Chương 6.2 

Hắn đưa tay lên vén gọn những lọn tóc đen nhánh đang đùa nghịch trước mặt nàng. Cảm giác lúc này khiến tâm nàng đảo lộn, động thật mạnh, cơ hồ khiến nàng không chịu nổi, lí trí muốn kêu dừng tay.

“Ra ngoài ngoạn cảnh, tâm tình sẽ thả lỏng hoàn toàn, không cần nói xin lỗi.”

Ách? Hồng Tư Giai ngốc lăng!

Hai tay hắn bao phủ bả vai nàng, cương trực đem thân thể nàng hướng ra biển lớn, “Mau nhìn, hình ảnh này khó gặp, không dễ nhìn bằng hai mắt đâu, chờ chúng nhào lộn hết hứng bỏ đi rồi, thì du thuyền có nhanh mấy cũng không thể đuổi kịp.”

Phải không? Nàng nghi ngờ tà liếc hắn.

“Mau nhìn, chúng lại lượn vòng.” Hắn chuyên chú nhìn cá heo biểu diễn.

Hồng Tư Giai biết Cổ Việt Mạn cố ý phân tán chú ý của nàng đối với hắn, nàng nhẹ mỉm cười, thuận theo ý người đứng sau đưa ánh mắt lại về hướng biển, đồng thời cũng cảm giác được cánh tay trên vai đang từ từ nắm chặt hơn.

Hơi thở hỗn tạp cùng mùi vị nam nhân kích thích các giác quan của nàng, trong phút chốc, một luồng điện lưu chuyển khắp thân mình khiến nàng khó đứng vững, nàng không tự chủ được lại càng dựa thêm vào thân hình to lớn đằng sau.

Bàn tay to trên vai đột nhiên dời xuống đi vào thắt lưng của nàng, cảm giác thình lình tiếp nhận khiến nàng hít sâu một hơi, toàn thân nàng đầu tiên là cứng ngắc lại, do dự, rồi lập tức thả lỏng tự nhiên, nàng ngẩng đầu.

….

Đầu óc trống rỗng, nàng chìm sâu vào đôi mắt tràn ngập mị hoặc kia.

Ánh mắt hai người giao nhau khóa chặt, xung quanh tràn ngập không khí biến hóa kì lạ, hai người đồng loạt kinh ngạc lặng yên, giống như đều ngây người.

Hắn nâng bàn tay to lên, vuốt ve cái cổ trắng ngần, lòng bàn tay vương vấn độ ấm làm nàng nhịn không được, nhắm mắt lại ngửa đầu về sau, ý muốn khát cầu càng nhiều tiếp xúc. Ngón tay thon dài kia lướt qua cổ trắng non mịn, nhất thời cả người nàng phảng phất gió xuân, tâm xuân vi đãng làm tan chảy hoàn toàn không khí đóng băng khi nãy.

Bàn tay to lại nhớ tới vai nhỏ, cánh tay cường tráng gắt gao ôm lấy nàng, chậm rãi cúi đầu xuống, Cổ Việt Mạn khẽ hôn lên môi nàng, làn môi ấm áp lập tức hòa tan lí trí giãy dụa còn sót lại, lưỡi cùng lưỡi dây dưa…

Gió nhè nhẹ thổi, đàn cá heo cũng dần dần rời xa, mặt biển khôi phục lại trạng thái yên tĩnh, nụ hôn dài phảng phất như chưa kịp đủ, đã dừng lại trong lặng lẽ.

Vốn tưởng rằng hôm nay sẽ là ngày thống khổ nhất trong đời nàng, thực không nghĩ tới ngược lại là ngày vui vẻ nhất, còn được hưởng thụ niềm kinh ngạc vui mừng trước nay chưa từng có.

Nhưng mà, thời gian khoái hoạt luôn ngắn ngủi, mắt đã thấy mặt trời dần hạ phía đằng Tây.

Cổ Việt Mạn lái du thuyền trở về cảng, bước lên bờ.

Hồng Tư Giai đi theo sau hắn, không ngờ hắn không mang nàng vào tòa thành, trái lại dẫn nàng hướng tới chiếc xe thể thao.

Hắn không cần nghĩ ngợi tiến vào trong xe, mà Hồng Tư Giai ngốc lăng đứng tại chỗ.

Hắn hạ cửa kính xe, nhìn kẻ đang ngây ra như phỗng, “Lên xe.”

Lên xe?

