Chương 5.1

 

Hắn không để cho nàng rời đi?

Hồng Tư Giai chưa bao giờ đối mặt với khủng hoảng như thế này, tần suất lui bước ngày càng tăng, “ngươi không có quyền giam cầm ta!”.

Thân hình cao lớn cường tráng uy hiếp càng tới gần nàng: “Ta không bức ngươi, là ngươi tự mình tiến vào trong cửa.”

“Không! Này không phải nơi ta định tới… Ta chỉ là lầm đường…”

Nàng muốn chạy trốn, ngược lại bị dồn đến bên giường, khăn trải giường màu đen phô trương kia giống như một đầu mãnh thú, giương miệng rộng muốn cắn nuốt nàng.

Hắn lộ ra nụ cười tà tà: “Cho dù ngươi không cố ý xông vào phòng của ta, ta cũng không thể bỏ qua, tha thứ, Kỳ Kỳ cũng từng thử làm loại sự tình này.”

Lại là Kỳ Kỳ! Kỳ Kỳ là Kỳ Kỳ! Nàng là nàng!

“Không. Ta chưa từng có ý niệm đó trong đầu, lại càng không nguyện nghĩ như vậy!”. Nàng đột nhiên cảm thấy tứ chi đánh mất năng lực hành động, đầu gối đã sắp không chống đỡ nổi.

Cổ Việt Mạn cười cười, cường hãn nhìn gần nàng: “Cho dù không nghĩ như vậy, ta cũng không cho rằng việc ngươi thành thục chuyện đó là sai.”

“Không… Ta không phải…”, màu đen của khăn trải giường lạnh lẽo chà xát bên chân, trên đỉnh đầu nàng hàng đám mây đen nháy mắt bao phủ.

Cổ Việt Mạn đã đi tới trước trước mặt, thân thủ bắt lấy bả vai gầy yếu của nàng, tay kia vươn tới sau lưng nhỏ quấy nhiễu, bắt buộc nàng ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt thâm trầm kia lóe ra ánh trào phúng. “Không cần giả làm bộ dáng thẹn thùng bất lực.”

“Thật sự… thật sự… không cần… …..” Nàng sợ tới mức đầu lưỡi líu lại.

Trong đầu nàng còn đang nghĩ đến khả năng phát sinh tiếp theo, hắn đã một phen cường kéo nàng vào trong lồng ngực, phá bỏ khoảng cách, một bàn tay nâng lên cằm của nàng.

Cảm nhận được nhiệt khí tỏa ra từ trên người hắn, nàng còn chưa kịp phản ứng, bạc môi kia đã tràn ngập lực mạnh đặt lên môi nàng.

Con ngươi đen láy xoay tròn, trợn to, lại trợn to; trái tim của nàng, phổi của nàng đồng thời bị cỗ lực lượng này đè ép, không ngừng mà rất nhanh lan rộng khắp cơ thể…….

Trời ạ! Hắn muốn dùng phương thức này tra tấn nàng sao?

Đột nhiên, nàng cảm nhận áp lực trên môi bỗng trở nên mềm mại, theo sau đó, cảm giác kinh hoảng của cơ thể bị thay thế bởi một cảm giác vô cùng khác thường, là một cỗ chưa bao giờ biết đến, hưng phấn lạ thường, dục vọng khơi lên khắp cơ thể, phảng phất như muốn bốc cháy. Môi hắn gắt gao phủ trên môi nàng, làm cho nàng cơ hồ thở không nổi. Thân hình to lớn dán chặt trên da thịt nàng, cường tráng mà ấm áp. Nàng cảm thấy cơ thể mềm nhũn như biến thành nước, ủy khuất ngã vào lòng hắn, xụi lơ.

Toàn thân đều phản bội nàng, đầu hàng nghênh đón hắn…..

Trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một tia sáng, nàng giật mình lấy lại lý trí, kinh ngạc phản ứng của chính mình, lập tức xấu hổ quẫn bách không thôi, hai tay mèo nhỏ toàn lực đẩy hắn ra.

“Buông……..” Nàng cực lực giãy dụa khiến thân thể hắn mất cân bằng, cả người đổ lên trên giường lớn.

Cổ Việt Mạn thuận thế đặt ở trên người nàng.

Hắn cúi đầu nhìn nàng chăm chú, mặt hai người kề sát vào nhau, hắn vừa mở miệng, hơi thở ấm áp liền nhẹ phẩy trên mặt nàng. “Cần gì giả đứng đắn, không cần phải giãy dụa đi!?”, môi hắn lại dán sát vào môi nàng, “Ngươi lập tức sẽ được như ý muốn”.

Một bàn tay to thô ráp luồn vào trong quần áo nàng, Hồng Tư Giai tức giận dùng nắm tay đập đập lên bờ vai của hắn. “Bỏ tay ngươi ra… đồ ti bỉ……”

“Ta nói rồi, ngươi là chủ động tiến vào trong này.”

Bàn tay to lỗ mãng vuốt ve da thịt trắng mịn non mềm dưới quần áo.

“Không, không…..” Một thanh âm mỏng manh tuyệt vọng từ trong cổ họng thanh mảnh truyền ra, ở hốc mắt, một tầng sương mờ dần hiện.

Hắn sợ run giây lát.

Xem bộ dáng nàng sợ hãi bất lực, hắn lập tức chuyển biến thành biểu tình thâm trầm, không nhanh không chậm rời khỏi thân thể thơm ngát kia, sau đó như không có việc gì chỉnh trang lại quần áo đầu tóc, che giấu nội tâm vừa nháy mắt thay đổi.

