CHƯƠNG 4

“Trầm cô nương ngày hôm đó là nữ phẫn nam trang.” Huyền Phong một lời nói toạc ra.
     Hơn nữa liếc mắt một cái cũng biết, nếu đối phương có thể tra ra thân thế của nàng, vậy chẳng phải quá lợi hại rồi đi.
     Lãnh nhìn lại hai người càng thích hợp mang họ “Lãnh” (lạnh) hơn hắn, đột nhiên đổi thành hắn rất có cảm giác khinh thường nhìn hai người.


     “Mạc phủ ở Cẩm Tú thành nổi danh như thế, có ai lại chưa từng nghe qua bốn vị tiểu thư Mạc gia kia? Chúng ta chính là đích thân “nghe” được bốn vị tiểu thư kia ở trong Cẩm Tú thành có biết bao danh tiếng, dù có là đi trên đường hay là ngồi trong tửu lâu, đều có thể nghe tới những người ngồi bên cạnh đàm luận. Lại nói không sợ nhất vạn chỉ sợ muộn một a (không sợ hàng vạn quân địch, chỉ sợ lạc chân muộn một bước), chúng ta nếu tính ở lại Cẩm Tú thành đến nửa tháng, nói vậy địch nhân cũng sẽ theo chân ở lại trong thành, như vậy chỉ cần không quá hai ngày cũng có thể tường tận rõ ràng mọi sự lớn nhỏ của mấy vị tiểu thư Mạc phủ, bao gồm cả vị tiểu thư chủ sự tú phường trong đó, thường thường sẽ nữ phẫn nam trang ra ngoài làm công chuyện.”
      Một hơi nói thật dài, Lãnh Diệc Trần chính là muốn nhìn tâm tình Võ Hoài Thiên, song đối phương vẫn là cố tình trưng ra bộ mặt trấn định, khiến cho hắn trong lòng thật không thoải mái, rốt cuộc lại lên tiếng nói tiếp.

      “Nói thêm, Trầm cô nương hai ngày không trở về, trong quý phủ khẳng định phái người ra ngoài tìm kiếm nàng, cả Cẩm Tú thành khẳng định cũng có tin tức thành truyện truyền ra. Chỉ cần ghép nối mấy sự kiện này lại, đối phương lại có thể không nhận ra thiếu niên ngày hôm đó là Trầm Thiên Hạm? Lại càng không nói tới ngày hôm đó mười tên hai mắt đều nhìn rõ ngoại hình của nàng, chỉ cần phái một tên trong đó tới Mạc phủ theo dõi, lại có thể không nhận ra nàng sao?”
      “Ngươi như thế nào lại đối với chuyện của nàng rõ ràng như vậy?” Võ Hoài Thiên cuối cùng cũng có phản ứng, vừa nói hai hàng lông mày chau lại thật chặt, ánh mắt băng hàn bắn về phía Lãnh Diệc Trần.
      “Nếu không người chỉ cần căng lỗ tai ra nghe một chút, liền cũng sẽ giống như ta biết được rõ ràng.” Từ khi bọn hắn tiến vào Cẩm Tú thành, chuyện về mấy vị tiểu thư Mạc phủ kia ở đâu cũng liền có người nói, nếu không phải Võ Hoài Thiên luôn luôn chỉ quan tâm việc chính sự mà không thích nghe mấy lời đàm luận vỉa hè, hắn khẳng định cũng biết tường tận.
      “Chuyện về bốn vị tiểu thư Mạc gia kia, người ở trong Cẩm Tú thành tùy tiện tìm một người hỏi cũng có thể biết, đến nỗi không cần tưởng cũng có thể biết.” Ngại biểu hiện của Võ Hoài Thiên còn chưa đủ “kích động”, Lãnh Diệc Trần tiếp tục lại “bỏ đá xuống giếng”:
      “Đối phương chỉ cần biết đến chuyện này, còn tính thêm thời gian trùng hợp, không hoài nghi đến Trầm cô nương mới là lạ. Nếu để bọn chúng biết Trầm cô nương là người ngày hôm đó đã cứu người, đem người khiêng đến trong sơn động trốn, làm hại bọn chúng tốn thật nhiều thời gian, hạ độc xong lại không giết được người, như thế mà lại có thể không tìm đến Trầm cô nương trút giận?”
      Dự đoán hợp tình hợp lý này, lại có thể không dọa ngã hắn sao? Càng nghĩ càng vui vẻ, Lãnh Diệc Trần cũng càng nói càng thêm hăng: “Hơn nữa Mạc gần đây bận việc vui kia, vị tiểu thư thực sự duy nhất kia sắp lên kiệu hoa, thân là tổng quản tương lai kiêm tỷ muội thân thiết, Trầm cô nương khẳng định không thể không ra ngoài hành sự.” Kỳ thật hắn cũng không phải chỉ biết học y, đương nhiên cũng phải biết chút đường mật thám, nếu không cũng không thể đi theo chủ tử.
