Chương 7.2

Hồng Tư Giai liếc hắn một cái.

Hắn lại một lần yêu cầu nàng rời đi, mà hiện giờ nàng cũng không còn lý do ở lại.

Nàng thấp giọng nỉ non: “Là nên rời đi…..”, một bàn tay nhỏ bé vô lực khoát lên vai Kỳ Kỳ, “Chúng ta đi thôi!”

Hai người bước về hướng cửa…

“Tư Giai!”

Lần đầu tiên nghe hắn gọi chính tên mình, tâm nàng đột nhiên rung động một chút, hoài nghi lỗ tai chính mình có nghe lầm hay không?

Nàng quay đầu, phát hiện hắn đang đứng đối diện mỉm cười.

“Từ khi ngươi lên trên đảo này đều không được thoải mái du ngoạn, nếu không ngại, đêm nay lại đây dùng bữa tối cùng ta.”

Hồng Tư Giai trợn mắt há hốc mồm, không thể tin nói: “Đêm nay?” (uk! “Đêm nay”! Đêm nhá  ))

“Không có uy hiếp hay bắt buộc, ngươi có thể gật đầu, cũng có thể cự tuyệt ta.” Hắn lộ ra nụ cười mỉm hưng trí mà quyến rũ. (hú! hú!! =)) like my husband_Yuuji say =)))

Cơ hội ngàn năm có một, nàng đương nhiên không thể bỏ qua!

Hồng Tư Giai theo bản năng gật gật đầu.

“Bảy giờ tối sẽ có xe tới đón ngươi.”

“Được.”

Hồng Tư Giai mỉm cười rời khỏi thư phòng hắn, làm người ta kinh ngạc là, trong lòng nàng dâng lên một loại cảm giác thực kì quái, cảm giác ấy toát ra tựa như đàn cá heo đang chơi đùa nhảy nhót trên mặt biển khơi rộng lớn vô ngần.

Trở lại kí túc xá, nghĩ đến không lâu nữa có thể gặp lại chồng con, Kỳ Kỳ vẫn là không giấu được nội tâm mừng rỡ khôn cùng, không ngừng cám ơn Hồng Tư Giai vì mình mà cố gắng.

Hồng Tư Giai đau lòng nhìn biểu muội thừa nhận tra tấn, vỗ nhẹ hai má Kỳ Kỳ nói: “Bây giờ có thể buông lỏng bản thân, muội mau đánh một giấc thật ngon thoải mái tinh thần.”

“Vâng.” Trình Kỳ Kỳ mệt mỏi cuộn mình trên sô pha, đánh một cái ngáp, mỉm cười nói: “Buổi tối tỷ cứ tận hứng dùng bữa tối cùng Cổ Việt Mạn.”

“Muội không để ý sao?”

Nàng còn nhớ rõ Kỳ Kỳ còn thầm mến hắn, nàng không hy vọng bữa tối này sẽ khiến cho biểu muội nàng không vui.

“Không sao, mà…”, Kỳ Kỳ mỉm cười thật tươi nhìn nàng, trong mắt hiện lên thần sắc kì lạ, “Cổ Việt Mạn chưa bao giờ chủ động mời nữ nhân một bữa tối, tỷ là người đầu tiên.”

Thật vậy chăng?

Hồng Tư Giai nghi hoặc hỏi: “Sao muội biết?”

“Đã là người trên đảo này thì có ai là không biết? Mấy ngày nay tỷ ở trên đảo, muội tin rằng tỷ cũng nghe được không ít chuyện về hắn, hắn lấp lánh giống như kim cương vậy a!”, Kỳ Kỳ cười hài hước.

Hồng Tư Giai cũng nhịn không được bật cười ngặt nghẽo: “Nghe ngụ ý muội, chuyện hắn mời tỷ bữa tối nay, là vô cùng vô cùng quang vinh?”

“Nói đơn giản là…… tỷ sẽ làm cho toàn bộ nữ nhân hâm mộ!”

“Hâm mộ? Theo ta thấy là ghen tị mới đúng đi”, con ngươi đen đảo vòng, tiếng cười thanh thúy mê người cất lên, vang vọng như tiếng chuông bạc.

