Chương 4.1 

Có một đường hi vọng, Hồng Tư Giai vì thay Kỳ Kỳ cứu lại hạnh phúc gia đình, quyết định lại làm một chuyến tới tòa thành Cổ Việt Mạn! Theo lời ám chỉ của An Trác, yến hội đêm nay có rất nhiều khách quý tham dự. 

Khách quý? 

Có bao nhiêu khách quý? Nàng không thể biết, nhưng hẳn là so với những yến hội nàng từng tham gia ở Đài Loan, cũng không quá khác biệt đến mức phân thành hai loại đi. 

Nàng rốt cục tìm được cái váy, phối hợp cùng chiếc áo sơ mi, một thân nhìn nhẹ nhàng thoải mái mà không bị mất đi lễ nghi lịch sự; cho dù không phải là hàng hiệu nhưng nàng có tự tin, dựa vào năng lực thẩm mĩ của chính mình cùng vẻ ngoài trời sinh, mặc dù trên người không phải quần áo hoa lệ vẫn sẽ không bị nhạt mờ. 

Rời khỏi phòng ở, nàng gọi taxi đi tới tòa thành của Cổ Việt Mạn, càng đến gần, tâm tình nàng vốn hưng phấn rạo rực lại dần dần tụt xuống. 

Tới gần cửa vịnh chính, nàng liền thấy thật nhiều du thuyền sang trọng, xa xỉ xếp san sát nhau, mà trước cửa tòa thành cơ hồ bị vây quanh bởi hàng hàng xe hơi sang quý, khiến cho người người giai cấp tư sản nhìn vào cũng phải than thở ghen tị. 

Bắt đầu thấy ảo não, nàng đã quá xem nhẹ yến hội này. Phục vụ sinh đứng ở cửa cung kính tiếp khách, xem kĩ thiếp mời trên tay mỗi vị tiến vào tòa thành.  

Lòng Hồng Tư Giai nảy lên lo lắng ưu sầu, cái này, nàng căn bản không có cái kia trong tay, làm thế nào mới có thể bước vào trong đó? 

Nàng tránh ánh mắt giám thị của gia nhân, cố ý đi tới tường biên tòa thành. Nhìn chung quanh bốn phía giống như kẻ trộm, nàng phát hiện nóc một chiếc xe Benz*, này cũng là lần đầu tiên trèo lên trên đầu xe, trong lòng nàng không có hối cảm mà chỉ toàn sợ hãi. Hai tay bám chặt vách tường, ba chân bốn cẳng nàng vất vả trèo lên, xong khẩn trương nhảy xuống. 

(xe Benz: một loại xe tải) 

Loại chuyện làm đạo tặc này là lần đầu tiên nàng trải qua, nhưng đêm nay quá trọng yếu, vì bối bối và Kỳ Kỳ, bất cứ giá nào nàng cũng phải thành công. 

Đứng vững lại hai chân, phủi bụi đất cát dính trên làn váy, Hồng Tư Giai khiếp sợ trốn vào dưới một gốc cây quan sát bốn phía; nàng không rõ hiện tại bản thân đang đứng ở chỗ nào, tuy rằng đã từng đến qua một lần nhưng nơi này thực quá lớn đi, lớn tới mức khiến nàng không thể xác định được phương hướng. 

Đột nhiên, một tràng tiếng cười kiều kiều lạc lạc theo gió truyền đến. Hồng Tư Giai ló ra sau lùm cây, nhìn thấy một đôi tình tứ đang đi hướng tới chỗ nàng; cũng không biết nam nhân kia ghé tại bên tai nữ nhân nói nhỏ cái gì, khiến nàng ấy liên tục cười duyên làm dáng. Nhìn trang phục, phong thái hai người thực không khó phán đoán ra , bọn họ là khách của yến tiệc; nàng lập tức nhanh chóng quyết định đi theo sau đôi tình tứ này. 