Hồng Tư Giai hành động máy móc, chân tay cứng ngắc mở cửa rồi ngồi vào trong, “Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”

Hắn cong miệng mỉm cười, “Đương nhiên là đưa ngươi về kí túc xá.”

“Kí túc xá?”, nàng giật mình khẽ nhếch miệng, nửa do dự nửa khiêu khích hỏi: “Ngươi không tính giám sát ta nữa?”

Hắn khởi động xe rồi lái vòng ra sau, ôn nhu mỉm cười nói: “Ngươi còn muốn chiếm lấy phòng ta sao?”

“A?! Không, không, không! Không phải…”, nàng kinh hoảng liên tục phủ nhận, cũng kinh ngạc nhìn hắn. Chuyện gì lại khiến hắn thay đổi ý định, có lòng từ bi thả nàng?

Cổ Việt Mạn nâng tay lên, ngón tay trượt trên cổ mảnh khảnh của nàng, lưu luyến, “Đừng suy nghĩ nhiều, bởi vì hôm nay ta chỉ chuẩn bị giúp ngươi một bộ quần áo, không dư thừa quần áo cho ngươi tắm rửa, cho nên đưa ngươi trở về, nhưng là ta vẫn chặt chẽ giám sát ngươi”, trên mặt hắn xẹt qua một nụ cười thản nhiên, tà tà.

Trong nháy mắt, lòng nàng dâng lên một cảm xúc thất vọng không thể hiểu, khóe miệng giật giật một chút, nàng ngẩng đầu lên nghi hoặc hỏi: “ Ngày mai thì sao? Ta còn gặp lại ngươi không?”

Lời này vừa nói ra, nàng không khỏi giật mình, nàng giống như mong chờ gặp lại hắn?

Tay hắn vỗ nhẹ lên đùi nàng, không hề mang chút ý tứ đặc biệt mà chỉ đơn giản là một kiểu trấn an, “Chuyện ngày mai, ngày mai nói, chờ một chút liền về đến kí túc xá tắm qua trước đi, sau đó ngủ trọn một giấc, ta biết ngươi hôm qua căn bản là không được ngủ yên lành.”

Ra hắn biết hôm qua nàng không thể ngủ ngon?

Đây là săn sóc?

Cho tới bây giờ nàng chưa từng nghĩ tới, có một ngày lại xuất hiện một nam nhân săn sóc nàng.

Cõi lòng tràn đầy vui sướng, Hồng Tư Giai thả lỏng chính mình tựa vào ghế ngồi; có lẽ bởi thật sự quá mệt mỏi, nàng thiếp đi trong không khí ôn hòa ấm áp…

Không biết đã qua bao lâu, chiếc xe dừng lại trước cửa khu nhà tường trắng.

Cổ Việt Mạn nhẹ nhàng đánh thức nàng, “Đến rồi, dậy thôi.”

Hồng Tư Giai ngơ ngác tỉnh lại, nghiêng đầu nhìn cửa lớn kí túc xá, “Đã đến!”, tay nàng đặt trên chốt cửa xe định mở.

Hắn đột nhiên đem nàng kéo lại, làm nàng còn chưa kịp nghĩ ra cái gì, bạc môi ấm áp đã đặt trên môi đỏ mọng, trạng thái lơ mơ nháy mắt thanh tỉnh, rồi lại mơ màng.

Nụ hôn này, là ôn nhu như vậy, triền miên như vậy,……….

Thật lâu sau hắn mới buông nàng ra, mà nàng cũng đăm đăm nhìn hắn, đôi lông mi dài chớp chớp nhẹ.

Hắn nâng tay vỗ về khuôn mặt nàng. “Ngủ ngon”, thanh âm ma mị giống như thôi miên phẩy qua tai.

“Ngủ ngon!”, nàng vẫn còn mơ màng, không tự giác nói.

Nàng máy móc bước xuống, đứng ở cửa nhìn hắn lái xe rời đi, nội tâm tưởng bình tĩnh nhưng là đã say mê không dứt, tâm tình chuyển nghịch 180 độ làm nàng nhịn không được bật cười.

Hiện giờ, nàng thật sự nghĩ tắm rửa một cái thật tốt, sau đó trèo lên trên giường thoải mái hưởng thụ hương vị ngọt ngào, chấm dứt một ngày hoàn mĩ.

Hồng Tư Giai xoay người đẩy cửa bước vào phòng.

“Tư Giai!”

Âm thanh này….

Hồng Tư Giai sửng sốt, không thể tin vội vàng mở cửa phòng khách ra, liền kinh ngạc nhìn thấy Trình Kỳ Kỳ đang ngồi trên sô pha mềm mại.