Trình Kỳ Kỳ không phủ nhận nói cười: “Đúng vậy, hẳn là rất ghen tị.”

Hồng Tư Giai tuyệt đối tin là ghen tị, bởi vì nàng nhớ rõ đêm yến hội đó, nàng giống như một cái hồng tâm cho người ta từ bốn phương tám hướng bắn ánh mắt chí tử về, có lần nàng còn nghĩ không thể bước chân ra khỏi tòa thành nữa kia.

Trên thực tế, quả là đêm đó nàng đã không thể ra khỏi tòa thành…

Nhìn mặt trời dần dần rút lại những vệt sáng cuối cùng, tâm tình Hồng Tư Giai càng thêm loạn, vì sắp đến giờ hẹn mà lòng vẫn hưng phấn không thôi, nàng cảm thấy bản thân như thiếu nữ lần đầu tiên có buổi hẹn, tay chân lúng túng.

“Sắp bảy giờ a….”

Hồng Tư Giai thỉnh thoảng lại nhìn lên đồng hồ, lại không ngừng soi vào gương kiểm tra toàn thân, khi thì điểm chút son môi, khi thì phác nhẹ phấn hồng.

“Hẳn là sắp….”

Rốt cục, nghe thấy tiếng ô tô đỗ lại trước cửa, nàng càng cảm thấy một trận run run cùng hưng phấn.

“Đến đây!”

Nàng choàng khăn voan mỏng lên vai, nét mặt vui vẻ, chân tay tiêu sái bước ra ngoài cửa, quả nhiên ngừng ngay trước cửa là một chiếc xe hơi đen bóng.

Lái xe cung kính mở cửa cho nàng: “Hồng tiểu thư, mời.”

Hồng Tư Giai vui vẻ mỉm cười ngồi vào trong.

Trên đường hướng tới tòa thành, nàng thỉnh thoảng nhìn ra bầu trời đen ngoài cửa kính, mặt trăng tròn vành vạnh tỏa sáng giữa trời đêm chạy theo nàng, trong chốc lát lại tránh đằng sau những đám mây khiến chúng mờ mờ hiện lên, trong chốc lát lại lặng lẽ lộ ra với thứ ánh sáng ôn hòa, dịu mát.

Quản gia sớm đã đứng tiếp trước cửa, chờ xe đỗ ổn định, ông mở cửa xe đón nàng.

“Hồng tiểu thư, mời!”

Hồng Tư Giai bảo trì tươi cười đáp: “Cảm ơn!”

Dưới sự dẫn dắt của quản gia, Hồng Tư Giai đi xuyên qua bể phun nước lớn cùng hoa viên xinh đẹp, đứng trong ánh trăng ấm áp, cảm nhận gió đêm như một tầng sa mỏng thổi tới, nhẹ nhàng vuốt ve trên người, nàng thật sâu hít vào không khí trong lành tràn đầy hương vị ngọt ngào của vườn hoa.

“Chào buổi tối, Tư Giai!”

Từ dưới bóng cây cổ thụ bước ra một thân ảnh cao lớn, tao nhã, hắn mặc một bộ vét đen, mái tóc như bầu trời đêm tối, trên mặt lộ vẻ hoan nghênh tươi cười.

Đúng lúc quản gia lén lút không động tĩnh lui xuống.

Hồng Tư Giai giật mình mở lớn mắt nhìn hắn, giờ phút này, lòng của nàng cơ hồ muốn nhảy ra khỏi yết hầu, nàng khó khăn nuốt nuốt nước miếng, “Chào buổi tối.”

“Trông em đêm nay rất đẹp.” Cổ Việt Mạn đi về hướng nàng, theo lễ (phương Tây) hôn lên hai má nàng đang ửng hồng.

Tuy nói là vì lý do chảo hỏi cực bình thường, cũng hành động cực bình thường và đúng lễ, nhưng là khi môi hắn chạm lên hai má nàng, một cảm xúc kì lạ đầy kích thích bật ra, phân tán toàn thân nóng bừng, mặt nàng hồng đỏ khốn quẫn cười trừ: “Cám ơn.”

