Chương 4.2

 

“Ngươi uống nhiều rồi.” 

Hồng Tư Giai chậm rãi xoay người, bắt gặp một đôi mắt đen lóe sáng, trong lòng cảm thấy một trận bất an. 

Cổ Việt Mạn nhìn cái ly trong tay đã trống không, lại nhìn nhìn An Trác cùng Bao Bách: “Hi vọng hai người tận hứng vui vẻ.” 

Nói xong, ánh mắt lạnh lùng lợi hại lại chằm chằm nhìn Hồng Tư Giai, hắn chỉ cần mới thoáng lơi lỏng, nàng lập tức biến thành thợ săn tìm kiếm con mồi. 

“Ta mời ngươi điệu nhảy.” Hắn tùy tay đặt cái ly rỗng lên khay của người bồi bàn lướt qua, sau đó không thèm phân trần nắm chặt nàng, hướng trung tâm sàn nhảy đi đến. 

Lực đạo kia khiến tay nàng run lên, bị hắn kéo ra sàn nhảy, nàng nghĩ định phản kháng, nhưng là nhìn xung quanh bốn phía khách mời, nếu nàng gây ra rắc rối, chỉ sợ không biết ngày mai có còn lại được nhìn thấy mặt trời mọc? 

Vì thế, nàng nhịn xuống. 

Nàng giống món đồ chơi bị hắn kéo vào trong lòng, một bàn tay dán tại lưng nhỏ, một bàn tay chặt chẽ cầm tay nàng, bắt buộc nàng ngẩng đầu nhìn hắn. 

“Ngươi không nên làm như vậy?” Hắn một mặt bức cung, một mặt dẫn nàng lướt trên sàn nhảy. 

Nhìn trên mặt hắn luôn luôn lộ vẻ tươi cười, nhưng là trong lòng nàng rất rõ, đây là một loại ‘miệng cười tâm không cười’ để kèm cặp nàng. 

Hồng Tư Giai trừng mắt tỏ vẻ hung tợn: “Nếu ngươi ngay từ đầu nói cho ta biết vị trí của Điền Tuấn, ta cũng sẽ không cần làm phiền khách quý của ngươi.” 

Hăn im lặng không phản ứng. 

Nghĩ không hé răng thì nàng không có cách sao? 

“Hiện tại không cần ngươi nói, ta đã biết Điền Tuấn ở nơi nào, nhờ Bao Bách.” Nàng đắc ý lên giọng cười cười. 

“Phải không? Bao Bách nói gì?”. Con ngươi đen khiêu khích nhìn nàng. 

Nàng trấn định quyết tâm, có lẽ không nên bán đứng Bao Bách, nhưng là như vậy nàng có thể dựa trên phản ứng của Cổ Việt Mạn để phán đoán chất lượng tin vừa thu. 

“Bao Bách nói, Điền Tuấn trước mắt đang ở ‘áo địa lợi’.” 

Nhưng làm Hồng Tư Giai cảm thấy kì dị là, trên mặt Cổ Việt Mạn không hề xuất hiện biểu tình như nàng đoán, chính là chỉ cười cười, thực không đúng chút nào. 

“Ngươi đã có nơi ở Điền Tuấn, ta có thể chờ mong ngươi mau rời nơi này đi.” 

Như vậy đã nghĩ đuổi nàng đi? Còn chưa đủ thông tin! Đã thế nàng càng không đi! 

Nàng bắt buộc chính mình lộ ra nụ cười ngọt ngào nhất, “Ta tin ngươi biết địa chỉ của Điền Tuấn ở đó, nếu không cũng phải có điện thoại, hoặc là tên khách sạn nào, chỉ cần có mấy thông tin đó, ta cam đoan lập tức rời đi.” 

Hắn trả lại nàng một nụ cười hoàn mĩ chói sáng: “Vì sao ta phải làm như vậy?” 

“Ngươi đã nói, càng sớm thoát khỏi ta càng tốt.” 

“Nếu trí nhớ của ngươi không tệ, vậy cũng có thể nhớ rõ ta đã nói không giúp ngươi.”

“Ngươi cũng biết cách đơn giản nhất để lập tức đuổi ta đi, vậy sao không chịu làm?” 

Hắn cầm tay nàng lướt đến trung tâm sàn nhảy, mặt mang giọng mỉa mai mỉm cười: “Ta có rất nhiều cách để tiêu trừ cái đinh trong mắt, nhưng giao dịch ngươi muốn lại không được bao gồm trong này.” 