Nàng chậm rãi, vụng trộm, không tiếng động bước ra, theo bước chân đôi tình nhân thẳng tiến vào bữa tiệc, trong phòng truyền ra tiếng người cười nói cùng âm thanh trang nhã của nhạc nhẹ, nàng quả nhiên đến vừa lúc yến hội bắt đầu. 

Nghe âm thanh náo nhiệt bên trong, lòng nàng bỗng dâng lên bất an vài phần, cố chế ngự phập phồng khẩn trương trong ngực, nàng dũng cảm tiến vào trong phòng. 

Một bước tiến đến, Hồng Tư Giai ngẩn người dừng lại bước chân, khách nhân của Cổ Việt Mạn thoạt nhìn đều là hào môn quý tộc, nữ đều mặc trang phục đẹp đẽ, nam đều mang áo mũ chỉnh tề. 

Khi có người hướng tới đôi tình nhân nọ chào hỏi, nàng bất an cảm xúc vụt phốc lên tới yết hầu, chạy nhanh né tránh, giờ phút này nàng mới cảm thấy khốn quẫn cùng một tia thống khổ, nàng dường như đã xông vào một nơi không cùng thế giới với bản thân, có lẽ nàng nên thừa dịp không ai chú ý mà nhanh nhanh rời khỏi. 

Nhưng là… quá muộn. 

Một vị bồi bàn vô thanh vô tức xuất hiện bên cạnh: “Xin hỏi tiểu thư muốn dùng đồ uống gì?” 

Lòng của nàng nhảy thót một cái, giật mình. 

“Champagne hay Whisky?”. Bồi bàn tiếp tục nhẹ giọng hỏi. 

Nàng do dự, “Champagne.” 

Vừa nói xong, ngay lập tức xuất hiện trước mặt nàng một người bồi bàn khác cùng khay champagne trên tay. 

“Mời.” 

Hồng Tư Giai ra vẻ đường hoàng trấn định bưng lên một ly, đáp: “Cảm ơn”. Sau nàng lại ngẩng đầu nhìn chung quanh bốn phía, thấy tất cả đều là gương mặt xa lạ, không phát hiện Cổ Việt Mạn, cũng không thấy thân ảnh An Trác. 

Nhưng đúng lúc này, Hồng Tư Giai cảm thấy vài ánh mắt bắn về phía nàng mang vẻ trào phúng, một cỗ bất an lập tức nảy lên trong lòng. 

“Nàng không biết đây là yến hội của Cổ tiên sinh sao? Mặc như vậy mà đến.” 

“Cũng không biết là đến cùng ai, thực dọa người!” 

“Đã thế trên người ngay cả thứ đồ giống trang sức cũng không có một chút!” 

Đám người này nhìn chắc là danh môn khuê tú, che miệng cười nhạo trang phục Hồng Tư Giai, nàng trong tâm nhất thời nảy lên tức giận, nhưng vẫn cường mang bộ dáng tự nhiên, bình tĩnh, phóng ánh mắt thẳng tắp chiếu lại đám nữ nhân thấp kém mắt cẩu kia, sau đó mang vẻ mặt kiêu ngạo quay đầu ngoắc tên bồi bàn bên cạnh. 

Bồi bàn nhanh chóng đi tới trước mặt nàng: “Xin hỏi tiểu thư cần gì?” 

Nàng cái gì cũng chưa nói, thân thủ vươn tay cầm lấy ly rượu trên khay của bồi bàn, căm giận uống một hơi cạn sạch, xong thả xuống cầm tiếp ly thứ hai. 

Không cần ngẩng đầu, nàng thừa biết đám bà tám kia hẳn đang chằm chằm mà ‘ngắm’. 

Nàng lại vươn tay chuẩn bị lấy tiếp ly thứ ba, đột nhiên một cánh tay cường tráng, mạnh mẽ giành trước nàng ly rượu. 

“Ngươi cứ đi nơi khác làm việc.” Người nọ phân phó bồi bàn rời đi. 

