Chương 5.2

  

Khách! Tiếng chìa khóa chuyển động làm bừng tỉnh Hồng Tư Giai. 

“Chào buổi sáng, tối hôm qua ngủ có hương vị ngọt ngào?” Cổ Việt Mạn đưa xe đẩy vào, cả căn phòng bỗng tràn ngập hương thơm ngon miệng. Hắn giơ ra khuôn mặt sáng lạn với nàng, đóng cửa xoay chìa khóa rồi quăng nó vào túi quần. 

Còn đang nửa tỉnh nửa mơ, Hồng Tư Giai lập tức mở lớn mắt cảnh giác lại, phát hiện cả căn phòng tràn ngập một màu vàng chói sáng, nàng híp mắt nhìn sang đồng hồ xem thời gian…. 

Đã mười giờ sáng? 

Trải qua một đêm nặng nề thật vất vả mới ngủ được, nàng vươn người muốn ngồi thẳng lại trên ghế, chỉnh trang lại trang phục cùng tâm tình, chuẩn bị chiến đấu tiếp. 

“Ngươi nhất định đói bụng rồi? Ta đem cho ngươi bữa sáng.” Miệng hắn hiện lên một chút cười tà tứ yếu ớt. 

Nàng không cảm kích hừ lạnh: “Ta không đói, ngươi tự đi mà ăn lấy, ta chỉ cần rời khỏi nơi này.” 

“Hiện tại không thể được.” Hắn lại cười, lắc đầu. 

“Vì sao? Nói gì thì mỗi quốc gia đều có pháp luật, đâu thể đồng ý cho ngươi tùy ý giữ người, nhất là khi đối phương cực cực kì không muốn?” Ức chế không được lửa giận, nàng bủng nổ hướng hắn hét to. 

Hắn hoàn toàn không để ý tới núi lửa phun trào trước mắt. “Vậy sao? Thế ngươi phi pháp lẻn vào phòng ta thì sao? Ta còn chưa kiểm kê xem có mất mát gì. Vậy ta có thể cứ thế đem ngươi tới đồn cảnh sát?”, dừng một chút, môi hắn hơi hơi giơ lên một chút cười thâm ý giả tạo. “Đừng lấy oán trả ơn thế chứ, nếu bây giờ ta đem ngươi vào cảnh cục, với danh vọng của ta, thử nghĩ xem bọn họ sẽ đối phó với ngươi như thế nào?” 

Hồng Tư Giai hoàn toàn ngây ngốc! 

Kẻ trộm? 

Hắn vu khống nàng! 

“Đồ ti bỉ!” Nàng nghiến răng nghiến lợi mắng. (chị là luật sư nên nghèo từ mắng mỏ hay sao?) 

“Nếu không, vẫn còn một biện pháp khác”. Cổ Việt Mạn hưng trí cười, vỗ vỗ túi, “có bản lĩnh, ngươi cứ việc tới đấy lấy chìa khóa ra ngoài.” 

Nhìn thật dễ dàng, nhưng tuyệt đối không có khả năng làm được! 

“Ngươi….” Nàng nổi giận trừng mắt vì đã trông mong hắn nói có cách. 

“Vậy thôi đừng nghĩ nhiều, ngươi nếu tưởng muốn tiếp tục đấu cùng ta thì mau tới đây ăn bữa sáng, thế mới có thể giữ tốt thể lực cùng tinh lực.” Hắn không chút hảo ý cười. 

“Không! Ta thà đói chết cũng không ăn!” 

Hắn bất đắc dĩ nhún nhún vai: “Tùy ngươi”. Hắn cúi thắt lưng, đưa tay xuống ngăn dưới xe đẩy, lấy ra một túi quần áo quăng lên giường lớn: “Ta nghĩ có lẽ ngươi cần dùng chúng.” 

Ánh mắt chạm đến khăn phủ giường bằng phẳng không tì vết, hắn cong môi cười: “Ngươi tội gì phải tra tấn bản thân vậy, trong phòng có giường ngươi có thể nằm ngủ, mà ta cam đoan chiếc giường kia vô cùng thoải mái.” 

