Đây là truyện Yukio-chan nhận lại từ  Bách Tiếu Hoa aka Ri tỷ tỷ, mời mọi người ghé chân quá bên kia xem những phần tỷ ấy đã làm ^-^

Văn án

Chương 1.1     _     Chương 1.2

Chúc mọi người thưởng thức vui vẻ!

.

Lãnh Diệc Trần mới vươn tay ra muốn xem mạch cho hắn, từ trong rừng bỗng nhiên phi ra ám khí! Huyền Phong thần sắc vi biến, ngay lập tức rút kiếm, mười tên hắc y nhân che mặt cũng từ sau mấy gốc cây xông tới.

Lãnh Diệc Trần thu tay, rút vũ khí. Cảm thấy có gì đó không ổn. Trước hạ độc sau mai phục, nhóm người này hiển nhiên là có mưu tính trước! Chính là ba người đồng hành đồng thực (cùng ăn), vì sao chỉ có Võ Hoài Thiên trúng độc? Trúng như thế nào?

Hắn dù võ công có không sánh được với Võ Hoài Thiên cùng Huyền Phong vốn ở trong thập đại cao thủ giang hồ kia, nhưng thân là truyền nhân của thần y, tinh thông các loại độc dược, đối phương làm thế nào mà có thể hạ độc được ngay trước mắt hắn?

“Gia, ngài sao rồi?” Vừa ra chiêu chống trả, Lãnh Diệc Trần vẫn không khỏi lo âu.

Có thể qua mặt cả ba người, hạ độc Võ Hoài Thiên, hẳn phải rất giỏi.

Võ Hoài Thiên trán đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, nhưng đại đao trên tay ra chiêu vẫn gọn gàng, không chút lưu tình. Chỉ là nội lực nhanh chóng tiêu tán, tuyệt đao trên tay mỗi lúc một thêm nặng như muốn rơi xuống đất.

Thoắt một cái, trên cánh tay hắn bị vạch một đường máu dài.

“Gia!” Huyền Phong lập tức đi tới bên cạnh hắn, vung kiếm thay hắn tiếp chiêu.

“Nội lực của ta đang hao tổn rất nhanh, hẳn là do trúng độc.” Mặc dù tình huống nguy cấp, nhưng Võ Hoài Thiên vẫn thần sắc trấn định, trầm giọng nói với Huyền Phong.

“Nội lực?” Huyền Phong run sợ, đáng chết!

“Các ngươi đến tột cùng là ai, cư nhiên dám mai phục ám toán!” Lãnh Diệc Trần vung tay thu kiếm, nhướng mày hỏi hắc y nhân vừa ra chiêu kia.

Việc này rõ ràng căn bản là ám sát Võ Hoài Thiên! Gần như mục tiêu binh khí đổ tới đều là hắn!

“Cho dù không nói tới địa vị Võ Hoàng cao cả, Kình Thiên bảo cũng không phải ai cũng có thể động!” Lãnh Diệc Trần tươi cười trên mặt đã biến mất, mặc dù kiếm thế chưa ngưng, nhưng là cảm nhận rõ Võ Hoài Thiên đang dần yếu.

Nhóm người này, là vì danh hiệu ‘Võ Hoàng’ mà đến, hay là muốn trọng kích ‘Kình Thiên bảo’? Bất quá mặc kệ là nguyên do nào, mục tiêu đều là Võ Hoài Thiên.

“Gia, ngài trước tiên nên lui.” Lãnh Diệc Trần nhìn bước chân chủ tử đã bắt đầu không vững, trên người lại lưu vài vết máu ói từ miệng, trong lòng biết không ổn. Hắn tuy y thuật rất tốt, nhưng giờ phút này căn bản không cách nào giúp chủ tử liệu thương, đành phải lấy ra đan dược trong áo đưa cho người.

“Gia, trước ăn vào ‘hộ tâm đan’.” Hộ tâm đan là thánh dược giải độc do chính hắn nghiên cứu, mặc dù không biết chủng độc xa lạ khiến Võ Hoài Thiên mất nội lực kia là gì, nhưng là hắn có nắm chắc, hộ tâm đan cho dù không thể giải cũng có thể tạm thời áp chế tính độc trong cơ thể.

