Hắn cứ như vậy đào tẩu, Hồ Tiểu Man sẽ có cảm giác như thế nào?

Trở lại Thương Nguyệt quốc đã hai ngày, hắn vốn nghĩ Hồ Tiểu Man sẽ lập tức đuổi theo, tiếp tục quấn quýt lấy hắn yêu cầu phụ trách, dù sao việc hắn chiếm trong sạch công chúa Hồ quốc là sự thật.

Nhưng là không có.

Này đã hai ngày, xung quanh hắn quá mức lặng tĩnh, không có người quấn quýt lấy hắn, cũng không cõ người lẽo đẽo bám đuôi hắn phía sau, dùng thanh âm kiều kiều mềm nhẹ nói ra những lời khiến hắn tức muốn hộc máu.

Thương Nguyệt Ngạo Vũ không rõ nổi cảm giác trong lòng chính mình. Dường như có điểm mất mát, có điểm trống rỗng hư vô, giống như thiêu thiếu một cái gì vậy, vô cùng khó chịu.

Đáng lẽ theo lý thuyết, Hồ Tiểu Man không quấn lấy hắn, cũng không muốn hắn phụ trách, hắn hẳn là phải sung sướng thở dài, cảm thấy vui vẻ mới đúng, nhưng là hắn lại phát hiện chính mình cao hứng không nổi, thậm chí còn luôn luôn nghĩ tới nàng.

Hai ngày nay hắn thất hồn lạc phách (hồn phách treo ngược cành cây a~~~ :)) ), không yên lòng, cả đầu đều là Hồ Tiểu Man. Nghĩ tới nụ cười rạng rỡ của nàng, nghĩ tới tính tình của nàng  kiêu ngạo lại rất tùy hứng, nghĩ tới tất cả của nàng.

Mỗi một bộ dáng nàng đều khắc sâu ở trong đầu hắn, bao gồm cả biểu tình một năm trước khi nàng đối với hắn nói lời yêu……

Nhíu lại mày rậm, ngay cả khi cực lực cố gắng quên đi, Thương Nguyệt Ngạo Vũ vẫn là nhịn không được nhớ tới nguyên nhân một năm trước làm hắn bỏ trốn mất dạng—–

Cô gái mở to đôi mắt màu trà sáng ngời, lúm đồng tiền trên má dễ thương nở rộ, ánh mắt chăm chăm nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng nói ra nàng thương hắn, muốn gả cho hắn, hỏi hắn có được không?

Trong nháy mắt kia, hắn thực sự bị dọa.

Hắn vẫn nghĩ nàng là một tiểu muội muội vĩnh viễn không lớn, nhưng là một khắc tại kia, hắn kinh ngạc nhận ra nàng không hề còn là một tiểu hài tử, mà là một cô nương trưởng thành— một cô nương sẽ làm tâm hắn vô cùng rung động.

Thiếu chút nữa, hắn đã xúc động gật đầu nói có, ý niệm này trong đầu hoàn toàn dọa hắn phát sợ.

Hắn nhất định là đầu óc có vấn đề mới đối với cô bé từ nhỏ quấn quýt bên cạnh mà tâm động. Hắn cũng không phải cầm thú, làm sao có thể có loại phản ứng đáng trách này?

Cho nên hắn bỏ chạy.

Đối mặt với nàng, hắn giống như một kẻ nhát gan luôn trốn lại trốn, lần này bỏ trốn dù không thành, thế nhưng sau khi gắt gao giữ lấy nàng, thừa dịp nàng ngủ say liền không một tiếng rời đi.

“Thương Nguyệt Ngạo Vũ, ngươi bỏ chạy thật khó xem…….” Hắn nhịn không được thở dài ảo não.

Tiểu yêu nữ kia luôn làm cho hắn không có cách. Lúc ấy khi nàng ngủ say ở trong lòng hắn, bộ dáng ngây thơ hồn nhiên kia làm cho cả trái tim hắn dường như đều tan chảy, cỗ rung động mãnh liệt kia làm cho hắn sợ tới mức chạy trối chết.