Hồng Tư Giai phẫn nộ trừng mắt vô cùng lợi hại, cắn răng lạnh giọng theo lễ trả lời: “Ta không có thói quen ngủ trên giường nam nhân.” 

Hắn lạnh nhạt cười khẽ: “Ngươi sợ ta sẽ xông tới?” 

“Hừ!”. Hồng Tư Giai hất mặt quay đầu, hai tay giao nhau trước ngực bảo vệ. 

“Yên tâm, ta ngủ ở phòng bên, sẽ không phiền nhiễu tù nhân của chính mình.” Cổ Việt Mạn giọng nói mỉa mai. 

Hồng Tư Giai kinh ngạc nhìn hắn, phát hiện trên mặt kia dâng lên biểu tình bỡn cợt, đột nhiên, nàng hiểu được cái trừng phạt hắn nói là gì. 

Cố ý khiến nàng bất an cả một đêm! 

Nàng hổn hển mở miệng mắng to: “Ngươi! Đồ cuồng ngược đãi người!” 

Cổ Việt Mạn không thèm để ý, bỏ qua Hồng Tư Giai đang nổi trận lôi đình, tự nhiên đi tới trước một mặt tường kính, đưa tay lần chạm vào khoảng trống vách đá, bỗng trên mặt tường chậm rãi tách ra mở rộng sang hai bên, xuất hiện một gian phòng chứa quần áo khiến người ta giật mình. 

Vì sao hôm qua nàng không phát hiện được chỗ này?

 

“Ngươi muốn dùng phòng tắm trước hay ta dùng?” 

Cái gì.. cái gì.. cái gì…. Sao? Đầu của nàng lập tức quay cuồng. 

Thấy nàng ngẩn người không đáp lại, hắn với lấy một bộ, xoay người nói: “Ngươi cứ ăn bữa sáng, ta dùng trước.” 

“Ngươi nói cái gì?!” Hồng Tư Giai từ trên ghế nhảy dựng lên. 

Hắn ôn ôn cười, chỉ vào bữa sáng trên xe đẩy tay, “ngươi ăn bữa sáng trước đi”, rồi giơ quần áo trên tay lên: “Ta dùng phòng tắm trước.” 

Nàng trừng trừng nhìn theo bóng dáng hắn. 

Bỗng hắn quay đầu hường nàng lạnh nhạt cười: “Ta rất nhanh, sẽ không chiếm dùng lâu”, rồi đi vào phóng tắm đóng cửa lại. 

Nàng chỉ có thể chán nản đứng tại chỗ. 

Đây lại là một loại trừng phạt khác? 

Xem ra hắn phi thường hưởng thụ khoái cảm trả thù! 

Nhìn theo bữa sáng trên xe đẩy khiến người ta thèm rỏ dãi đến ba thước, nhưng là nàng phải cố gắng nín nhịn vị giác đang đói khát, không thể tiếp nhận đồ ăn kia, nàng thầm nghĩ chạy nhanh rời khỏi nơi này, tìm cách tránh đi ác ma đáng sợ. 

Hồng Tư Giai cố ý làm bộ như không nghe thấy âm thanh nước chảy truyền ra từ phòng tắm, nàng đi đi lại lại trong phòng, như một con vật bị nhốt trong lồng khốn quẫn. 

Rốt cục, cửa phòng tắm vang lên một tiếng mở ra. 

Nàng vừa lúc đứng ngay trước cửa, trừng mắt nhìn theo hắn từ phòng tắm đầy hơi nước bước ra. 

Cổ Việt Mạn đưa mắt nhìn nàng một cái, cong môi mỉm cười: “Chờ không nổi? Ta đã xong, giờ ngươi có thể vào.” 

Nàng không nhúc nhích vẫn trừng mắt hắn, “Ngươi không nghe rõ sao, ta đã chịu đủ, hiện tại ngươi thả ta ra ngoài.!” 

Hắn làm như không nghe thấy, tiến tới chỗ xe đẩy, ngón tay gõ nhẹ trên môi, “Ngươi không thích tay nghề đầu bếp của ta?” 