Võ Hoài Thiên tiếp lấy viên đan nuốt xuống, ổn trụ thân mình, biết chính mình ở lại nơi đây cũng chỉ là liên lụy bọn hắn, lạnh lùng cứng rắn gật đầu, “Các ngươi cẩn thận.”

Hít sâu một hơi, hắn tụ tập nội lực cuối cùng, đưa tuyệt đao có một không hai giao cho Huyền Phong, lấy ánh mắt ý bảo.

“Ta sẽ bảo quản tốt.” Huyền Phong hiểu tâm ý hắn.

Một âm thanh vang nhẹ lên, Võ Hoài Thiên phi thân, bỏ lại phía sau Huyền Phong cùng Lãnh Diệc Trần.

Hắn cũng yên tâm, Huyền Phong cùng Lãnh Diệc Trần tu vi võ công tuy không bằng hắn, nhưng muốn toàn thân trở ra cũng không phải khó gì! Chỉ cần không phải công lực hoàn toàn biến mất, hắn cũng đã ở một bên chiến đấu cùng.

Cho nên, hắn trước cứ chạy đi nơi khác, chỉ hy vọng đánh lạc hướng truy binh phía sau, hoặc là, dẫn bọn người ý đồ không tốt này đi khỏi.

Cho dù hắn chết ở nơi đây, cũng nguyện không khiến cho thủ hạ của hắn chôn cùng.

Giây tiếp theo, trước mắt hắn bao trùm một màn đêm, thân hình lảo đảo không vững!

.

.

Trời muốn mưa liền mưa, luôn đột ngột bất ngờ, dù người có dự phòng thế nào cũng không thắng nổi.

Tia chớp nháy lên đằng trước, lôi sấm rền vang vọng theo sau. Trầm Thiên Hạm nhẹ ngẩng đầu, nhìn từng hạt mưa lớn thi nhau rơi xuống.

Trong nháy mắt, bầu trời trong xanh không một chút mây liền đã chuyển bụi đen đầy trời, nước mưa từng giọt từng giọt to đùng bắt đầu tuôn, nhắc nhở nàng mau phản ứng.

“Không xong!” Nàng thốt lên một câu, húc chân giục ngựa, cố tìm một nơi trú mưa tạm thời.

Từ sáng sớm, nàng chỉ biết vận khí ngày hôm nay của mình không tốt lắm. Vốn nàng đã an bài mọi sự hoàn hảo, đột nhiên lại nảy ra sinh ý kia, không có cách nào đành phải tự mình vòng ra cửa hàng xem xét lại, xử lí mọi việc xong xuôi hoàn tất. Nghĩ đến ba ngày tới Mạc Nguyên Thiến sẽ xuất giá, trong phủ đầy một đống việc lớn việc nhỏ chờ nàng, đôi chân nhỏ bé càng tăng tốc mau chóng trở lại Cẩm Tú thành, vì vội vã, nàng thậm chí mạo hiểm đi qua Thường Sơn.

Nhưng thế nào cũng không nghĩ đến, đột nhiên trời lại trút xuống dông tố mưa sa.

Nàng lúc này thực quẫn bách, đi trong rừng không những có thể bị lạc đường, trời còn mưa, đã thế nghe nói Thường Sơn này đầy rẫy lâm tặc nguy hiểm!

Vọng nhìn ra xa bốn phía, mỏi mắt cũng tìm không ra một chỗ trú mưa, nàng trong lòng không khỏi thở dài, đành phải hy vọng phiền toái tìm đến bản thân chỉ có dông tố, nhưng là Thường Sơn hẻo lánh như vậy, khó tránh khỏi phiền toái gặp tặc kia.

     Nữ tử ra ngoài cửa đều phát sinh nhiều vấn đề không tiện, vì vậy mỗi lần xuất môn nàng đều là nữ phẫn nam trang, thứ nhất cũng nhờ thân hình nàng so với nữ tử bình thường cao hơn một chút, thứ hai là diện mạo nàng cũng không tầm thường, có một chút phiêu phiêu tiêu sái, nhìn qua không dễ phân biệt là nữ hay nam. Mặc dù thân hình vốn là nữ tử không khỏi gầy nhỏ, nhưng nam tử phía nam vốn là kiểu văn nhã thư sinh, bởi vậy nàng nữ phẫn nam trang không có khả nghi chút nào, giúp cho nàng tránh đi rất nhiều phiền toái.