Ai! Mặt mũi nam nhân không còn sót lại một chút gì!

“Hoàng huynh, người ở đây lầm bầm lầu bầu cái gì vậy?” Thương Nguyệt Phi Hoàng đã đứng ở cửa quan sát thật lâu, rốt cục nhịn không được lên tiếng.

Nàng đứng ở chỗ này đã được một lúc lâu, vậy mà nhị hoàng huynh vốn cảnh giác cao nhất lại không phát hiện ra nàng, vẻ mặt lúc thì bất đắc dĩ, lúc lại lập tức chuyển thành nhíu mày suy tư, thậm chí còn lầm bầm lầu bầu ra miệng. Xem ra……. Bệnh cũng không nhẹ nha!

“Thương Nguyệt Phi Hoàng, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta!” Thương Nguyệt Ngạo Vũ hung hăng trừng tiểu muội, không hề quên chính mình là bị nàng bán đi.

“Nhị ca a, người ta chẳng qua cũng là bất đắc dĩ thôi!” Thương Nguyệt Phi Hoàng nhanh chóng lộ ra khuôn mặt tươi cười, chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội.

“Phải không?” Hừ lạnh, hắn đương nhiên không tin.

“Thật sự nha! Hoàng nhi thấy Tiểu Man tỷ tỷ thực sự yêu người, cho nên mới nghĩ giúp nàng một phen.” Đương nhiên điều kiện Hồ Tiểu Man đưa ra mới là chủ yếu, bất quá việc này không thể dại dột mà nói ra khỏi miệng.

Trừng liếc tiểu muội ruột một cái, Thương Nguyệt Ngạo Vũ hoàn toàn không tin lời của nàng. Muội muội của hắn có đức hạnh như thế nào, hắn chẳng lẽ còn nắm không rõ?

“Bất quá nhị ca a, người thật sự không hề thích Tiểu Man tỷ sao?” Thương Nguyệt Phi Hoàng vẻ mặt tò mò hỏi. “Người nếu không thích nàng, vì sao trở về đã hai ngày nay vẫn luôn không yên lòng? Có phải Tiểu Man tỷ tỷ không đuổi theo nên người cảm thấy thực thất vọng?”

Bị nàng nói trúng tim đen rồi. Thương Nguyệt Ngạo Vũ tức giận trừng mắt, lại vẫn còn mạnh miệng không chịu thừa nhận. “Ta có chỗ nào là thất vọng chứ?”

Hắn mới không thất vọng, hắn chính là………… có điểm nhớ nàng.

Nhìn ra huynh trưởng khẩu thị tâm phi, Thương Nguyệt Phi Hoàng nhanh như chớp chuyển vòng ánh mắt xanh biếc.

(Khẩu thị tâm phi: khẩu: miệng, lời nói; thị: phải; tâm: lòng dạ; phi: trái —> cả câu là: miệng nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo.)

“Người nếu thực sự không hề có cảm giác như lời nói, vậy ta cũng yên tâm.” Nàng vỗ vỗ ngực, thở dài một hơi, cố tình lộ ra biểu tình nhẹ nhõm.

“Có ý gì?” Thương Nguyệt Ngạo Vũ nhíu mày, cảm thấy trong lời biểu muội có chuyện không tốt.

“Di? Chẳng lẽ nhị ca không biết sao?” Thương Nguyệt Phi Hoàng làm ra vẻ kinh ngạc nhìn hắn. “Nghe nói nửa năm trước nữ vương Hồ quốc sớm đã chọn phò mã cho Tiểu Man tỷ tỷ tốt lắm, chỉ còn chờ tỷ ấy đáp ứng thôi, người nếu đã đối với Tiểu Man tỷ tỷ vô tình, xem ra tỷ ấy nhất định là phải chọn nam nhân khác làm phò mã rồi.”

Chọn nam nhân khác làm phò mã? Mấy lời này thực chói tai!