Hồng Tư Giai trừng trừng nhìn cặp mắt sâu như đáy hồ kia, phảng phất gắn đầy âm hàn, thậm chí còn có một tia oán giận, nàng nhất thời cảm giác run rẩy, lạnh lẽo dâng lên; đồng thời cũng cảm giác được thân thể hắn cùng chính mình gần sát, lồng ngực to lớn dán tại bộ ngực mềm mại của nàng, cánh tay cường tráng cầm trụ thắt lưng mảnh khảnh, tệ nhất là thân thể nàng và hắn theo tiết tấu nhạc cọ xát nhau. 

Mạch đập của nàng dần dần gia tốc, giờ phút này hắn ngược lại trở thành kẻ đi săn, còn nàng thì biến thành người bị săn, thân thể hắn chuyển động theo nhạc, dụ hoặc nàng, hai gò má dần nóng lên. 

“Ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng nói cho ta biết cách liên lạc với Điền Tuấn?” 

Hai mắt hắn lóe tia thú vị: “Ta nói rồi, ta sẽ không nói cho ngươi.” 

Hồng Tư Giai tức giận ngẩng đầu, trông thấy nụ cười mỉa mai kia, nàng thật muốn giơ tay đánh một cái thật mạnh: “Phá hoại một gia đình đối với ngươi có cái gì hay ho?” 

Biểu tình mỉm cười trên mặt hắn đột nhiên trở nên có chút lãnh khốc, mà bàn tay to đặt trên lưng nàng đang dần tăng thêm lực mạnh, tựa hồ hận không thể đem nàng bóp nát ra. 

Hắn lạnh lùng mở miệng: “Ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ muốn hủy diệt gia đình ai, nhất là một gia đình hạnh phúc.” 

“Nhưng là ngươi hiện tại đang làm như vậy đối với thủ hạ của chính mình.” Hồng Tư Giai giương mắt bễ nghễ hắn. 

“Ta không phải người như thế, ngày hôm nay phát sinh chuyện này là do việc làm của Kỳ Kỳ, không quan hệ tới ta.” 

“Lại là Kỳ Kỳ, ngươi đừng đổ hết lỗi lên đầu nàng ấy!”, Nàng thực sự tức giận. 

“Chẳng lẽ ta nói có gì sai sao?”, Hắn thản nhiên nói. 

Lời hắn nói càng làm nàng nổi trận lôi đình: “Nếu không phải ngươi, Kỳ Kỳ cũng sẽ không phạm phải cái loại sai lầm này!” 

“Ta?”, Hắn trào phúng cười lạnh. “Ngươi cũng quá đánh giá cao ta.” 

“Ngươi định phủ nhận? Nếu không phải vì ngươi quá mức quan tâm, Kỳ Kỳ sao lại hiểu lầm tâm ý ngươi?”. Nàng không chút e ngại trừng mắt hắn (này là chị sai rồi…) 

Thân thể hắn đột nhiên cứng lại, rồi rất nhanh chóng khôi phục bình thường: “Ngươi muốn ám chỉ, ta thân là ông chủ quan tâm người nhà nhân viên cũng sai lầm sao? Ta không đơn giản chỉ để ý Điền Tuấn, ta còn quan tâm những người khác, nếu vợ mỗi người đều có ý tưởng giống như Kỳ Kỳ, ta sớm đã bị mọi người xa lánh, còn có thể đứng ở trong này bây giờ sao?” 

“Này…..”, Nàng vô lực phản bác. 

Thấy nàng an tĩnh lại, hắn thu giảm âm điệu nói: “Ta không phải nam nhân chẳng biết xấu hổ, ta biết nói đạo lý cùng vợ bằng hữu, huống chi là nhân viên chính mình.” 

Đối với cách làm người của hắn, nàng đã được nghe, giờ nàng chỉ hi vọng bản thân đã không lắm miệng tranh cãi thay Kỳ Kỳ. 

Đột nhiên, âm nhạc dừng lại. 

Hắn buông cánh tay đang vòng trên lưng nàng, cũng lùi từng bước tạo ra giữa hai người một khoảng cách. 

Hồng Tư Giai cuối cùng có thể thả lỏng thở phào, tin tưởng sau khi hắn đưa nàng rời sân nhảy, nàng có thể thoát khỏi hắn, sửa sang tâm trạng chính mình. 

Nhưng là, sự tình luôn luôn không theo mong muốn! 

Vừa trở lại bên ngoài phòng nhảy, một vị bồi bàn đi tới bên người hắn ghé miệng nói nhỏ rồi rời đi. 

Tiếp theo, Cổ Việt Mạn lớn tiếng tuyên bố: “Bữa tối đã chuẩn bị xong, mời các vị vào bàn thưởng thức.” 

Dứt lời, tay hắn lại nhớ tới trên lưng nàng, thậm chí còn gắt gao chế trụ. “Chờ một chút an vị bên người ta.” 