Ai thèm quan tâm tay nghề đầu bếp nhà ngươi như thế nào chứ! 

Hồng Tư Giai bước lớn vọt tới trước mặt hắn, hai nắm đấm giữ chặt bên sườn, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ: “Thả ta ra ngoài!” 

Hắn ngay cả mắt cũng không nâng, miệng chậc chậc, “Thật sự là phí phạm của trời.” 

Hồng Tư Giai thấy lửa giận nháy mắt lại bay lên, hắn cố ý bỏ ngoài tai lời của nàng, coi nàng không tồn tại. 

“Ta lặp lại lần nữa, thả ta ra ngoài!”. Nàng lớn tiếng quát to. 

Hắn rốt cục cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, nhíu nhíu một bên mi. 

“Khí tức mười phần đều tốt cả, xem ra, ngươi thật sự chưa đói,vậy không mau đi tắm rửa? Nước lạnh có thể hàng phục cơn tức, giúp ngươi bình tĩnh được.” 

“Chỉ cần thả ta ra ngoài, không cần nước lạnh, ta cũng có thể làm nguôi cơn tức”, thanh âm căm giận liên tiếp vang lên. 

“Mấy lời từ miệng ngươi đều không có khả năng, cho nên không cần uổng phí lời lẽ”, Cổ Việt Mạn cười một tiếng, con ngươi đen lạnh mang đầy lãnh ý. 

Hồng Tư Giai sợ tới mức lui vài bước về sau. 

“Được rồi, mang quần áo đi vào tắm rửa đi!”, gân xanh ẩn ẩn rút động trên thái dương, phảng phất ý niệm, hành động tiếp theo của hắn khiến người ta không thể lường trước. 

Hồng Tư Giai giật mình kinh ngạc, hạ con ngươi không dám nhìn hắn, đi đến bên giường đưa tay cầm lấy túi đồ, ôm vào phòng tắm. 

Đứng ở trước gương, nhìn bóng hình bị phản xạ qua gương kính trông tiều tụy còn hơn nàng tưởng tượng, tóc dài rối tung xù, một đêm sợ hãi lo lắng viết rõ ràng hết lên trên mặt, khó trách hắn cứ bắt nàng đi tắm. 

Nàng vạn phần uể oải cởi bỏ quần áo trên người, đứng dưới vòi hoa sen nhắm mắt, mặc cho nước xối chảy xuôi từ đầu xuống chân. 

Đứng dưới dòng nước cường đại cọ rửa, nàng cảm giác mọi tế bào trên toàn thân đều thức tỉnh, sống lại. 

Sau một lát, nàng dùng khăn lau khô người, rồi cầm lấy quần áo hắn đưa, mới phát hiện trên đó còn lộ nhãn, ngay cả lớn nhỏ đều vừa vặn y nguyên. 

Này đều là hắn vì nàng chuẩn bị? 

Hồng Tư Giai cau mày cười trào phúng, thay quần áo, cầm lấy lược dùng sức chải mái tóc đen dài; sau soi lại trong gương, quả nhiên nàng trông nhẹ nhàng khoan khoái đi rất nhiều. 

Nàng mở cửa phòng tắm, đi ra. 

Cổ Việt Mạn ngồi bên bàn, trong mắt rất nhanh hiện lên tia thưởng thức, vẻ mặt vẫn là lạnh nhạt, “Rất vừa người.” 

“Ta hẳn là phải thán phục sự quan sát tỉ mỉ của ngươi, vẫn là….”, nàng lạnh lùng hừ một tiếng, “…người tình nào của ngươi để lại?” 

“Người tình?” Hắn tựa hồ cảm thấy từ này rất thú vị, giương mắt nhìn kiều nhan phía trước, ánh mắt buộc chặt, “Ngươi hứng thú muốn biết?” 

“Không có!”, Hồng Tư Giai hờn dỗi chặn đầu. 

