại, ngạo mạn! Đồ đáng giận! 

Nàng giận đùng đùng, bước nhanh về phía cửa, đi xuống lên xuống thê, sau lại xoay người phát hiện Cổ Việt Mạn ở đằng sau theo sát. Nàng lấy lại được tự chủ liền châm chọc cười: “Cám ơn lòng chiêu đãi khó quên của ngươi!”, rồi quay ngoắt đi tiếp. 

Ngay tại thời điểm cánh cửa ngăn giữa nàng với hắn đóng gần hết, Cổ Việt Mạn cuối cùng chêm thêm một câu: “Chuyến cuối cùng hôm nay quay lại cảng tàu Jamaica sẽ khởi hành lúc tám giờ, ngươi tốt nhất nên trở về thuyền ngay đi”. 

Hừ! Tưởng cứ như vậy mà đem nàng ném ra khỏi tiểu đảo? 

Nằm mơ! Đừng tưởng bở!

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

13 responses »

  1. linh nói:

    Nha mua thêm nên dich là jamaica

  2. anh này ko ở đài loan à, nha mua thêm là ở đâu ta.
    (ngứa tai quá)

  3. hoanglac nói:

    hự! Cả hệ liệt cũng dài a~~~! Nhưng là nàng đã làm bộ thứ hai rồi mà 🙂
    yay ta sẽ cố làm hết cả hệ liệt \m/

  4. hoanglac nói:

    Thế ta làm “côg chúa đùa giỡn tâm cơ” a~, “MNMH” ta đã muốn hoàn 😡

  5. her nàng muốn làm công chúa tâm cơ trong đại tứ hỉ thì cứ làm đi, ta chỉ làm bộ thứ hai nếu làm xong không ai làm các bộ còn lại thì ta làm thôi

    • hoanglac nói:

      Nàng là đang dịch bộ nào trog “đại tứ hỉ” rồi? Và còn định làm bộ nào nữa? Để ta biết đường tránh trùng. Bởi vì ta là đag thích 2 bộ “côg chúa đùa giỡn tâm cơ và “trộm tặc rất làm càn”, mà bộ “trộm tặc rất làm càn” thì có phần thích hơn a 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s