Hồng Tư Giai ngạc nhiên sửng sốt, tâm tình tưởng thoát khỏi tay hắn nháy mắt rơi xuống vực thẳm. Bởi hắn áp giải cường chế, nàng chỉ có thể đi theo, mặc hắn bài bố dẫn nàng vào bàn. 

Xếp dài trên bàn ăn là những thức ăn phong phú ngon miệng, còn có hoa tươi, rượu ngon. 

Đột nhiên, nàng cảm thấy trên lưng truyền đến một cái nhấn mạnh mẽ, bên tai phất phơ nhiệt khí ấm áp thanh âm. 

“Mỉm cười, giả bộ ngươi thật vui vẻ.” 

Này quá là ép buộc đi! 

Bất chợt phóng nhãn nhìn lại, ít nhất có cả một xe tải nữ nhân đang hung tợn trừng nàng, mỗi ánh mắt đều tràn ngập ghen tị cùng oán hận, các nàng ai ai cũng đều muốn vị trí bất đắc dĩ này của nàng. Thực hiển nhiên, đêm nay có thể đứng cạnh làm bạn gái của vị chủ nhân anh tuấn mê người, tỏa sáng rực rỡ này, là quang vinh vô hạn. 

Còn may mắn là ngồi bên cạnh nàng có phu nhân Andrew, ít nhất cũng có thể từ tốn nói chuyện phiếm… 

Ở cuối câu chuyện, nàng có thể kết luận Cổ Việt Mạn là thiên tài qua sát người, tỉ mỉ nhìn phản ứng, hắn có thể dễ dàng nắm bắt đối phương, nói chuyện luôn dí dỏm, phi thường hài hước, khó trách hắn được hoan nghênh như vậy. 

“Không phải ngươi đang khó chịu đi!?”, Cổ Việt Mạn hướng về phía nàng nhếch miệng cười 

“Hoàn hảo, miễn cưỡng có thể ứng đối.” Nàng cũng thản nhiên mỉm cười đáp lại. 

“Ta phát giác trên mặt ngươi có biểu hiện giả dối.” 

Hắn đứng dưới góc độ nào nhìn nàng? Cảm thấy nàng ôn nhu là diễn trò giả tạo? Quả là mèo chê mèo dài đuôi! 

“Này cũng phải xem đối phương là ai!”, Nàng châm chọc cười lạnh. 

Không khí dễ chịu lúc vừa rồi dùng cơm trong nháy mắt đã bay biến hết sạch, hiện tại, nam nhân trước mắt nàng kia đã lại biến thành túc trí đa mưu, hung thủ chia rẽ Kỳ Kỳ và Điền Tuấn. 

“Ta đây thật đúng là vinh hạnh.” Hắn cười nhẹ. 

Đúng lúc nàng đang muốn mở miệng đánh trả, thì bồi bàn xuất hiện bên người nói nhỏ tai hắn. 

Chỉ chốc lát sau, hắn thân thủ quay sang nàng nói: “Thất lễ, ta phải đi tiễn một vị khách cần rời tiệc.” 

Hồng Tư Giai kinh ngạc hắn đa lễ, mỉm cười, dùng lễ đáp lại. 

Nhìn hắn rời khỏi chỗ ngồi hướng tới cửa, nàng nhàm chán xem xét bốn phía, lơ đãng thoáng nhìn sau sàn nhảy rộng, ở đó xoay tròn một cầu thang lớn đi lên lầu, trong đầu nàng bật sáng một ý niệm. 

Một tòa thành lớn như vậy, chắc chắn có chỗ để hắn làm việc công, như thư phòng chẳng hạn, hẳn là có chỗ hắn lưu địa chỉ cùng điện thoại của Điền Tuấn. 

Nhất định có! 

Ý tưởng này làm nàng vui vẻ hồi hộp. 

Phóng ánh mắt như không có việc gì tới cửa, nàng phát hiện Cổ Việt Mạn lúc này đang chăm chú tiễn khách, căn bản không bận tâm nàng, không bằng bây giờ thừa dịp lên lầu hai điều tra, nói không chừng lại có thu hoạch hơn ý muốn. 

Chủ ý đã định, Hồng Tư Giai lặng lẽ đứng lên, xuyên qua sàn nhảy, cẩn thận nhanh bước lên tầng. Ở giữa hai tầng lầu cúi xuống xem động tĩnh hắn, nàng thấy trên mặt kia lộ sung sướng mỉm cười, tựa hồ không hề phát hiện nàng mất tích, vì thế càng lớn mật hướng tầng trên đi. 

Đi dọc theo hành lang đến cuối, nàng đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân đang dần tiếp cận mình, tâm cả kinh, nàng chạy nhanh trốn vào một căn phòng, hai tay gắt gao cầm nắm cửa màu đen, để hé ra một khe hở không dễ phát hiện, trái tim nhỏ đập mạnh mẽ cơ hồ muốn rơi mất. 