Nhớ tới ở yến hội hắn đưa tay ôm nữ nhân, nàng chỉ cần dùng đầu gối chứ chẳng cần đến đầu óc để đoán, hắn từng ôm quá nhiều nữ nhân xinh đẹp, mà nàng cũng không tin hắn có thể làm Liễu Hạ Huệ*. 

(Liễu Hạ Huệ, tên thật là Triển Cầm, nổi tiếng là một chính nhân quân tử. Chi tiết hơn xem tại đây) 

Cổ Việt Mạn cười nhạo một tiếng, rót cà phê vào cái tách không: “Ngươi không cần suy tưởng lung tung phỏng đoán.” 

Nàng kinh ngạc liếc mắt, hắn có thể nào biết ý nghĩ của nàng? 

“Quần áo này là ta sai người đi mua.” 

“Không có khả năng, ngươi làm gì có số đo của ta”, nàng không tin. 

Hắn buông bình cà phê, ở khóe môi hiện ra một chút nụ cười giả tạo, “Ngươi thật dễ quên, ngày hôm qua ta đã giúp ngươi đo đạc lấy số.” 

Ngày hôm qua? Lấy số đo? 

“Đâu có…….”, bỗng nhiên, nàng ngậm chặt miệng. 

Ngày hôm qua khi hắn hôn nàng, đưa tay vào trong quần áo sờ soạng……. Trong phút chốc, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng đỏ lên, khô nóng. 

Hắn chấm chấm khăn ăn lên khóe môi, sau đó đặt lên bàn: “Ngươi cứ chờ ở đây, ta phải rời bến một chuyến đến khoảng hoàng hôn mới về, giữa trưa sẽ có người đưa cơm vào cho ngươi.” 

Đợi chút, nghe khẩu khí của hắn, là còn tiếp tục nhốt nàng tại nơi này?! 

“Không…..” Nàng hoảng sợ mở lớn mắt. 

“Không phải ta kiên trì đem ngươi nhốt lại, ta đã thực cố ý đưa ngươi tới kí túc xá nhân viên, để tránh ngươi nhiễu loạn bạn bè và đồng nghiệp của Điền Tuấn, nhưng là chính ngươi nói, ngươi đã tìm tới bao nhiêu người làm phiền rồi?” 

Quả thật, dựa vào danh sách Trình Kỳ Kỳ đưa cho, miễn cứ là người quen biết Điền Tuấn, nàng đều là tìm qua dò hỏi. 

“Ta cũng chỉ là hỏi bọn họ có biết chỗ ở của Điền Tuấn hay không.” 

“Hiện tại ngươi đã biết Điền Tuấn đang công tác ở Áo, nhưng ngươi vẫn như cũ không chịu dừng tay, thậm chí còn được voi đòi tiên muốn tìm ra phương thức liên lạc với hắn”, khuôn mặt lạnh lùng không thay đổi nửa điểm cảm xúc. 

“Ta, ta chỉ là muốn mau chóng hoàn thành công việc.” 

Hắn giương cao mi, trên mặt nghiêm khắc không có một tia đồng tình, “Ngươi phải biết rằng, Điền Tuấn hôm nay là đại diện cho công ty tới đó trước đàm phán, mà không phải xuất ngoại giải sầu, ta tuyệt đối không cho phép ngươi đảo loạn cảm xúc của hắn.” 

Nàng thật sự đã không nghĩ đến điểm này, đều chỉ là một lòng muốn tìm Điền Tuấn. 

“Được, ta đáp ứng ngươi, trước khi Điền Tuấn trở về sẽ ngoan ngoãn ở trong kí túc xá.” 

Cổ Việt Mạn lắc đầu: “Thực có lỗi, ta không thể đáp ứng ngươi.” 

“Tại sao?” Nàng đã chịu lùi bước, hắn vậy nhưng không chịu dàn xếp làm hòa. 

“Ta không thể tin ngươi, ta không thể lấy danh dự của công ty ra đánh cược.” Cổ Việt Mạn kiên quyết lắc đầu. 

“Tin ta một lần này, ta thề, trước khi Điền Tuấn trở lại đây, ta tuyệt đối không dời kí túc xá một bước.” 

