Chương 8.1

Cổ Việt Mạn nắm tay Hồng Tư Giai, dẫn nàng đi ven theo vách tường.

Đi vào tường biên, Hồng Tư Giai phát hiện trước lối có một cái cửa sắt, chỉ thấy Cổ Việt Mạn nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, trước mắt lập tức xuất hiện một thềm đá đi xuống dưới.

“Mặt đường có chút ẩm ướt, bước cẩn thận.” Hắn nhắc nhở nàng.

Hồng Tư Giai đề cao cảnh giác nắm chặt tay hắn, thực cẩn thận đi theo phía sau. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong thông đạo, ở cuối con đường lại xuất hiện một cánh cửa khác, nghe thấy rõ ngoài đó, vang lên thanh âm sóng biển vỗ bờ.

Cổ Việt Mạn đẩy cửa sắt ra…

Bên ngoài là bờ cát trắng noãn bị bao phủ bởi ánh trăng thuần khiết.

Hồng Tư Giai không khỏi kinh ngạc thốt lên, “Nơi này thật sự quá đẹp!”, nàng mừng rỡ, khẩn cấp cởi bỏ giày, hai chân linh hoạt bước trên bờ cát mềm mại.

Cổ Việt Mạn đi đến bên cạnh nàng, đưa tay đỡ lấy thân thể nàng, hai người sóng vai đi trên biển cát, “Nếu không còn dư thời gian để rời bến, ta sẽ đến nơi này thả lỏng mình.”

“Chỗ này cũng là một nơi nghỉ ngơi thực tốt”, đổi lại là nàng, cũng sẽ chọn nơi đây.

Thấy nàng có cùng nhận thức, Cổ Việt Mạn vui vẻ cười, “Em cũng cho rằng nơi này rất đẹp?”.

“Đương nhiên!” Nàng còn gật gật khẳng định thêm, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, ngoài ý muốn bắt gặp phải một ánh mắt kì lạ.

Cổ Việt Mạn nhẹ giơ tay lên, khẽ vuốt khuôn mặt nàng, “Tư Giai……”, hắn mở miệng nhấm nuốt tên nàng, thanh âm khàn khàn, ôn nhu.

Hồng Tư Giai chỉ có thể ngẩn ngơ đứng tại chỗ, trái tim mãnh liệt đập, “Vâng?”.

Thực lâu, thực lâu… Hắn đều không có đáp lại, chính là chỉ dùng đôi con ngươi sâu không lường được kia chăm chăm nhìn nàng, bàn tay vỗ về khuôn mặt non mềm, nhẹ đẩy những sợi tóc của nàng bay bay đùa nghịch trước mặt hắn, rồi đứng lại ở sau chiếc gáy nhỏ mẫn cảm.

Hồng Tư Giai bỗng thấy da đầu run lên một trận, ngừng thở, trái tim cơ hồ muốn nhảy ra khỏi ngực.

Dưới ánh trăng ôn nhu tràn ngập bầu không khí biến hóa kì diệu.

Cổ Việt Mạn do dự một chút, cúi thắt lưng tới gần nàng, cánh môi ấm áp chậm rãi đặt trên môi đỏ mọng.

Trong phút chốc, nàng cảm thấy toàn thân nóng lên, giống như cháy bừng, thật khó chịu.

Một bàn tay hắn vây quanh thắt lưng nàng, đem thân mình nàng đang run run kéo vào trong lòng ngực rộng lớn.

“Tư Giai… Tư Giai…. …..” Hắn ở bên tai nàng gọi tên.

Tiếng gọi ôn nhu phảng phất mà tràn ngập ma lực, nàng bất lực dựa sát hắn, mềm mại đầu hàng ở trong cái ôm vô cùng ấm áp, tay nàng lần mò tìm đến bả vai cường tráng của hắn, nhẹ nhàng mà âu yếm, sau đó luồn những ngón tay thon trắng vào mái tóc bóng loáng mềm mại, làm cho môi hắn càng dán chặt môi nàng, lưỡi truyền đến hương vị ngọt ngào nhất, dây dưa…

Nụ hôn vô cùng ôn nhu, chậm rãi thưởng thức, Hồng Tư Giai cảm giác tế bào toàn thân đều hưng phấn, máu dồn dập lưu chuyển trong cơ thể.

Tay hắn tham tiến vào trong quần áo nàng, sờ soạng, mơn trớn làn da nhẵn nhụi, mềm mại, nàng chỉ có thể bất lực ngâm thanh, nàng chưa từng có loại cảm giác này, cũng chưa bao giờ ảo tưởng qua. Thuận theo hắn nằm trên bờ cát mịn, nàng tim đập dồn dập nhìn hắn vội vàng kéo ra caravat, cởi bỏ áo sơ mi, sau đó đặt ở trên người nàng, nóng bỏng hôn lên mặt nàng, cổ trắng của nàng, hô hấp dồn dập, Việt Mạn nhẹ giọng gọi tên.

“Tư Giai… Tư Giai…. …..”