Cổ Việt Mạn dắt nàng đi vào một hành lang bậc tạc hình vòng cung, một bên là vách đá, một bên dựng thẳng tắp hàng lan can cao đến thắt lưng, ngó xuống dưới bên ngoài lan can là vách núi đá đen ngòm, bên cạnh lấp lánh ánh bạc phản chiếu mặt trăng của mặt biển lớn, một thứ thanh âm sóng vỗ thanh thúy giữa màn đêm tĩnh lặng, thực yên bình.

Bước đến bậc cao nhất kết thúc hành lang, nàng dựa vào lan can, tán thưởng: “Nơi này đẹp quá!”

“Ta nói rồi, ta là coi trọng nơi này núi biển tươi đẹp.”

“Umh…”, nếu đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ chọn nơi tuyệt vời này.

“Em cũng thích ở trên đảo này?”, trên mặt hắn hiện ra chút kinh ngạc, rồi một ý cười đạm nhạt thay thế.

Nàng quay đầu lại nhìn hắn, đột nhiên thứ cảm giác kì dị trong lòng dâng lên, phảng phất như có một lực hút không thể giải thích, chậm rãi kéo bọn họ lại gần nhau.

Nàng tựa hồ bị ma lực trong mắt hắn thôi miên, ôn nhu nói: “Quả là đẹp đến mê người, em tin không ai kháng cự được mị lực của nó.” (chị nói đảo này hay nói anh a~~~?;;) )

“Cám ơn lòng ca ngợi.” Tay hắn nhẹ nhàng đụng vào nàng, “Đến lúc dùng cơm rồi.”

“Vâng…” Tay hắn chỉ mới nhẹ nhàng vuốt ve da thịt lộ ra của nàng, Hồng Tư Giai đã cảm thấy một dòng điện xẹt qua trên người, run rẩy.

Cổ Việt Mạn đưa nàng tới bàn ăn đã chuẩn bị chu đáo, dưới ánh sáng nhu hòa của ngọn đèn, khăn ăn tinh xảo cùng đồ sứ tuyết trắng chiếu rọi lẫn nhau.

Hắn kéo ghế giúp nàng ngồi yên vị.

Hồng Tư Giai ngồi xuống, nói lời cảm tạ rồi bắt đầu cảm thấy bất an, khung cảnh xinh đẹp hoàn hảo, không khí ngọt ngào, trọng yếu nhất là nam nhân tràn ngập lực lượng ngồi đối diện.

Cách một cái bàn nhỏ nhìn hắn, cảm giác kì quái kia ngày càng mãnh liệt, cơ hồ muốn đoạt đi hô hấp của nàng.

Nàng nhẹ lắc lắc đầu nhỏ, hít vào một hơi thật sâu trấn định trái tim, không ngừng tự thầm nhủ, cảm giác này là do ban đêm mà thôi, ngày mai mặt trời lên rồi, cảm xúc ma xui quỷ khiến này sẽ tự động biến mất. (==!)

Nàng cầm chiếc ly sâm banh trước mặt lên, lướt qua ngụm nhỏ, cố bình phục trái tim đang phập phồng.

“Nơi đây cũng sản xuất champagne, mặc dù không phải thơm ngon nhất, nhưng lại dễ kiếm…”, hắn cũng nhấc ly rượu lên nhấp môi, ánh mắt nhẹ dao động từ khuôn mặt nàng chậm chạp đi xuống, dừng lại trên bờ vai mảnh khảnh, “…lại chứa đựng mùi vị gió biển tuyệt hảo.”

Dưới ánh nhìn chăm chăm đầy nhiệt tình gợi cảm kia, Hồng Tư Giai cảm thấy toàn thân khô nóng không thôi, nhỏ giọng nói: “Em không hiểu biết về rượu cho lắm.”

“Rượu tựa nữ nhân.” Hắn nhìn chuyên chú mặt nàng, “Mỗi loại rượu đều có đặc tính riêng, có khi chú trọng hương vị, có khi là chú trọng đóng gói, tuy rằng không thể thập toàn thập mĩ, nhưng luôn có những giá trị đặc biệt.” (ý là nữ nhân, kẻ đẹp mặt, người đẹp nết?)