“Kỳ Kỳ?” Nàng kinh hỉ vọt vào phòng ôm biểu muội, “Ngươi sao lại im hơi lặng tiếng chạy tới đây?”

“Muội không chịu nổi nữa, không chịu nổi nữa… cho nên… trở về..” Trình Kỳ Kỳ hai mắt vô thần.

Hồng Tư Giai nhìn khuôn mặt biểu muội, tâm tình kinh hỉ nhất thời dần trầm đi xuống, khuôn mặt Kỳ Kỳ vốn phấn nộn hồng hào, nay đã khắc sâu những âu phiền và lo lắng, thoạt nhìn tái nhợt đến vô cùng tiều tụy.

Kỳ Kỳ khẩn trương mở miệng nói: “Muội thấy tỷ và Cổ Việt Mạn ở cùng một chỗ, hắn… hắn đã nói ra Điền Tuấn ở nơi nào sao?”

Nàng thở sâu: “Cái gì hắn cũng chưa nói, bất quá, là ta từ chỗ vợ chồng An Trác biết được Điền Tuấn trước mắt đang công tác ở Áo.”

“Hắn ở Áo? Vậy còn bối bối đâu? Chẳng lẽ hắn mang theo bối bối đi cùng?”, Kỳ Kỳ lôi kéo tay nàng hỏi dồn.

“Ta thực chưa biết bối bối hiện nay đang ở đâu, cho tới bây giờ ta mới biết được hành tung của Điền Tuấn.” Nàng thật sự không muốn biểu muội thất vọng, nhưng là nàng không thể dấu chân tướng sự tình.

“Bối bối…. bối bối ở đâu?”, Trình Kỳ Kỳ lo âu bất an, nhíu mày nhắm lại hai mắt, hai hàng nước mắt tuôn rơi: “Đều là muội không tốt, muội không nên khiến cho sự tình càng thêm rắc rối hồ đồ.”

Hồng Tư Giai trong lòng chấn động: “Ngươi nói vậy là ý gì?”

Trình Kỳ Kỳ trầm mặc một lát, xấu hổ chậm chạp ngẩng đầu, thanh âm nghẹn ngào nói: “Đừng nói với muội là Cổ Việt Mạn chưa hề nói cái gì.”

Giờ khắc chân tướng hoàn toàn hiển hiện rốt cục đến đây!

Nàng phải nghe được toàn bộ từ chính mồm Kỳ Kỳ nói ra.

“Cổ Việt Mạn có thể nói cho ta biết gì?”, nàng cẩn thận dò hỏi, giờ phút này toàn thân nổi lên một trận lạnh lẽo.

Lại là một hồi trầm mặc thật dài.

Trình Kỳ Kỳ sụt sịt mũi, “Muội đã làm cho sự tình hoàn toàn hỏng bét!”

Hồng Tư Giai có thể cảm nhận được nội tâm biểu muội đang vô cùng giãy giụa, nàng thấy đau lòng lại bất an, “Ngươi làm chuyện gì?”

“Muội phạm phải một sai lầm quá lớn, yêu phải một người không nên yêu.” Sự tình nếu đã không thể tránh khỏi, Kỳ Kỳ bèn nhỏ giọng thừa nhận.

Mọi lời An Trác nói đều là thật!

Hồng Tư Giai thấy đầu óc ầm ầm rung động như núi lở, “Ngươi yêu phải ai?”

Trong phút chốc, Trình Kỳ Kỳ không nói nên lời, giống như một đứa trẻ phạm sai lầm cúi thấp đầu khóc, nức nở dùng âm lượng muỗi kêu trả lời: “Muội… muội …đã yêu… Cổ Việt Mạn….”

Quả là hắn!

“Vì sao? Điền Tuấn toàn tâm toàn ý yêu ngươi, ngươi lại đã yêu phải ông chủ của hắn?”, Hồng Tư Giai vì tổn thương cùng bất công của Điền Tuấn, phẫn nộ tăng cao âm lượng.

Trình Kỳ Kỳ lấy tay lau đi nước mắt nơi hai gò má, “Sau khi muội sinh hạ bối bối, Điền Tuấn vẫn như trước cứ phải đi công tác thật xa thường xuyên, tâm tình muội thực rất kém, đúng lúc đó thì Cổ Việt Mạn lại phái riêng người tới chăm sóc bối bối, cũng thường xuyên đến thăm muội…”

“Liền bởi vậy mà ngươi đem quan tâm của hắn tưởng thành yêu?”, nàng có chút tức giận.

