“Man nhi —–”

Trong giông tố bão bùng, Thương Nguyệt Ngạo Vũ bỏ lại tuấn mã, chạy bộ trong núi rừng kiếm tìm.

Mưa to giàn giụa, xối xả xuống, hơn nữa sắc trời ngày càng tối, trong rừng núi là một mảnh đen đặc làm cho hắn nhìn không rõ được cảnh vật xung quanh.

“Đáng chết!” Hắn nhịn không được thấp rủa.

Tìm kiếm đã muốn đến hai canh giờ (4 tiếng đồng hồ lận đó) mà người vẫn lại tìm không thấy, chẳng lẽ nào bọn họ không ở trong núi?

Không có khả năng. Ngoại trừ khu rừng núi này thì không có chỗ cho Hạ Nhĩ Ba trốn.

Tên kia nhất định nghĩ trốn trong núi này một thời gian, đợi đến khi đề phòng lơi lỏng liền sẽ mang Man nhi rời đi Hồ quốc.

Vấn đề là, hắn đã mang Man nhi tránh ở chỗ nào mới được?

Mưa trút càng ngày càng lớn, đường núi lầy lội ngày càng khó đi, cản trở tốc độ Thương Nguyệt Ngạo Vũ tìm người. Nếu như không tìm được Man nhi, không biết Hạ Nhĩ Ba sẽ làm ra chuyện gì với nàng……

“Đáng chết! Man nhi, nàng trăm ngàn lần không thể xảy ra chuyện.” Thương Nguyệt Ngạo Vũ vừa hoảng vừa vội, lại phải bắt buộc chính mình thật tỉnh táo suy tính, chú ý mọi manh mối có thể có được.

Loại cảm giác thúc thủ vô sách (bó tay không có cách nào) này thực khiến người ta chán ghét cùng cực.

Hạ Nhĩ Ba chết tiệt! Đến lúc hắn tìm được rồi, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua tên hỗn đản này! Nếu Man nhi bị thương một sợi lông tơ nào, hắn tuyệt sẽ khiến Hạ Nhĩ Ba đền trả gấp bội!

Thương Nguyệt Ngạo Vũ oán hận thề trong lòng, bước chân tìm kiếm vẫn không hề ngơi nghỉ, bằng tốc độ nhanh nhất trên đường núi lầy lội đi tới.

Đột nhiên, một vật gì đó lóe sáng thu hút tầm mắt hắn.

Hắn nhanh chóng nhặt lên nhìn.

“Là hoa tai của Man nhi!” Hắn hưng phấn hô lên, vội vàng quan sát lại xung quanh cẩn thận.

Gần đó phất hiện dấu chân rất nhẹ lại loạn, nhìn ra được đó là dấu chân của nữ nhân.

Nhất định là Man nhi! Nàng trốn tới đây sao?

Thương Nguyệt Ngạo Vũ nhanh chóng đứng dậy, thi triển khinh công theo hướng dấu chân mà đi.

Hắn không ngừng cầu nguyện trong lòng—

Chỉ mong nàng không có chuyện gì, Chỉ mong nàng không có chuyện gì…

.

.

.

“Hộc, hộc……”

Thở dốc càng lúc càng nặng nề.

Mị dược trong cơ thể làm cho đôi mắt ngày càng mờ sương, cũng làm cho cả người nàng hư nhuyễn, nếu không dựa vào ý chí chống đỡ chỉ sợ nàng đã sớm ngã xuống.

Hồ cừu trên người sớm hỗn độn không chịu nổi, mưa to lại không ngừng trút xuống, làm cho nàng lâm vào chật vật, thân thể tuyết trắng lầy lội bùn đất, thậm chí còn có tơ máu chảy ra, truyền đến từng trận đau đớn…

Đau đơn, đúng là thứ nàng cần nhất lúc này. Chỉ có thân thể đau đớn mới làm cho nàng bảo trì thanh tỉnh.

Không biết đã chạy bao lâu, khí lực toàn thân đã mau biến mất, cơ thể bị dược hiệu khống chế làm cho nàng cảm thấy thật khó chịu.

“Vũ ca ca……” Thống khổ cắn môi, nàng rốt cuộc ngã xuống bất động.

Hai chân Hồ Tiểu Man mềm nhũn, ngồi ở trên bùn đất trơn ướt, khó chịu ôm lấy chính mình. Nhiệt hỏa dưới thân truyền lên thật nóng, tra tấn nàng.

“Vũ ca ca…… Cứu ta……” Vô lực ngồi phịch ở trên đất bùn, trông nàng bẩn thỉu như một kẻ ăn xin, tuyệt không giống nàng công chúa cao ngạo bình thường.