Hồng Tư Giai hờn giận ngẩng đầu, liền thấy cái kẻ nàng không mong muốn chạm mặt lúc này nhất, nàng dùng sức nuốt ực nước miếng trong họng. “Cổ.. Cổ.. Cổ… …. Việt Mạn?” 

Nguy rồi! Cái này, hắn không đem nàng đá văng ra khỏi cửa mới là lạ, cũng chẳng khác gì ‘ý tốt’ của đám bà tám kia! 

Vẻ mặt của hắn thập phần nghiêm khắc, lạnh lùng nhìn nàng chăm chú: “Ta không nhớ rõ có tên ngươi trong danh sách đêm nay?” 

“Là..là..là…….không có…”. Hồng Tư Giai khốn quẫn tìm sự bình tĩnh mới vừa bay đi, “ta chỉ là đi qua nơi này, thấy ngừng trước cửa vài cái xe, nhất thời tò mò vào trong nhìn một cái.” 

Hắn nhếch môi, giương lên nụ cười khinh miệt cực lạnh: “Hôm nay là yến hội riêng, ta không hi vọng ngươi xuất hiện ở đây đảo loạn, khiến ta khó có được tâm tình tốt. Bây giờ ta dẫn ngươi ra ngoài.” 

Sự xuất hiện của nàng chọc giận hắn? Hồng Tư Giai trong lòng thích thú sảng khoái cười trộm. 

Thật tốt quá! Nàng phi thường vui vẻ hưởng thụ khi là cái đinh trong mắt hắn. 

Hồng Tư Giai xảo diệu (khéo léo, tài tình, tuyệt đẹp) lui từng bước: “Vậy ra ngươi là một chủ tiệc ngạo mạn, không thân thiện a”. 

Bỏ qua lời khiêu khích cố ý của nàng, Cổ Việt Mạn phóng ánh mắt như mũi tên nhọn, con ngươi đen gắt gao khóa trụ nàng. “Ta lặp lại một lần. Ra khỏi đây.” 

Nàng không thèm để ý lời nói của hắn, nhún nhún vai sấn tới trong bữa tiệc. 

Bỗng dưng, một bàn tay to nắm chặt mạnh cổ tay nàng, tàn ác kéo nàng bắt buộc đi, Hồng Tư Giai cảm thấy chính mình giống như con búp bê không sức sống, bị hắn túm đi tùy thích lôi kéo. 

Đáng giận! Hắn dám cậy mạnh đối xử với nàng? 

Trong phút chốc năng lực dâng trào (này chắc là nhờ hoocmôn Andrenaline:))), nàng dùng sức hất mạnh tay hắn, phẫn nộ trừng mắt: “Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi còn dám đụng đến ta một chút, ta cam đoan cho ngươi không thể duy trì nòi giống!” (=))) rất tiếc lát nữa ảnh còn đụng chạm hơn a;))) 

Hắn giận đỏ mặt nhìn nàng, hai người tựa như long tranh hổ đấu, lạnh lùng phẫn nộ trừng mắt đối phương. 

Giằng co giằng co một lúc………… 

“Ngươi so với Kỳ Kỳ còn ác độc!” Hắn giận không thể ngay lập tức làm thịt nàng. (hô hô;))) 

Nhưng trước mặt đều là khách khứa, hắn không thể phá yến hội của chính mình. 

Một cỗ tức giận tích tụ ở ngực, hắn rốt cục có thể giữ lại khó chịu không phát tiết. Mặt không chút thay đổi, hắn đứng bên cạnh nàng tiếp khách nhân, phòng trừ nàng tạo rắc rối cho hắn trước mặt người. 

Hồng Tư Giai vụng trộm liếc mắt ngắm hắn một cái, chỉ thấy hắn nhếch môi cười, trong lòng nàng phi thường hiểu rõ nếu không phải vì khách quý, hắn không đem nàng ăn sống nuốt tươi mới là lạ! 

Tuy rằng thắng một trận này, tâm của nàng lại rộn ràng đập mạnh, bởi sau khi dũng khí kia lui tán, nàng tự thấy kì thực người chịu uy hiếp lại là chính mình. 