       “Còn có, nghe nói sinh ý lần này của tú phường Mạc phủ tốt vô cùng, mệt chết nàng phải thường bốn bề chạy lo, chỉ cần trong vòng ba ngày ló đầu ra khỏi cửa, bọn hắc y nhân kia thể nào cũng gặp dịp tốt để mà xuống tay.” Lãnh Diệc Trần hơi dài nói xong bình lại khí tức, chờ đợi Võ Hoài Thiên không khống chế được mà rống to, thần thái khẩn trương chuẩn bị nhận lệnh, muốn hắn đi bảo hộ Trầm Thiên Hạm được an toàn!
       Chờ, chờ, đợi, đợi thêm lát nữa, đợi tới nửa ngày cũng không thấy phản ứng như trong tưởng tượng của hắn.
       Võ Hoài Thiên chính là đối hắn nhìn không chút biểu cảm, sau khi lấy lại tuyệt đao từ tay Huyền Phong, lãnh đạm ném lại cho hắn một câu: “Chuyện của nàng không cần ngươi quản.”
(“đương nhiên chuyện của nàng phải do ta quản, đâu đến lượt ngươi!” Chính là vậy a~~~~ =)) khổ thân anh Lãnh mỏi miệng, tốn nước miếng nói từ nãy giờ =)))
       “Cái gì?” Lãnh Diệc Trần lăng lăng nhìn bóng dáng chủ tử dần xa, không thể tin được gia cư nhiên lãnh huyết như thế, hắn nói đều nói đến khản cổ, cư nhiên không hề đại khí lấy một tiếng, cứ vậy quay đầu bước đi.
      “Huyền Phong! Ngươi xem như vậy còn có thiên lý hay không?!” Lãnh Diệc Trần phẫn tức chuyển hướng nhìn Huyền Phong mặt vô biểu tình. “Trầm cô nương người ta tốt xấu gì cũng đã cứu hắn một mạng, hắn cư nhiên có thể mặc kệ an nguy của người ta? Một mặt băng lãnh là muốn mang ra dọa nạt ai a? Hắn thật sự là tâm can đều phế rồi!”
      Thật là tức chết đi được, rõ ràng cảm giác được Võ Hoài Thiên đối với “thiếu niên” kia có cảm tình đặc biệt, như thế nào phản ứng của hắn lại nằm ngoài dự kiến?
      Khó nha, bộ không lẽ hắn hiểu nhầm? Sẽ không a…..
      “Ngu ngốc.” Huyền Phong nhẫn nại phun ra một câu.
“Ta ngốc? Ngươi ngốc thì có!” Lãnh Diệc Trần xù lông cãi lại (Lucy~~~ ta nghĩ hai anh này là một couple a~~) “Cũng không biết là ai nói ra câu “Trầm cô nương nữ phẫn nam trang, kia mới thật sự là ngu ngốc!”.
      Trải qua một trận yên lặng tuyệt đối, Huyền Phong cuối cùng cũng khắc chế được xúc động muốn giết người.
      Không đáng. Vì cái tên nam nhân ngu ngốc kia xuất kiếm tuyệt không đáng giá!
       “Uy! Ngươi nói chuyện a!” Im hơi lặng tiếng thế kia, Lãnh Diệc Trần vẫn là không phục muốn tranh cãi cho ra công đạo. “Ngươi nói a, ta làm sao ngốc!”
        Huyền Phong đứng dậy, không nghĩ tiếp tục cùng tên ngu ngốc nói. Bất quá ngay trước khi bỏ đi, hắn rốt cuộc lại tốt tâm trả lời vẫn đề.
“Ngươi tưởng gia lấy thiên tuyệt đao đi đâu? Ngu ngốc!” (Baka! =)))
Lãnh Diệc Trần lại ngốc lăng nhìn bóng người rời khỏi, trong não lúc này mới linh quang lòe lòe xuất hiện!
“Ác… Gia khẳng định là đi tìm Trầm cô nương!”
.
.
      Phát kiến muộn màng này khiến hắn bị hù muốn chết. Lúc này, vì sao lại vô thức tay cầm chân đi “quan tâm” một chút?
      Hắn thật sự phi thường ngạc nhiên sau khi nhìn thấy người.
      Trầm Thiên Hạm liếc mắt một cái liền nhìn thấy hắn.
      “Thiếu bảo chủ?” Nhìn hắn đi về hướng chính mình, nàng có chút ngạc nhiên. Nàng tưởng kể từ hôm đó từ biệt, sẽ không lại có dịp gặp mặt nhau.
      “Ngươi… Ổn chứ?”. Nàng không xác định vô thức hỏi, bởi vì dáng vẻ của hắn như là cố ý tìm tới nàng. Nhưng là, tìm nàng làm cái gì? Chẳng lẽ sinh ý ngày hôm đó với tú phường gặp vấn đề? Bất quá xem hắn một thân trang phục, nàng như thế nào lại có cảm giác hắn là đang muốn giết người diệt khẩu?
      Hình dáng hắn hôm nay, so với hắn ngày hôm đó bàn thương sự khác hoàn toàn.
