CHƯƠNG 5

Chương 5 này, bản thân Yukio đọc cảm thấy rất ấm áp nha ~~~~

Cuộc đối thoại của hai main dễ thương lắm á 🙂

~~~~~~~~~~~

       Này tuyệt đối có vấn đề!
       Một lần, hai lần, ba lượt…. Rồi vô số lần sau nữa, Trầm Thiên Hạm rốt cuộc không cách nào thuyết phục chính mình này bất quá là ngẫu nhiên gặp mặt!


      Chỉ cần nàng vừa bước chân ra khỏi cửa, bất luận là đi xa hay gần, mười lần thì có đến tám lần sẽ gặp gỡ Võ Hoài Thiên. Nàng dù có ngây thơ, ngốc nghếch thế nào cũng biết này tuyệt không phải đơn giản là “vừa lúc nhìn thấy ngươi nên đi chung” theo hắn nói.

      Nhưng là nàng đã nghĩ đến nát óc vẫn không hiểu, hắn vì cái gì mà muốn đi theo nàng?
      Cho dù nàng đối với chuyện giang hồ không hiểu biết, nhưng nàng cũng nghe qua được năm nay chính là đại hội võ lâm ba năm một lần, mang danh “Võ Hoàng” như hắn sao có thể ưu nhàn như vậy nha, suốt ngày nhàn nhã lảng vảng trên đường, trong thành, ngoài thành cùng nàng “bất ngờ chạm mặt”, rồi lại ném một câu “cùng nhau đi thôi”,  xong liền sóng vai cùng nàng?
      Này rốt cuộc là như thế nào?
      Nàng không tự giác nhìn Võ Hoài Thiên ngồi phía bên kia giữ lửa, mày liễu nhíu lại.
      Đúng vậy, hắn lại đang nướng gà rừng, bởi vì bọn họ hai người hiện tại lại dã ngoại qua đêm.
Bất quá lần này có khác, hai người cách Cẩm Tú thành đã có hai ngày lộ trình đi, tối nay trời cũng không mưa, hơn nữa bởi sớm đoán được sẽ ở lại trong rừng qua đêm nên lần này nàng chuẩn bị lương thực đầy đủ, chính là hắn vẫn như cũ đi bắt gà rừng về nướng, khiến cho nàng hai mắt không tự giác chiếu sáng rực rỡ lòe lòe. (chị sướng thế còn gì, hai chap trước không nhớ anh mà nhớ gà giờ liền có cả hai=)))
       Còn nữa, hai người tạm trú ngụ lần này cũng không phải trong sơn động, mà là một gian sơn miếu.
       Ăn ăn măm măm trước lấp đầy cái bụng, nàng lúc này mới chuyển lực chú ý từ miếng gà nướng hương sắc mùi vị hoàn mĩ sang, rốt cuộc nhịn không được lên tiếng hỏi.
       “Ngươi vì sao lại đi theo ta như vậy?”. Sau nhiều lần “bất ngờ chạm mặt”, nàng đã thực thân quen mặt đối mặt hắn, nói chuyện tự nhiên cũng không cung kính giống hồi mới đầu. Bất quá theo như quan sát của nàng, vị thiếu bảo chủ này cũng không vui vẻ khi nàng để ý thân phận sai biệt mà đối hắn cung kính, có lễ.
       Đại khái chắc bởi hắn là người giang hồ, mọi việc đều hào phóng không câu nệ tiểu tiết đi, nàng cũng chỉ có thể thầm nghĩ như vậy.
       Mắt to quay tròn chuyển chuyển động động, nàng bắt gặp tia nhìn của hắn rồi nhận thấy hắn cứng ngắc liếc ánh mắt đi. “Ta chỉ vừa mới ra khỏi cửa, gần như lần nào cũng đều gặp đến ngươi, hẳn không phải không có việc gì đi, nếu không ngươi cũng sẽ không tần tần xuất hiện như vậy.
       Thân là người thừa kế Bảo lớn nhất phương Bắc đồng thời còn kiêm nhiệm minh chủ bắc võ lâm, hắn phải bề bộn nhiều việc mới phải, vốn dĩ nàng tưởng hắn là có chuyện ở tú phường muốn tìm nàng bàn luận, nhưng sau nàng phát hiện hắn cũng không phải có ý tứ kia.
       Mím lại môi, Võ Hoài Thiên không biết trả lời  như thế nào, biết rõ lời nói của Lãnh Diệc Trần kia là cố tình dọa hắn mà thôi, nhưng là hắn thật sự không muốn để nàng lâm vào nguy hiểm, cho dù chỉ có một chút khả năng cũng không.