Một bàn tay to nhanh chóng cởi bỏ quần áo của nàng, ngón tay thon dài vuốt ve trên cơ thể trắng mịn, toàn thân nàng khô nóng tràn ngập kích tình, vặn vẹo lắc lắc.

Nhiệt tình của nàng đã muốn lên tới điểm cao nhất, mê loạn cấp bách đáp lại hắn cùng trận mưa hôn cuồng nhiệt.

“Anh…… Em……” Đầu óc nàng không còn giữ được chức năng của nó, lâm vào một mảnh hỗn loạn.

Nàng nhanh chóng học theo hắn, vuốt ve cơ bụng bằng phẳng của hắn, trong lòng bàn tay cảm giác được những cơ bắp rắn chắc buộc chặt.

Một luồng khát vọng nhiệt tình trào lưu mãnh liệt trong ngực Cổ Việt Mạn, hắn hiện tại chỉ nghĩ muốn nàng, chiếm nàng trọn vẹn.

Không được! Không thể!

Một chút lí trí còn lại cản động tác hắn, đột nhiên toàn thân cứng ngắc, hắn dùng một tia ý chí cuối cùng xoay người, rút khỏi người nàng, chậm rãi đứng lên. (>>.<<!!)

Hồng Tư Giai thất vọng nhìn theo hắn chạy về phía biển lớn, sau đó nhảy vào trong nước biển đen đặc của màn đêm, nàng ngừng thở nhìn hắn biến mất trong tầm mắt, kinh hoảng đứng lên, “Cổ Việt………”

Còn chưa kịp gọi hết tên của hắn, xa xa nàng đã trông thấy hắn xuất hiện trên mặt biển tĩnh lặng, tự tại nhìn về phía nàng, nàng rốt cục thở phào nhẹ nhõm. Hướng mắt nhìn lên trên ánh trăng sáng tỏ, nàng hiểu được một điều…

Nàng đã yêu nam nhân này!

Nàng chỉnh trang lại quần áo đầu tóc, lẳng lặng ngồi bên bờ chờ hắn.

Thật lâu, thật lâu…… Cổ Việt Mạn mới chậm rãi đi lên khỏi mặt nước biển, từng giọt nước lần xuống theo những cơ bắp rắn chắc của hắn, dưới ánh trăng chiếu rọi lấp lánh lung linh, hắn là như thế tuấn mĩ, toàn thân tản mát ra mị lực mê người!

Hắn chậm rãi tiêu sái đến gần nàng, lắc lắc đầu, ngón tay xuyên qua mái tóc ướt đẫm, đánh trống lảng nói: “Ta nghĩ ngâm mình trong nước biển cũng có hiệu quả y như nước lạnh.”

Đồ ích kỷ! Chỉ lo cho thân mình mà hoàn toàn không đếm xỉa đến cảm thụ của nàng, Hồng Tư Giai hờn giận bĩu môi.

“Đã quá muộn, ta nên đưa em trở về,” hắn xoay người, cố không chạm đến ánh mắt của nàng.

“Vâng.” Nàng chán nản gật đầu.

Nàng nghĩ cách che giấu thất vọng của bản thân, bước theo hắn đang trầm mặc đi, hướng đến chỗ quần áo trên bãi cát, nàng liếc qua khóe mắt nhìn hắn không nhanh không chậm mặc đồ vào, trong phút chốc, nàng cảm giác như cơ thể mình mất đi bộ phận nào đó, trống vắng.

Nàng sợ tới mức bối rối lắc mạnh đầu, cố loại bỏ cái cảm giác khó hiểu kia.

Hắn đã mặc xong quần áo đứng trước mặt nàng, mỉm cười vươn tay ra, “Chúng ta về đi, Tư Giai.”

Nàng đặt tay nhỏ lên bàn tay thật dày và mềm mại, hắn ôn nhu lại kéo nàng vào trong lòng, nàng cảm nhận được ấm áp cùng an toàn từ hắn.

Cổ Việt Mạn nhẹ đặt lên trán nàng một cái hôn, “Đi thôi.”

Hai người trầm mặc chăm chú nhìn đối phương, trong lòng đều hiểu được, khi tình cảm mãnh liệt đánh sâu vào phía dưới, khiến lửa nhiệt tình sôi trào thì không thể kháng cự bản thân. Nhưng là lúc này đây, hai người đều cần thời gian bình tĩnh.

Bởi vì bọn họ đã không thể trở lại như lúc trước giằng co, đấu đá, sự tình đã quay ngoắt đến 180 độ, bọn họ đều cần thời gian thích ứng, chưa thể vội.

Hắn gắt gao nắm bàn tay mềm nhỏ, im lặng trầm tư rời khỏi bờ cát.

(grư…………….. tác giả… tác giả thật…. thật rất….>>.<<!!!!!!!!! nửa chừng thì ngưng lại! OMG! Em phục anh soái ca quá đi >.<! Bốn lần! thì cả bốn có thứ gì đó chen vào! hức! hức!……)


About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

3 responses »

  1. đôi khi ta rất ghét những tên quân tử, đốt lữa lên lại không nấu cơm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s