      Giữa đêm tối mái tóc dài thả tùy ý bay sau lưng, đôi vai to rộng lớn, thân thể cao lớn hơn người, phía sau đeo thêm cây đại đao, khiến người nhìn cảm giác vô cùng nguy hiểm. Ngũ quan nghiêm khốc mà khắc sâu, làm cho người không dám lờ đi, nhất là đôi con ngươi đen lợi hại như đao kia, nhìn không ra mang theo ý gì, tùy ý có thể dọa nạt người run sợ.
       Xem ra, ngày ấy tiến vào Mạc phủ là thiếu chủ Kình Thiên Bảo, còn hôm nay xuất hiện chính là “Võ Hoàng”!
       Không giống với trang phục, ánh mắt kia khiến cho người nhìn vào không thể di dời đi. Mà nàng ở dưới cái nhìn lặng yên chuyên chú không lời của hắn, cảm giác đầu tiên xuất hiện trong nàng không phải khủng hoảng sợ hãi, mà là e lệ.
       E lệ? Nàng xấu hổ cái gì a? Ngày đó vì cứu hắn cởi bỏ đến phân nửa quần áo của hắn ra, nhìn đến hắn một bộ ngực trần nàng không thẹn thùng, vì giúp hắn hạ nhiệt giảm sốt, dùng khăn tay chính mình chăm chút sát bên người hắn lau cũng không có thẹn thùng, vì để giúp sưởi ấm cho nhau, hai người kề sát bên nhau ôm chặt cũng không nghĩ gì mấy, như thế nào hiện giờ hắn ở trước mặt quần áo chỉnh tề, nàng tự dưng lại… xấu hổ?
      “Có việc sao?” Đợi nửa ngày không thấy hắn trả lời, chính là cứ như vậy im lặng nhìn nàng chăm chú, Trầm Thiên Hạm chịu không nổi kiểu yên tĩnh như vậy, đành phải lại lần nữa lên tiếng.
       Cứ tiếp tục bị hắn “xem” như vậy, nàng sợ chính mình sẽ nhảy dựng lên đào tẩu bỏ chạy.
       “Không có gì, này lại đây.” Không biết phải giải thích với nàng như thế nào, chính mình thấy nàng vừa bước ra khỏi Mạc phủ liền đi theo phía sau, đành phải tùy tiện tìm một lý do. “Ngươi phải về Cẩm Tú thành?”
       “Đúng vậy, sự tình đều đã xử lý xong rồi.” Trầm Thiên Hạm cười cười trả lời, chờ hắn rời đi trước. Vậy nhưng sau một lúc lâu thật lâu, người trước mắt nàng nửa phần cũng không di động.
       “Cái…. Còn có chuyện gì sao?” Nàng gượng tươi cười.
       “Ta cùng đường, đi chung thôi.” ‘Lời nói ‘vàng’ cuối cùng cũng mở lại, không đợi nàng phản ứng, hắn xoay người liền hướng cửa thành đi, thuận tay dắt theo dây cương ngựa của nàng.
       Trong tay đột nhiên trống rỗng (ý chỉ ảnh lấy mất dây cương dắt ngựa chỉ đi), Trầm Thiên Hạm một người đứng ngốc tại chỗ, hai mắt trừng lớn nhìn thân ảnh cao lớn phía trước đang đi.
       Này là như thế nào? Nàng có gật đầu đồng ý lúc nào mà không biết sao? Hay vẫn là hắn tự nói tự làm hết thảy?
       Phát hiện nàng không đuổi kịp đằng sau, Võ Hoài Thiên dừng lại bước chân, tuấn mục híp lại.
       “Ngươi còn có chuyện gì?”
       “Không có.” Trầm Thiên Hạm bị thân sắc lạnh lùng của hắn làm cho cả kinh, vội vàng lắc đầu, bước nhanh đuổi kịp hắn.
         Dọc theo đường đi, nàng thỉnh thoảng đánh giá thân ảnh nam nhân bên cạnh, nghĩ dụng ý của hắn là sao? Nhưng mặc kệ nàng nghĩ nghĩ như thế nào, đều vẫn là kết không ra lý do, mà Võ Hoài Thiên cũng là một đường im lặng, cái gì cũng đều không nói.
        Quái nhân! Trầm Thiên Hạm chỉ có thể lắc đầu cười cười, tạm thời tin này là bỗng nhiên khéo léo mà gặp. Nếu không thì biết tính sao?
        Hơn nữa lớn lên từ nhỏ ở Mạc phủ, nàng trong lòng sớm đã nhận ra, những người xuất thân càng là tôn quý, gia thế càng không phải tầm thường, hơn phân nửa đều là quái nhân! Cũng giống như thiếu gia cùng tiểu thư nhà nàng, vị thiếu bảo chủ Kình Thiên Bảo trước mắt này, so với hai vị nhà nàng kia, tình trạng bệnh còn là nhẹ. (ha ha ha….. cười đau bụng quá=))))))
        Mà cũng nói, có thể nhìn thấy thương thế của hắn mau hồi phục như vậy, chính mình trong lòng cũng đã có thể thả lỏng, gặp mặt lại cũng không phải chuyện gì xấu.
        Cứ như vậy, hai người im lặng, làm bạn đường cùng trở về thành.

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s