“Nam nhân kia là ai?” Thương Nguyệt Ngạo Vũ hờn giận hỏi, không hề phát giác mặt mình biến sắc, lộ ra biểu tình ghen tị.

“Dù sao người đã không thích Tiểu Man tỷ tỷ, vậy thì người quan tâm nam nhân kia là ai làm gi?” Hắc hắc, biến sắc đi, nàng thực sự không tin nhị hoàng huynh thực sự không động tâm.

“Ai nói ta không thích……” …nàng.

Lời nói, nghẹn ở trong cổ họng. Trừng mắt nhìn khuôn mặt tiểu muội đắc ý, Thương Nguyệt Ngạo Vũ á khẩu không trả lời được, bị cái miệng chính mình suýt nữa nói ra tâm ý dọa ngốc.

Hoặc phải nói, hắn không dám thừa nhận tình ý luôn luôn rục rịch trong ngực, tuy rằng hắn sợ hãi một lần nữa lại né ra, song vừa nghe đến nàng sẽ thuộc về một nam nhân khác, hắn lại hoàn toàn không thể chịu đựng được, cũng vô pháp lại trốn tránh tâm ý chính mình.

Hắn vẫn không dám thừa nhận tiểu muội muội trong mắt trước kia đã trưởng thành, giống như sau khi thừa nhận hắn sẽ mất mát thứ gì đó, cho nên luôn cố ý trốn tránh.

Không để ý truy đuổi của nàng, đối với tình cảm của nàng ngoảnh mặt làm ngơ, nhưng kỳ thật hắn không phải một kẻ lãnh huyết (kẻ máu lạnh), tất cả trốn tránh kia đều chỉ vì sợ hãi—– sợ hãi bản thân không thể thích ứng loại chuyển biến tình cảm này.

“Hoàng nhi, ngươi này quỷ linh tinh.” Lắc đầu than nhẹ, nặng nề trong ngực tiêu tan, Thương Nguyệt Ngạo Vũ nở nụ cười.

Khúc mắc của hắn chỉ sợ là tiểu nha đầu khôn khéo này đã sớm nhìn ra, chỉ có mình hắn là ngốc nghếch nhìn không rõ.

So ra, Hồ Tiểu Man bốc đồng kia còn dũng cảm hơn hắn, một đại tướng quân như hắn khi đối mặt với tình yêu hoàn toàn kém hơn nàng.

“Hi hi, nhị hoàng huynh, vậy giờ người không trách ta đã đem người bán đi chứ?” Thương Nguyệt Phi Hoàng làm nũng huynh trưởng, đạt được tiện nghi còn cố tình khoe mẽ.

“Ta bây giờ không thèm đếm xỉa đến ngươi, lúc khác sẽ tìm ngươi tính toán sổ sách rõ ràng.” Thương Nguyệt Ngạo Vũ tức giận mà buồn cười, chịu thua búng lên cái mũi của tiểu muội.

Lúc rảnh sẽ tìm tiểu hồ li này tính nợ sau, hiện tại hắn chỉ nghĩ mau chóng tới Hồ quốc, nhìn thấy tiểu yêu đã làm cho hắn động tâm kia.

Hắn muốn nói với nàng— Hắn sẽ không lại trốn tránh.

.

.

.

“Đứng lại! Ta không cho phép ngươi đi Thương Nguyệt quốc!”

Hạ Nhĩ Ba cố chấp ngăn trở trước cửa chuồng, không cho Hồ Tiểu Man dắt ngựa ra.

Hồ Tiểu Man chịu không nổi hếch mắt xem thường. “Hạ Nhĩ Ba. Ngươi náo loạn đủ chưa? Ngươi cho ngươi là ai, dựa vào cái gì mà ngăn trước đường ta đi?”

Nàng tức giận thở mạnh, thân mình thon thả diễm lệ vẫn đang mặc bộ váy áo hồ cừu màu đỏ, mái tóc dài ửng đỏ kết trên đó vài cánh hoa nho nhỏ, trên đỉnh đầu đội một vòng lông màu trắng, tua rua xuống từng sợi bay bay, phía đuôi mỗi sợi gắn chiếc lắc tinh xảo bé xíu, theo từng cử động của nàng mà phát ra thanh thúy tiếng vang.