Mưa to ào ào trút xuống cùng sấm sét dội vang oanh liệt, làm cho nàng nhìn trước mặt mọi vật đều không rõ. Bước chân ngựa dần hạ tốc độ, trong lòng có chút dự cảm chẳng lành.

Nàng nhẹ cúi người tính an ủi con ngựa, đột nhiên từ trên trời rơi xuống một bóng ảnh to đùng, nhắm đúng vị trí nàng mà rơi bộp xuống!

“Ngô!”

Nàng muộn màng hô lên một tiếng, bị đập vào làm cho mất cân bằng, cả người cả ‘vật’ cùng nhau ngã xuống, con ngựa vốn đang không an phận bị động thái này làm cho dọa sợ, đầu cũng không quay lại vội vàng phi thân chạy đi.

Mà Trầm Thiên Hạm rớt xuống ngựa bị ‘vật’ đè lên trên, chật vật không chịu nổi, cả người cao thấp đều đau đớn, nhìn ‘vật’ trên người vẫn như cũ đè xuống ——

Di? Di?! Di?!!! Là người?!

Nàng nhịn đau lật người bên trên ra, lúc này mới phát hiện ‘vật’ từ trên trời rơi xuống là người, lại còn là một nam nhân đang chìm trong hôn mê. Càng làm nàng ngốc lăng là, nam nhân bất tỉnh này, cư nhiên là người mới nửa ngày vừa qua nàng gặp mặt – Võ Hoài Thiên.

“Ông trời! Ta hôm nay là phải chịu cái vận gì a?” Nàng không biết làm sao ngẩng đầu hỏi trời, không rõ chính mình hôm nay như thế nào lại có được đức hạnh này.

Lạc nạn Thường Sơn rồi tìm không ra một chỗ trú mưa đã là rất thảm, ông trời cư nhiên còn ban cho nàng một ‘đại lễ’ như vậy.

Tử tế phóng ánh nhìn xuống, liền thấy kiện “đại lễ” đang hai mắt đóng chặt, quần áo trên người có vài đường chém rách, hiển nhiên là vì thương thế mà hôn mê.

Thường Sơn hẻo lánh hoang vu như thế, hắn đường đường là thiếu chủ Kình Thiên bảo lại chạy đến chỗ này làm cái gì? Hơn thế nữa, hai tên hộ vệ tùy thân kia của hắn như thế nào lại không thấy bóng dáng đâu?

Trầm Thiên Hạm mặc dù trong thâm tâm vẫn dâng đầy nghi hoặc, nhưng thấy tiếng sấm mỗi lúc một to, trận mưa càng lúc càng lớn, làm ướt hết quần áo trên người nàng, cũng làm ướt quần áo của Võ Hoài Thiên bên cạnh.

Ai đến nói cho nàng biết, giữa đường gặp mưa to, lại gặp một gã nam nhân bị thương nặng, ngựa cũng chạy đâu mất, nàng một thân nữ tử, nên làm như thế nào cho phải?!!

Thở dài một hơi, nàng quyết định đứng lên, lau đi nước mưa bám trên mặt, dùng hết khí lực toàn thân khiêng gã nam tử cao lớn Võ Hoài Thiên kia lên.

Thấy chết không cứu nàng làm không được, càng chưa nói người này quyền cao chức trọng, lại là ‘khách quý’ của Mạc gia, nếu hắn gặp chuyện gì ngoài ý muốn, khẳng định ảnh hưởng không nhỏ đến Mạc gia. Xem ra chỉ có thể kéo theo phần “đại lễ” này đi tìm chỗ trú rồi tính tiếp!          

Trầm Thiên Hạm cắn răng cố trụ, hai đùi dụng lực, run rẩy bước nửa bước đều không đi một li. Nàng thở hắt ra một ngụm khí dài, cố “khiêng” hắn hướng cây đại thụ bên đường, tưởng nghỉ một chút lấy sức đi tiếp. Không ngờ một bước không vững, nàng cả người đổ nhào về trước, ‘đại lễ’ bên trên cũng đổ nhào theo….

“Oa a —— “

Tiếng thét chói tai vang vọng quanh khu rừng. Rồi sau đó, tiếng mưa như trút bao trùm lên tất cả.

.

.

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s