“Có nhìn thấy gì không?”, Một nam nhân phát ra âm thanh dồn dập hỏi. 

Một nam nhân khác bất đắc dĩ trả lời: “Không, tìm thử xem.” 

Cổ Việt Mạn đã phát hiện nàng biến mất? 

Trốn đằng sau cửa, Hồng Tư Giai trong lòng đột nhiên ngưng trệ, lơ đãng buông ra nắm xoay, cánh cửa vang lên một tiếng khách, đóng sập lại. 

Nàng hoảng sợ giật mình, kích động dùng nắm xoay mở cửa. 

Nguy rồi! Vì sao mở không ra?! 

Lòng của nàng nhất thời bối rối hoảng loạn. Hít thật sâu, nàng cố trấn an chính mình, “Không sao cả, không cần gấp, không cần sợ hãi, nhất định có cách đi ra ngoài….” 

Nàng quay đầu xem xét căn phòng, bốn phía đều một mảnh tối đen, gì cũng nhìn không thấy, ngay cả vị trí đang đứng nàng căn bản cũng không biết là nơi nào. 

Nàng dùng sức hít vào một hơi, sờ soạng trên tường tìm công tắc. 

Tách một tiếng! Đèn đuốc trong phòng phút chốc sáng ngời, Hồng Tư Giai nheo hai mắt lại nhìn căn phòng lớn, ngừng thở. 

Nơi này không phải thư phòng nàng muốn tìm! 

Đây là một gian phòng cũng thực rộng mở, lấy bạc và đen làm màu chủ đạo, nơi nơi tràn ngập hơi thở dương cương nam tính, chính diện bành ra một chiếc giường lớn đủ cho mấy người lăn lộn bên trên. 

Nàng trong lúc vô tình xâm nhập phòng riêng của Cổ Việt Mạn? 

Hồng Tư Giai nhụt chí gục đầu xuống, lại khốn quẫn, lại tức giận, trốn phòng nào không trốn lại chạy hẳn vào phòng của hắn ta. 

Đang lúc nàng ảo não sự sơ suất của chính mình, cánh cửa phía sau lẳng lặng bị đẩy ra, một thân ảnh cao lớn không tiếng động đi vào, biểu tình trên mặt không thể nắm bắt, dừng lại xem bóng dáng nàng đang đứng uể oải. 

Hắn dùng sức một chút đẩy cánh cửa, cảnh cáo, tiếp theo, một tiếng đóng cửa bén nhọn phát ra vang dội. 

Một dòng điện trong tích tắc chạy khắp toàn thân, nàng quay đầu, kinh hô lớn tiếng. “Cổ Việt Mạn!” 

“Hóa ra ngươi chạy đến phòng của ta”, Trên mặt hắn tràn ngập hàn chí. 

Đây thực sự là phòng riêng, nàng lại bị bắt gặp trong này! 

“Ta…ta… …”, Hồng Tư Giai sợ hãi ngập ngừng. “Ngươi đừng hiểu lầm, ta, ta không phải cố ý……”. Chân của nàng không tự giác lùi về sau. 

Vẻ mặt hắn nháy mắt biến đổi, ánh mắt giống như âu yếm dường như đảo qua ngực nàng, sau đó lộ ra nụ cười phi thường quỷ dị: “Ngươi là nữ nhân đầu tiên xâm nhập phòng ta thành công.” 

Cái gì? Đầu nàng phát ra tiếng vang long trời lở đất. 

“Bao nhiêu nữ nhân có ý đồ tiến vào phòng này, lại thủy chung không thể thực hiện, trong đó bao gồm có cả Kỳ Kỳ.” 

Kỳ Kỳ? 

Hai mắt nàng hoảng sợ trợn to, “Ta nói, ta không phải cố ý.!”, Nàng vội vàng giải thích, hai tay bối rối nhanh nắm lại vạt áo trước ngực, “…ta không phải loại nữ nhân ngươi nói kia.” 

“Ý ngươi chỉ là Kỳ Kỳ?”, Ánh mắt hắn chiếu thẳng nàng, vô cùng hưởng thụ cảnh nàng khốn quẫn. 

“Không. Không phải, Kỳ Kỳ không phải loại nữ nhân này.” Nàng cực lực phản bác. 

Hắn đột nhiên xoay người, khóa cửa, cũng đem cái chìa khóa thả vào trong túi. “Kỳ Kỳ không phải, vậy còn ngươi? Lại là loại nữ nhân nào?” 

Thân thể cao lớn tràn ngập uy lực tới gần nàng. 

Trái tim nhỏ bé dồn dập đập: “Mặc kệ ngươi nghĩ như thế nào, hiện tại ngươi mau thả ta ra!” 

“Không có khả năng.” 


About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

3 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s