Năm ngày nay nàng bị Hạ Nhĩ Ba làm phiền tới mức muốn phát điên lên được.

Vốn trước năm ngày này, nàng sẽ đuổi kịp tới Thương Nguyệt quốc, vậy nhưng lại bị mẫu hậu chặn lại, hỏi qua liền biết người là muốn nói giúp Hạ Nhĩ Ba.

Hừ! Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là hắn chạy tới lắm điều với mẫu hậu.

Ngàn lần bất đắc dĩ, nàng đành phải ở lại Hồ quốc đợi nhiều nhất năm ngày, mà năm ngày nay Hạ Nhị Ba vẫn cứ đi theo phía sau, đuổi như thế nào cũng không nổi. Hắn giống như kẻ nghe không hiểu tiếng người, mặc kệ nàng cự tuyệt thế nào cũng vẫn cứ bám lấy.

Nàng thật sự không muốn đối xử với Hạ Nhĩ Ba tàn nhẫn, dù sao hắn cũng cùng với nàng giống nhau — Hắn truy đuổi nàng, còn nàng thì truy đuổi Thương Nguyệt Ngạo Vũ, hai người bọn họ có thể nói là cùng bệnh tương tư, cho nên nàng rất hiểu tâm tình Hạ Nhĩ Ba hắn.

Nhưng là, này năm ngày trôi qua, tính nhẫn nại của nàng thực sự đã bị Hạ Nhĩ Ba ép đến cực hạn.

Hắn như là đem nàng trở thành vật sở hữu của chính hắn, muốn đi đâu đều phải qua đồng ý của hắn, hắn không có lúc nào là không giám thị ở bên cạnh nàng.

Nàng đã chịu đủ, hiện tại liền đem tất cả nói cho rõ ràng!

“Ngươi muốn đi tìm Thương Nguyệt Ngạo Vũ có phải hay không? Nói cho ngươi biết, ta không cho phép!” Hạ Nhĩ Ba phẫn nộ nhìn Hồ Tiểu Man, trong mắt lộ ra một tình yêu điên cuồng.

“Ngươi dựa vào cái gì mà không cho phép? Hạ Nhĩ Ba, ta muốn đi đâu không cần thông qua đồng ý của ngươi, ngươi không nên quá mức làm càn như vậy!” Hồ Tiểu Man chịu không nổi trừng mắt hắn. Muốn nàng nói đến bao nhiêu lần hắn mới chịu hiểu?

“Nữ vương là đứng về phía ta, ngươi cùng Thương Nguyệt Ngạo Vũ căn bản là không thể có khả năng, hắn tuyệt đối không thích ngươi! Tiểu Man, ngươi vì sao không thèm nhìn đến ta? Không chịu tiếp nhận tình cảm của ta?” Hạ Nhĩ Ba tiến lên muốn bắt trụ tay nàng.

Hồ Tiểu Man nhanh chóng lùi lại, không cho hắn đụng tới thân thể chính mình.

Phản ứng như vậy càng làm cho Hạ Nhĩ Ba nổi xung ghen ghét.

Vì sao Thương Nguyệt Ngạo Vũ có thể chạm vào nàng, mà hắn thì không được?!

Cho tới nay, nàng duy chỉ ở trước mặt Thương Nguyệt Ngạo Vũ mới bộc lộ kiều thái nữ nhi, luôn kêu Vũ ca ca, Vũ ca ca. Ngược lại hoàn toàn tương phản, đối với hắn không hề có một chút sắc thái hòa nhã.

Hắn không cam lòng!

“Cho dù mẫu hậu có đứng về phía ngươi thì sao chứ? Người cũng không thể bắt buộc ta, ta là người thừa kế vương vị Hồ quốc, ta có quyền lợi tự quyết định lựa chọn phò mã cho chính mình.” Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt, Hồ Tiểu Man vô tình nói xong, hy vọng có thể đánh mất ý niệm trong đầu hắn.