Trình Kỳ Kỳ khóc không thành tiếng, mãnh liệt lắc đầu, “Muội đã thật sự hiểu sai, lúc ấy đầu óc muội nhất định là bị điên rồi…. Muội không cố ý khiến sự tình biến thành như vậy!” Ngẩng đầu, Kỳ Kỳ đưa đôi mắt thật to ứa đầy lệ nhìn nàng. “Sự thật muội vẫn luôn yêu Điền Tuấn!”

Gạt người! Hồng Tư Giai thấy tâm tình đi xuống trầm trọng, chân tướng đều giống hệt như lời An Trác nói.

“Ngươi nếu thật sự yêu Điền Tuấn, tại sao còn ầm ĩ muốn ly hôn? Lại vì sao còn vô liêm sỉ tưởng có thể lên giường Cổ Việt Mạn?!”, nàng vì Điền Tuấn kêu oan nói thẳng, bỏ qua sự xấu hổ của Kỳ Kỳ.

Toàn thân Kỳ Kỳ không ngừng run run, thanh âm nức nở thành từng mảnh nhỏ: “Lúc đó muội thật sự là bị ma quỷ ám ảnh, nơi này, nữ nhân nào cũng khát khao có được sự sủng ái của Cổ Việt Mạn, vì vậy mà muội… lại lầm tưởng quan tâm của hắn thành yêu, hiện tại đều đã rõ, này căn bản là người si nói mộng, không phải sự thực!!”

Mọi chuyện rốt cục cũng đưa hết ra ánh sáng, thực khiến người ta uể oải, Điền Tuấn không sai mà lỗi cũng không phải ở Cổ Việt Mạn, tất cả là vì Kỳ Kỳ nhất thời si mê tạo nên mưa gió.

Hồng Tư Giai than thở một tiếng: “Vì sao ngươi không nói rõ ràng ngay từ đầu?”

Trình Kỳ Kỳ chôn mặt trong lòng bàn tay, khiếp sợ nói: “Muội mà nói thật, tỷ nhất định sẽ không giúp.”

“Liền vì thế mà ngươi có thể để cho lương tâm xuyên tạc nói dối?!!”, nàng bùng nổ quát lớn.

“Muội không phải cố ý… thật sự mà, Tư Giai…….. Muội không cố ý…..” Trình Kỳ Kỳ lớn tiếng khóc, vẻ mặt kích động chộp lấy tay nàng.

Một câu nức nở cùng hình ảnh Kỳ Kỳ khổ sở khóc lóc thương tâm, làm tâm nàng vốn cứng rắn nháy mắt hóa mềm, an ủi nói: “Thôi được rồi, đừng khóc nữa, ít nhất bây giờ cũng đã biết hành tung của Điền Tuấn.”

“Nhưng là… bối bối ở đâu?” Thân là mẹ đều lo lắng khôn nguôi, mọi tâm tình đều viết hết trên mặt.

“Ta nghĩ bối bối nhất định rất tốt.” Hồng Tư Giai có thể khẳng định điểm này.

Tuy rằng Cổ Việt Mạn thủy chung ngậm miệng không nói, nhưng mà từ giọng của hắn có thể nghe ra được, hắn đã bố trí cho bối bối ở một nơi an toàn tuyệt đối.

“Tỷ chắc chắn bối bối yên lành?”, Trình Kỳ Kỳ hai mắt đẫm lệ nhìn Hồng Tư Giai.

Nàng nhẹ nhàng gật đầu một cái, tỏ ý khẳng định, “Ngày mai ta và ngươi sẽ đi gặp Cổ Việt Mạn.”

“Gặp Cổ Việt Mạn?”, Kỳ Kỳ kinh hoảng, không thể tin lắc đầu nguầy nguậy. “Không! Muội không có dũng khí lại đối mặt hắn!”

Hồng Tư Giai kiên quyết nói: “Không, ngươi nhất định phải đi, ngươi phải giải thích những chuyện sai trái cho bản thân! Chỉ có thế hắn mới tha thứ, mới nói ra bối bối ở đâu.”

“Nhưng…”

Nàng biết biểu muội xấu hổ, nhưng đây là biện pháp duy nhất. Nàng giữ lấy Kỳ Kỳ đang run rẩy: “Ngày mai, dù có như thế nào, chúng ta nhất định phải lấy được vị trí bối bối từ trong miệng hắn.”

Đúng vậy! Đây là biện pháp duy nhất, tuyệt không có con đường thứ hai!

 

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

One response »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s