“Này cũng đủ để giáo huấn ngươi, tùy tiện xâm nhập phòng của nam nhân sẽ bị cho là hành vi khiêu khích.”

Hồng Tư Giai liếc mắt trừng hắn, lau đi khóe lệ, nổi giận đùng đùng ngồi lên. “Ngươi đã trừng phạt xong, có thể thả ta đi ra?”.

“Thả ngươi đi?” Hắn lạnh lùng cười hướng tới cửa phòng, tiếp theo từ từ rút ra cái chìa khóa. Hồng Tư Giai thấy thế, lập tức rất nhanh mở khoảng cách với cái giường.

Chỉ thấy hắn chậm rãi quay đầu, mặt cười tà nói: “Ngươi tạm thời cứ ở lại đây.”

Nàng còn chưa kịp làm rõ ý nói của hắn, hắn đã đi ra khỏi phòng dóng cửa lại, khách một tiếng, cánh cửa đen lại bị khóa!

Hồng Tư Giai lo lắng đuổi theo, dùng sức đánh đấm tầm gỗ, hô lớn: “Thả ta ra ngoài! Ngươi rốt cục muốn làm gì?”.

Một thanh âm lãnh khốc cười nhạo ở bên ngoài vang lên: “Ngươi nghĩ ta có thể dễ dàng thả ngươi đi sao? Ngươi vẫn là nên ngoan ngoãn ở trong đó.” Dừng một chút, hắn lại bồi thêm câu: “Cho đến khi ta quyết định trừng phạt ngươi như thế nào mới thôi.”

“Không! Ngươi không có quyền làm như vậy! Thả ta ra!” Hồng Tư Giai liều mạng hò hét, liên tục đập tay lên cánh cửa dày.

“Cứ tận lực mà kêu, cho dù ngươi hò la đến rách cổ họng cũng sẽ không ai để ý tới, nơi này trừ ta ra, không có người dám thả ngươi ra ngoài, hơn nữa, chìa khóa là ở trong tay ta.”

Hồng Tư Giai hoảng hốt lớn tiếng đấm đá cùng quát hét, nhưng tất cả đều vô ích, chỉ nghe thấy tiếng bước chân dần ra xa.

Nàng tuyệt vọng cắn chặt môi, gục đầu trên cửa, nước mắt uể oải lặng yên chảy xuống, “Hắn có thể nào lại xem ta giống như phạm nhân?”

Nếu sớm biết có kết cục thế này, nàng tuyệt sẽ không đấu đá cùng hắn.

Chỉ chốc lát sau, cá tính quật cường lại đứng lên. So với ngồi dưới đất hối hận, không bằng hồi sinh tinh thần vì chính mình tìm ra đường thoát, nàng không tin trong phòng này lại không có đường khác để ra hay cửa sổ.

Chính là gần một tiếng đồng hồ sau tìm kiếm, nàng không thể không tuyên bố thất bại. Nơi này ngoại trừ cánh cửa kia, tuyệt không có đường khác, chỉ có một cửa sổ thật to sát đất đã khóa lại.

Thực hiển nhiên, nàng căn bản không có đường trốn. Không thể cứ thế được!

Hồng Tư Giai bất an ngồi trên ghế da đen, cố không nhìn tới thứ chễm chệ giữa phòng lớn, không kiên nhẫn liên tục xem đồng hồ.

Hắn rốt cuộc nghĩ nhốt nàng bao lâu? Nhớ tới lời cảnh cáo lãnh khốc vừa nãy, hắn rốt cuộc là muốn dùng phương pháp gì xử phạt nàng?

Thời gian từng phần từng phần trôi, liền đã qua hai tiếng, nàng chờ đợi tưởng muốn phát điên.

Ngồi trên ghế gật gù ngủ gật, cuối cùng vì cổ quá đau nhức mà tỉnh lại, nàng lập tức mở to hai mắt, gắt gao chằm chằm nhìn cánh cửa kia.

Nàng tin Cổ Việt Mạn có thể tùy thời xông tới, đắc ý dào dạt mà tuyên bố vận mệnh nàng.

Nàng buộc toàn thân nhìn chăm chú phía trước, tích tắc tích tắc qua đi, lại đi qua một giờ….

Một chút cũng không hề có động tĩnh, vẫn cứ như cũ không thấy hắn đâu cả.

“Đồ chết tiệt!”, nàng bất an nguyền rủa.

Có lẽ bởi trạng thái đè ép, toàn thân cơ bắp đau nhức như tra tấn nàng, muốn nàng nghỉ ngơi, mà trước mặt kia, cái giường lớn êm ái cứ liên tiếp ngoắc ngoắc mời gọi.

Đáng chết! Không được!

Thà rằng cơ bắp toàn thân cứng ngắc cũng không thể nằm trên đó nghỉ, chẳng may hắn đột nhiên xuất hiện, nhìn thấy nàng trên đó, vậy chẳng phải hợp ý hắn lắm sao, càng cho hắn thêm lý do châm chọc nàng!

Cả người nàng phát đau chờ hắn xuất hiện…… Nhưng là mãi vẫn đều không thấy; mà áp lực, mệt mỏi cùng lo lắng thật nhiều nhanh chóng cắn nuốt hết ý chí của nàng; cuối cùng, thể lực không thể chống đỡ, nàng lăn ra ngủ………..

 

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

2 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s