“Không được!” Cổ Việt Mạn thái độ cường ngạnh không chừa cho nàng một con đường khác. 

Nàng nóng nảy, “Nhưng ngươi không thể cứ đem ta nhốt tại nơi này a.” 

“Này cũng là còn phải tùy thuộc tình thế”, ngữ khí cường ngạnh thoáng mang theo âm hưởng hòa hoãn. 

Hồng Tư Giai biết hoàn cảnh của bản thân, lại biết cầu hắn cũng là vô nghĩa, vậy nên trong lòng tự hiểu kết luận, nàng khổ sở cắn cắn môi tỏ vẻ ủy khuất. 

Hắn thấy trên mặt mình uể oải chịu thua, cảm giác đau lòng bỗng từ đâu xuất hiện, dâng lên chiếm lĩnh cơ thể hắn, “Hôm nay ta rời bến, ngươi có muốn đi cùng?” 

Hồng Tư Giai kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn. 

Hắn muốn dẫn nàng dời bến? Nói như vậy nghĩa là hắn có thể cho nàng rời đi nơi này? 

Nàng do dự một chút, ý đồ làm hắn thay đổi chủ ý giãy dụa trong thâm tâm, “Ta thề, chỉ cần cho ta về kí túc xá nhân viên, ta sẽ ngoan ngoãn yên vị trong phòng.” 

Cho nàng cầu thang, cư nhiên lại tưởng có thể thấy nóc nhà? (kiểu được voi đòi tiên ếy) 

“Không có khả năng! Theo ta thấy, ngươi vẫn là tiếp tục ở trong phòng này đi.” hắn không kiên nhẫn lắc đầu, bước ra hướng cửa. 

“Không!” Hồng Tư Giai kinh hoảng, lo lắng, vọt tới sau hắn cầu xin: “Đừng đem ta nhốt lại nơi này, ta chịu không nổi!” 

Hắn dừng lại cước bộ, nhìn nàng, “Ngươi quyết định muốn cùng ta đi ra biển?” 

Hồng Tư Giai bất đắc dĩ gật gật đầu: “Ta quyết định đi cùng ngươi.” 

Aizzz! Ngoài lựa chọn đi cùng ác ma ra biển, lúc này, nàng không còn phương pháp tự do nào khác. 


About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

6 responses »

  1. thuytien0103 nói:

    đọc những chương này
    mình thật có ác cảm với nữ chính
    chị tuy là luật sư nhưng hành động quá mức mau lẹ , lại k suy nghĩ kỹ càng
    làm luật sư đâu phải nghe 1 bên nói là tin tưởng đc , thậm chí là mù quáng như vậy
    còn khi nc với nam chính , thì lại càng thua xa quá nhiều , k thể hiện đc bản thân mình , quá yếu đuối và ồn ào … nữ chính giống học sinh cấp 3 mới lớn hơn

    • hoanglac nói:

      umk.
      Tác giả viết mặt này có phần hơi thiếu logic chút.
      Lúc đọc tớ cũg cảm thấy chị ấy ko đc giốg luật sư cho lắm.
      Nhưg còn 1số tiểu tiết thể hiện bản chất luật sư (ví như vẫn cùg 1vđề nhưg đi đườg vòg để bắt đối phươg thừa nhận).
      Nhưg chug quy thì tớ côg nhận chị ấy quá bộp chộp😀
      ~^.^~ Yukio ¤

  2. cảnh này ta liên tưởng thấy 1 gia đình đầm ấm a aa sáng thức dậy thấy ông xã bưng đồ ăn vào phòng ngủ rồi nói: “pé cưng ăn sáng”

    • hoanglac nói:

      Các chươg nàng đều gửi cho ta một trái tim:) lần này, ta xin đc gửi đến nàng ngàn nụ hôn… gió :*! *vi vu vi vu* *vù vù* *ào ào* hưm…vẫn còn 500káj lữa… *xào xạc* *phùuuu…* … Ok! Nàng đã nhận đc?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s