Rượu tựa nữ nhân? Ý hắn là nói hắn không chỉ đối với rượu hiểu rộng mà đối với nữ nhân cũng là biết rõ?

Hồng Tư Giai ảm đạm gục đầu xuống, không thèm đáp lại.

Lúc này, bồi bàn hợp thời xuất hiện, đưa lên đồ ăn tinh xảo, ngon mắt.

Hồng Tư Giai tao nhã gắp lấy miếng cá nướng, chậm rãi mở miệng ăn.

“Hôm nay thực cảm ơn sự giúp đỡ của anh.”

Hắn nhún vai, khóe miệng lộ ra chút tươi cười điềm đạm. “Ta sẽ lệnh Điền Tuấn mau chóng trở về, nhưng là chuyện kế tiếp như thế nào còn tùy thuộc hai người bọn họ.”

Hồng Tư Giai gật đầu, “Em biết, nhưng vậy cũng là khởi đầu tốt nhất rồi, em tin tưởng Kỳ Kỳ sẽ xử lý vấn đề hoàn thiện.”

Cổ Việt Mạn nâng ly rượu chậm rãi uống, theo viền thủy tinh lấp lánh nhìn nàng, “Hy vọng nàng ta học được bài học khó quên suốt đời.”

“Đối với Kỳ Kỳ mà nói, giáo huấn này đủ để nàng nhớ suốt đời.”

“Chỉ mong vậy.” Cổ Việt Mạn giơ lên ly rượu đối nàng: “Hy vọng Kỳ Kỳ có thể thuận lợi lấy lại tâm tình Điền Tuấn.”

“Em tin tưởng nhất định có thể.” Hồng Tư Giai cũng lễ phép giơ lên chiếc ly.

Nàng cảm nhận sâu sắc sự chuyển biến thái độ của hắn, hắn không giống như lời Kỳ Kỳ, không phải hoàn toàn là một nam nhân âm tình, nàng phát hiện ra khuôn mặt thân thiết của hắn.

Mà ngay cả Cổ Việt Mạn còn thay đổi được, tin rằng Kỳ Kỳ cũng chắc chắn thay đổi sau bài học này.

Đến khi Hồng Tư Giai ăn hết miếng cá nướng cuối cùng, buông xuống dao nĩa, Cổ Việt Mạn đột nhiên cầm lấy khăn ăn phủ trên đầu gối đặt lên bàn, đứng dậy.

“Ta dẫn em đi xem nơi này.”

Nàng giật mình tò mò nhìn hắn: “Cái gì vậy?”

Hắn cũng không cho nàng đáp án, bước đến phía sau nàng, “Ta đoán, em nhất định sẽ thích.”

“Phải không?”, nàng mang vẻ mặt nghi vấn đứng dậy.

Hắn cầm tay nàng đi đến một khúc khác của hành lang, nơi ngọn đèn của tòa thành chiếu không tới, mang đến chút cảm giác âm u, nhưng là nàng vẫn có thể mơ hồ thấy vách tường nham nhở gập ghềnh đằng xa.

“Ở chỗ này, nó nằm phía dưới tòa thành, dẫn ra vịnh, có thể nói là nơi đẹp nhất.”

“Chỗ này? Phía dưới?” Nàng kinh ngạc nói, nghiêng thân mình tựa vào người hắn, tò mò hướng mặt xuống vách xem, “Có đường để đi xuống sao?”

“Đương nhiên có, cả tòa thành không có ai biết…”

“Chủ nhân tòa thành nhất định biết!” Hồng Tư Giai giả mặt quỷ hướng hắn đùa.

Hắn cười cười, ngón tay ấn vào vách tường, “Có thông đạo có thể dẫn xuống đó.”

“Dẫn em đi, dẫn em đi!”, nàng khẩn cầu nói xong, rất muốn ngay lập tức đi xuống.

“Được rồi, ta dẫn em đi.”

 

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

2 responses »

  1. ây say say mất thôi a lãng mạn wá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s