       Nếu nói cho nàng biết mọi việc, nàng đại khái sẽ cảm thấy hắn đãi ngộ nàng ưu tiên đặc biệt đi, cho nên hắn chính là mặt vô biểu tình ném một câu: “Không có gì.”
       “Không có gì?” Trầm Thiên Hạm hỏi lại, không tính nhận đáp án có lệ này. “Khéo léo như vậy, thời điểm ngươi ra khỏi cửa lại giống ta đến thế.”
       Không cách nào tìm được câu trả lời hợp lý, Võ Hoài Thiên chỉ ậm ừ không rõ ràng.
       “Là vì hắc y nhân?” Nghĩ đi nghĩ lại, hẳn đại khái chỉ có nguyên nhân này?
       Lần này, hắn cứng ngắc lặng im một hồi, mới muộn muộn bày tỏ một câu: “Ngươi không cần lo lắng.” Hắn sẽ bảo hộ nàng.
       “Ta không lo a.” Nàng tự nhiên cười cười, “Bất quá ta phải nói, phương pháp này của ngươi không đặc biệt tốt.”
       Buông chiếc bánh bột trong tay xuống, nàng quyết định cùng hắn giải khai sự tình.
        “Ta hằng năm đều ra ngoài xử lý sự vụ rất nhiều, ngươi cũng không thể cứ đi theo ta như vậy?”. Hắn nhất định cũng có công việc của chính hắn, sao có thể cứ chạy bốn bề theo hành trình của nàng? “Ngươi trực tiếp nói cho ta biết đối phương là ai, muốn làm cái gì, như vậy ta sẽ tự mình nghĩ biện pháp tránh bọn chúng đi, vậy chẳng phải tốt hơn?”
       “Không.” Hắn thản nhiên phát ngôn một chữ, không chịu đồng ý.
       Hắn đương nhiên biết, nàng thường xuyên ra ngoài đến như thế nào.
       Nàng vẫn là một cô nương, cho dù có nữ phẫn nam trang ra ngoài, cũng không nên một người đi quá khỏi thành trấn lân cận đi. Sau khi điều tra hắn mới phát hiện, tú phường của Mạc phủ còn phân bố ở cả các thành trấn lớn nhỏ phía nam, Trầm Thiên Hạm ngoài định kỳ đi kiểm tra các tú phường đó, không ít sinh ý Mạc phủ cũng đều giao cho nàng.
       Hành trình cũng không phải chỉ vài ngày liềntrở về, một lần đi tới hơn mười ngày mà nàng cư nhiên đều chỉ một người một ngựa đi, đến cả một tùy tùng bên cạnh cũng không có.
       Nàng tưởng nữ phẫn nam trang liền có thể vạn sự thái bình sao? Võ Hoài Thiên nghĩ tới đây, không ngoài ý muốn khí giận đã bắt đầu dâng lên, hắn đã sớm muốn cùng nàng nói cho ra lẽ vấn đề này!
       “Không?” Trầm Thiên Hạm có điểm muốn cười, nam nhân này cũng không tránh khỏi rất bá đạo đi. “Thiếu bảo chủ, chúng ta bất quá mới chỉ vài lần gặp mặt, ngươi thật cũng không cần vì ta phí công lo lắng đến thế.”
       Cho dù nàng cứu hắn, kia cũng chỉ là việc nhỏ thuận tay mà thôi.
       Biểu tình Võ Hoài Thiên trong nháy mắt biến lãnh, không vui với câu nói kia của nàng, “bất quá mới chỉ vài lần gặp mặt”, cũng không đồng tình với dáng vẻ nàng vô sự thái bình.
       “Có cần hay không là ta tự tính.” Hắn tăng thêm ngữ khí, lời nói thẳng làm cho nàng sửng sốt ngạc nhiên, khí phách mười phần nói: “Ta muốn vì ngươi phí công lo lắng!”
       Mà Trầm Thiên Hạm không chỉ sửng sốt, kỳ thực hai má đã hồng hồng đỏ lên.
       Hắn có biết chính mình đang nói cái gì hay không a? Câu kia từ miệng hắn nói nghe vào tai thực quỷ dị nha, hắn là suy nghĩ cái gì? Tuyệt không thể tuyên cáo đối với một “nam nhân” phí công lo lắng, thiếu bảo chủ này thật sự có tật xấu! (ngượng quá hóa hâm rồi chị ơi, chị là “nữ nhân” a~~)
       Nhưng là, trong lòng nàng, trái tim thình thịch đập thật mạnh, không dám nhìn hướng hắn.