Tiếng mưa rơi, dấu đi tiếng gọi tên nam nhân của nàng, trong khắp trời đất to như vậy, chỉ còn lại một người nàng có thể tin tưởng.

Nàng sợ Hạ Nhĩ Ba sẽ tìm được mình…

Không được, nàng muốn đứng lên, nàng muốn cố gắng trốn, nhưng là……

“Nóng quá……” Hồ Tiểu Man thấp giọng khóc, thống khổ khinh ngâm, thần trí dần dần mê hồ, nàng biết chính mình sắp mau bị mị dược khống chế.

“Cứu ta…… Vũ ca ca……” Nàng bất lực khóc nức nở cầu cứu, hy vọng nam nhân vẫn luôn bảo hộ nàng sẽ ở giờ phút này xuất hiện.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần nàng có nguy hiểm, hắn đều xuất hiện.

Nàng nhớ rõ, trước đây có một lần nàng ham chơi chạy loạn, ở trong rừng rậm lạc đường, bị bầy sói vây quanh, nàng sợ tới mức liều mạng khóc kêu tên của hắn.

Mà hắn, quả thực đã xuất hiện, dũng mãnh phi thường cứu nàng, còn đem nàng ôm vào trong ngực dỗ dành sủng ái, nói với nàng không có việc gì, đã có hắn ở đây.

Chỉ cần có hắn ở bên cạnh, nàng sẽ an tâm.

Nghĩ đến Thương Nguyệt Ngạo Vũ, cánh môi của nàng nhịn không được giơ lên nụ cười.

“Vũ ca ca……” Man nhi ở chỗ này, mau tới cứu Man nhi……

“Tìm được ngươi.”

Thanh âm âm trầm từ phía trước truyền đến làm cho nàng sợ hãi rùng mình.

Hồ Tiểu Man kinh hoảng nâng lên ánh mắt, nhìn thấy Hạ Nhĩ Ba trên mặt đầy là máu tiến về phía nàng, vẻ mặt điên cuồng lại lạnh lẽo, làm cho nàng sợ hãi không thôi.

“Không cần……” Nàng cố gắng dần lui về phía sau, không ngừng lắc đầu phản kháng.

“Đừng sợ, ta sẽ không làm thương tổn ngươi, ta chỉ nghĩ yêu ngươi thật tốt.” Hạ Nhĩ Ba thâm tình cười với nàng, song khuôn mặt dính đầy máu tươi, thoạt nhìn chỉ khiến cho nàng cảm thấy dữ tợn đáng sợ.

“Không cần! Tránh ra!” Hồ Tiểu Man sợ hãi nhìn hắn. “Vũ ca ca, cứu ta! Mau tới cứu ta……”

“Câm mồm! Không cho phép ngươi gọi tên hắn!” Nghe thấy nàng luôn mồm kêu gọi Thương Nguyệt Ngạo Vũ, Hạ Nhĩ Ba ghen ghét đến sắp điên rồi. “Ngươi là người của ta!”

Hắn bắt nàng, muốn hôn trụ khuôn miệng nhỏ nhắn kia, không cho nàng kêu ra cái tên đáng ghét.

“Không……” Hồ Tiểu Man liều mạng né tránh, giơ tay hướng đến miệng vết thương trên mắt trái hắn đánh vào.

“A!”

Đau đớn làm cho hắn khóc thét, phản kháng của nàng càng kích khởi lửa giận cuồng dại, bàn tay to vung lên, hung hắng đánh nàng một cái tát.

Hồ Tiểu Man té ngã xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng sưng hồng lên, nơi khóe miệng cũng chảy ra tơ máu.

“Đừng phản kháng ta, ta sẽ hảo hảo thương ngươi……” Hạ Nhĩ Ba điên cuồng đè lên trên người nàng, nhu làm vuốt miết thân thể trắng nõn.

Hồ Tiểu Man muốn phản kháng lại, nhưng là mị dược làm nàng mê man, đụng chạm của hắn khiến nàng cảm thấy thư sướng, không tự chủ được mềm nhũn trong tay Hạ Nhĩ Ba.

“Ô, không cần……” Nàng tuyệt vọng khóc, biết chính mình đã không thể kháng cự lại mị dược.

Ai tới cứu nàng……

 

About ~ Lucy ~^-^~

em gái xinh ngoan của Hựu ca ~ ^♥^ ~

One response »

  1. Kaw Huỳnh nói:

    tem ^^
    ta hóng mãi mới có chap mới 😀
    thanks 🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s