Đứng ở bên người Việt Mạn, không cần dùng ngôn ngữ, nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được cảm xúc hiếp bức cường đại phóng ra từ trên người hắn. Thực đáng sợ mà… 

Một đôi vợ chồng cao tuổi tao nhã hướng đến chỗ Cổ Việt Mạn, Hồng Tư Giai ngẩng đầu quét mắt liếc hắn cái nữa, mới phát hiện trên mặt người kia, giờ đã mang theo nụ cười mỉm hòa nhã với cặp phu phụ này. 

“Andrew tiên sinh, phu nhân, thật mừng hai người hôm nay có thể đến tham dự.” 

Andrew mở miệng cười lớn: “Tham gia yến hội Cổ tiên sinh là một loại thù vinh thật lớn, chúng ta có thể không tham gia sao?” 

“Cám ơn tiên sinh”, Cổ Việt Mạn hiền lành bắt tay cùng Andrew. 

Andrew phu nhân khuôn mặt tươi cười hướng đến người đứng bên cạnh Cổ Việt Mạn, “Cổ tiên sinh, vị tiểu thư này là…..” 

Cổ Việt Mạn không tình nguyện mở miệng giới thiệu nàng: “Một người bạn đến từ Đài Loan.” 

Nhận ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh chiếu thẳng kia của hắn, Hồng Tư Giai không thể không làm theo, lộ ra mặt cười: “Xin chào, ta là Hồng Tư Giai!” 

Andrew phu nhân nhiệt tình bắt tay nàng: “Hồng tiểu thư khí chất thật tốt.” 

“Thực không dám, cám ơn phu nhân ca ngợi”, Hồng Tư Giai cũng mỉm cười. 

Một người bồi bàn bưng khay đi đến trước mặt bọn họ, nàng cố ý cầm lấy một ly champagne, đưa tới bên môi mình, khiêu khích nhìn hắn. 

Có bản lĩnh thì cứ quăng ta ra ngoài a! 

Lúc này, ánh mắt hắn đứng lại cạnh cửa, một cô gái mặc lễ phục màu bạc hấp dẫn, hướng hắn nhiệt tình vẫy tay, chỉ thấy hắn mỉm cười đưa ánh mắt xin lỗi nhìn vợ chồng Andrew. 

“Thực có lỗi, ta vừa có khách nhân, cần đi tiếp đón một chút.” Xong lập tức liếc nàng một cái cảnh cáo, “Ta sẽ lập tức quay lại.” 

Hồng Tư Giai mỉm cười gật đầu, trong lòng lén lút thở phào một hơi, nhìn hắn đi hướng tới chỗ cô gái, nhìn cô gái nhiệt tình hôn môi hai má hắn, tiếp theo lại thêm một cô đứng cạnh. 

Andrew phu nhân đưa tầm mắt theo Hồng Tư Giai xem, ánh mắt liền lóe sáng, ha ha cười: “Hắn luôn là bạch mã vương tử trong lòng các cô gái.” 

Không cần nói rõ nàng cũng nhìn ra, thậm chí thật sâu cảm nhận được, hắn đối với mấy nữ nhân này so với đối nàng khách khí hơn. 

Andrew tiên sinh ám chỉ phu nhân mình nói: “Chúng ta đi qua chào hỏi những người khác.” 

Andrew phu nhân đồng ý theo, hướng nàng mỉm cười tỏ vẻ xin lỗi: “Hồng tiểu thư, chúng ta giờ không thể cùng ngươi nói chuyện.” 

“Không sao!”, Hồng Tư Giai nhẹ cười. 

Nhìn theo phu phụ hai người rời đi, nàng liền khẩn cấp tìm kiếm thân ảnh An Trác cùng chồng nàng. 

“Không phải đã nói Bao Bách sẽ đến tham gia yến tiệc, vì sao đến giờ vẫn chưa nhìn thấy bọn họ?” 