       Đối với lặng im của nàng, Võ Hoài Thiên mim mím môi, không liếc mắt một cái đưa gà đã nướng xong cho nàng.
       “Di?” Nàng có chút kinh hỉ, rất thành thục cầm lấy mĩ thực, đã quên mới vừa rồi còn ngượng ngùng ra sao, cũng may còn chưa quên chút khách khí, “Nhưng này là ngươi….”
(giờ mới biết con đường tới trái tim của thiếu nữ cũng là cái dạ dày =.=! =))))
       “Cầm.” Không vui nghe nàng cứ luôn muốn cùng hắn phân chia rành mạch, đem hắn trở thành người dưng xa lạ, Võ Hoài Thiên đem toàn bộ gà nướng đem tới trước mặt Trầm Thiên Hạm, còn chính mình vẫn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng đem củi khô ném vào đống lửa, duy trì ánh sáng ấm áp quanh mình cùng nàng.
        Hắn nội lực thâm hậu, hàn khí trong núi đối với hắn, một điểm ảnh hưởng cũng không có, nhưng nàng là một cô nương, ăn ngủ như vậy thế nào được!
        “Đa tạ.” Trầm Thiên Hạm trong lòng có chút lo lắng, nhìn về phía hắn, ánh mắt không khỏi mềm mại ôn nhu, ngữ khí cũng chuyển nhẹ ấm áp: “Ta một người ăn không hết, cùng ăn nha?”
        Hai chứ “cùng ăn” khiến con ngươi đen của Võ Hoài Thiên đang yên lặng liền phiếm ánh sáng lấp lánh, gật gật đầu. (dễ thương quá~~~~)
       Trầm Thiên Hạm lộ ra nụ cười rạng rỡ, cầm theo gà nướng đi tới bên cạnh hắn, chia cho hắn một nửa, không chú ý tới cử động thân mật này của mình.
       Gần một tháng nay, bản thân chính nàng cũng không hề biết, bản thân sớm đã thành thói quen với sự tồn tại của hắn bên cạnh.
       “Ta nói là thực sự.” Ngồi bên cạnh ăn thực tự nhiên, nàng cười đến thật rạng rỡ, hài lòng, cũng không quên nhắc lại lời lúc trước. “Ta thường thường đều phải ra khỏi cửa, một chuyến đi cũng hơn chục ngày, ngươi nếu cứ đi theo bảo vệ ta như vậy, chắc chắn sẽ rất mệt.”
      Lúc trước vì hôn sự Mạc Nguyên Thiến, nàng chạy đôn chạy đáo khắp nơi trong phủ để xử lý chuỗi vật phẩm xuất giá dài nhất kia, cho dù ra cửa cũng chỉ đi tới thành trấn bên cạnh, trong ngày liền có thể trở về, hiện Mạc Nguyên Thiến đã xuất giá, nàng cũng khôi phục về những công tác ngày thường, ngày ngày đi đi lại lại khắp nơi, chỉ sợ đến bốn bề đều chạy hết. Hắn muốn đi cùng nàng, khẳng định vô cùng mệt.
       “Hơn nữa bản thân ngươi cũng có việc riêng đi. Ta nghe nói mùa thu năm nay ở núi Nhị Tô tổ chức đại hội võ lâm, triệu tập nhân sĩ ở khắp nam bắc, hơn nữa còn có sự vụ ở Kình Thiên Bảo, như thế nào còn thời gian chiếu cố đến ta?” Lại càng chưa nói tới, hắn bảo hộ như vậy là có thể bảo hộ đến bao lâu? Hắn bất quá cũng chỉ ở lại Cẩm Tú thành bàn sinh ý, chung quy xong việc là phải trở về phương Bắc đi.
       “Này không cần ngươi lo.” Hắn nuôi nhiều thủ hạ như vậy cũng không phải để chúng nhàn nhã ngồi chơi, đương nhiên sẽ có người lo chu toàn. “Ngươi đã nhắc tới, ta cũng liền nói. Ngươi một thân nữ tử như vậy, ra ngoài một mình, không an toàn.” Mặc dù hôm nay không có bọn hắc y nhân, hành vi của nàng như vậy cũng quá lớn mật!
      Nữ….. Trầm Thiên Hạm không cẩn thận sặc nước.
      “Không sao chứ?” Hắn ninh mi, tự nhiên vươn tay vòng qua nàng vỗ vỗ lưng.