“Thương Nguyệt Ngạo Vũ không có khả năng làm phò mã của ngươi! Ngươi đừng có quên, hắn nhưng là nhị hoàng tử Thương Nguyệt quốc, lại còn kiêm thêm chức vị đại tướng quân, làm sao có thể ở rể Hồ quốc làm phò mã của ngươi? Huống chi hắn còn không yêu thương ngươi, nhưng ta không giống thế, Tiểu Man, ta yêu ngươi nha!” Hạ Nhĩ Ba kích động thổ lộ. Hắn không hiểu, Tiểu Man vì sao không chịu tiếp nhận hắn? Hắn so với Thương Nguyệt Ngạo Vũ kém cái gì?

“Cho dù hắn không yêu thương ta, kia cũng là chuyện của ta. Hạ Nhĩ Ba, tình cảm của ngươi ta chỉ có thể biết chứ không thể nhận, thực xin lỗi.” Hồ Tiểu Man khẽ thở dài, sắc mặt dần dịu nguôi xuống.

Kỳ thật, Hạ Nhĩ Ba không phải cũng là một hình ảnh khác của nàng sao?

Nếu Thương Nguyệt Ngạo Vũ yêu thương nữ nhân khác thì nàng biết làm sao bây giờ? Có phải hay không cũng sẽ trở nên giống y như Hạ Nhĩ Ba, vĩnh viễn đâm đầu không lối thoát?

“Vì sao?” Hạ Nhĩ Ba thống khổ nhìn nàng, không hiểu nàng vì sao có thể tàn nhẫn như vậy. “Nếu không có Thương Nguyệt Ngạo Vũ, ngươi sẽ nhận tâm ý của ta chứ?”

“Cho dù không có Vũ ca ca, ta cũng sẽ không thích ngươi!” Vì làm cho hắn chết tâm, Hồ Tiểu Man không thể không tàn nhẫn. “Phò mã của ta cho dù không phải Vũ ca ca thì cũng sẽ không bao giờ là ngươi. Ta chắc chắn thế, hy vọng ngươi không tiếp tục ngáng đường ta.”

Nàng dời đi tầm mắt, không đành lòng nhìn biểu tình bi thương của Hạ Nhĩ Ba, nắm chắc dây cương ngựa vòng qua hắn, nàng chậm rãi tiêu sái rời đi.

“Cho dù không có Thương Nguyệt Ngạo Vũ, cũng vẫn không có cửa cho ta………” Nhìn bóng dáng làm cho hắn vừa yêu lại hận kia, sắc mặt Hạ Nhĩ Ba chuyền dần thành dữ tợn.

Hắn không phục!

“Ngươi là của ta.”

Nghe thấy giọng nói âm trầm của hắn từ sau truyền đến, Hồ Tiểu Man nhíu mi, bỗng thấy sau lưng nổi lên một trận âm hàn, nàng cảnh giác xoay nhanh người lại, nhưng là không còn kịp.

Một cây ngân châm cắm vào sau gáy trắng, làm cho thân mình nàng trở nên mềm nhũn hoàn toàn.

“Hạ Nhĩ Ba. ngươi………” Nàng trừng mắt Hạ Nhĩ Ba, cố gắng giữ vững thần trí thanh tỉnh, song cuối cùng chống cự không lại được dược hiệu. “Ngô…… Vũ ca ca………..”

Tầm mắt của nàng trở nên mơ hồ, nhẹ gọi tên người mình yêu nhất, rốt cuộc không còn một tia khí lực, hư nhuyễn khép lại hai mắt, lâm vào trong bóng đêm đen đặc.

Hạ Nhĩ Ba ôn nhu ôm lấy nàng, hôn môi lên khuôn mặt nhỏ nhắn, yêu say đắm nhìn nàng.

“Tiểu Man của ta, ta sẽ không bao giờ buông tha ngươi, vĩnh viễn sẽ không………”

 

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s