Chính lúc đang nhăn mày sầu não, nàng phát hiện một đôi lượng lệ (hoa lệ, thanh cao) xuất hiễn trước cửa lớn, nội tâm mừng như bắt được vàng, nàng bước nhanh đến chỗ bọn họ. 

“Hai người rốt cục đã đến.” 

An Trác kinh ngạc nhìn Hồng Tư Giai: “Ngươi thật sự đến đây!”, rồi buông cánh tay Bao Bách ra, thân thiết giữ hai tay nàng hướng chồng nói: “Nàng chính là Hồng Tư Giai ta đã đề cập qua với ngươi, biểu tỷ Kỳ Kỳ.” 

Bao Bách theo lễ chào hỏi: “Xin chào, Hồng tiểu thư!” 

Hồng Tư Giai cẩn thận xoay đầu dò xét Cổ Việt Mạn đang bị vài cô gái vây quanh, yên tâm thở phào, sau đó đáp lại Bao Bách: “An Trác tỷ nói tiên sinh biết vị trí của Điền Tuấn, tiên sinh có thể nói cho ta biết Điền Tuấn hiện đang ở nơi nào?” 

“Điền Tuấn…” Bao Bách thu lại nụ cười, thẳng tắp nhìn Hồng Tư Giai, “là ngươi muốn tìm hắn hay là Kỳ Kỳ?” 

“Là Kỳ Kỳ.” Nàng không chút suy tư trả lời vấn đề của Bao Bách. 

“Kỳ Kỳ là muốn tìm hắn ly hôn, vẫn là…”, Bao Bách hạ giọng phân vân. 

“Không, Kỳ Kỳ tìm hắn không phải vì ly hôn, ngược lại, nàng là nghĩ muốn cùng Điền Tuấn sum họp gia đình.” 

Hồng Tư Giai cũng nhỏ giọng đáp lại, còn cố ý lảng tránh đề cập chuyện liên quan đến bối bối, nàng muốn cho Bao Bách biết, Kỳ Kỳ là trong lòng quan tâm ông chồng hơn đứa trẻ. 

Bao Bách tựa hồ rất vừa lòng với câu trả lời của Tư Giai, thành khẩn nói: “Điền Tuấn hiện tại đang đến Áo trước, khoảng một tuần sau thì về đây.” 

“Còn những một tuần?”, Hồng Tư Giai không khỏi nhăn lại hai hàng lông mày. 

“Không có cách khác, này là vì công tác thôi!” Bao Bách nhún nhún vai đáp. 

Đột nhiên, An Trác lớn tiếng: “Cổ tiên sinh tới.” 

Ác ma đã trở lại? ( :)) chẳng hiểu sao đọc câu này thấy rất buồn cười, như làm chuyện xấu bị bắt gặp :))) 

Hồng Tư Giai suy yếu cười cười. 

Bao Bách lướt ánh mắt qua sau người nàng, mở miệng cười lớn: “Cổ tiên sinh!” 

Lập tức, một bàn tay kiên định cướp đi cái ly trên tay nàng, tiếp theo một thanh âm trầm thấp vang lên… 


About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

4 responses »

  1. hoanglac nói:

    Vâng ạ. Vk biết rồi…..
    Yukio~

  2. yuccaaroma nói:

    hinh de thuong wa.ma truyen dok cung rat hay.cam on ban nhe!

    • hoanglac nói:

      umk! *gật gật* mình thực ra rất muốn để thêm ảnh manga trog các bài post (i’m mangaka \m/) nhưg là sợ để thế có thể có ng khôg thích vì ko liên quan nd tr..*sụt sùi*

      • hoanglac nói:

        vk iêu! vk ko có phải mangaka a~
        chỉ mới là otaku mangaka thôi.
        .
        .
        ta cũng nhắc lần nữa, những tranh của vk có thể post trong “My Mine”
        như vậy còn có thể thêm nhiều bình luận hay ý kiến, nhận xét, nhận định của vk cho tranh, cùng mọi người thảo luận a~
        ko nên kêu than khắp nơi a~
        ^_^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s