      “Không… Khụ…” Trầm Thiên Hạm lắc lắc đầu, vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt lo lắng của hắn, lúc này mới chú ý tới hai người dựa sát vào nhau có bao nhiêu gần gũi.
       Gần đến mức, nàng có thể xem được ánh lửa lấp lóa trong con ngươi đen kia, cùng với bạc môi mỏng lạnh của hắn.
       Hai người bốn mắt chạm nhau, không khí nhất thời trở nên ái muội.
      Võ Hoài Thiên không chút cấm kị nhìn sâu thẳng vào đáy mắt nàng, trong con ngươi có vẻ hờ hững lại như ẩn ẩn cảm xúc ôn nhu mãnh liệt, giống như đang nhìn bảo vật trân quý gì.
       Hai má phút chốc lại hồng đỏ lên.
       Hắn… hắn nhìn nàng như vậy, khiến cho thân thể nàng cả người bỗng dâng lên một trận nóng nóng, má hồng tim đập! Nàng hoảng loạng cúi xuống mái đầu, không dám lại nhìn hướng hắn.
      Thình thịch…. Bàn tay nam tính nâng lên chiếc cằm trắng nhỏ, nàng hơi hơi nâng ánh mắt lên, lại lần nữa mắt đối mắt nhìn hắn.
      “Ngươi sợ ta?” Hắn truy hỏi, cả người cao lớn dính sát bên nàng, khí tức nam tính liền mật mật bao vây quanh nàng, làm cho nàng có cảm giác an tâm tuyệt đối trước nay chưa từng có.
       Không biết bắt đầu từ khi nào, nàng đã sớm thành thói quen có hắn làm bạn bên cạnh.
       “Không.” Giống như bị hắn làm cho say mê, Trầm Thiên Hạm không hề trốn tránh, chính là nghe lời, dễ bảo ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, trả lời vấn đề hắn đặt ra.
       “Tốt lắm.” Một chút đạm cười, xóa đi hoàn toàn nghiêm khốc trên mặt hắn.
       Trầm Thiên Hạm bị tươi cười đột nhiên của hắn mê hoặc, không khỏi cũng lộ ra nhẹ nhàng mỉm cười, rồi ngay sau đó, nàng mới phát hiện chính mình đã bị hắn ôm vào trong ngực từ lúc nào. (;)) mê mẩn bởi nụ cười mĩ nam, có ai hem bị hem? *chớp chớp*)
      “Võ…..” Nàng cả kinh, vừa mới định lên tiếng, môi hắn đã ấn lên trên môi nàng.
      Hai cánh tay cường tráng chặt chẽ kiềm trụ thân hình mảnh mai của nàng, bàn tay lớn đã đi tới đằng sau gáy nàng, chiếc lưỡi linh hoạt tiến vào trong khoang miệng thơm tho, ngang nhiên công thành chiếm đất.
       Tay trắng nhỏ bé của nàng đặt trong lồng ngực hắn rộng rãi lớn, trái tim cùng nhịp thở không tự chủ được tăng tốc, mùi vị nam tính cùng khí tức của hắn khiến nàng có chút mơ màng, lâng lâng.
       Võ Hoài Thiên bỗng cảm thấy khó có thể khắc chế, hôn mút, quấn quýt, triền miên, tiếp xúc càng thân mật giữa hai người, hỏa nhiệt chậm rãi dâng dần lên….. Thẳng cho đến khi thanh âm rên rỉ dật ra từ phía nàng, nụ hôn mới ngừng lại.
       Lãnh mâu nheo lại, hài lòng nhìn nàng hồng đỏ toàn bộ hai má, con ngươi đen lấp lánh nước sau khi hôn càng thêm mị thần, nếu không phải thời điểm không thích hợp, hắn tuyệt không tính kết thúc nụ hôn này.
       “Ngươi….” Trầm Thiên Hạm vẫn còn thở gấp, nàng không biết đến tột cùng mọi thứ là như thế nào, chỉ hiểu được cảm giác chính mình tuyệt không chán ghét.
        Vậy ra, này chính là hôn sao? Một người đã hạ quyết tâm cả đời không lấy chồng như nàng, vốn dĩ tưởng chính mình sẽ không có khả năng cảm thụ đến loại cảm giác này, dù thế nào cũng không ngờ đến, thiếu chủ Kình Thiên Bảo sẽ lại là người cho nàng nếm trải một mặt này.
         Nhưng là….. Hắn như thế nào lại có thể đối nàng như vậy!
         “Ngươi vừa làm cái gì?!!” Nàng vừa lấy lại được hơi thở, vội vàng đảy hắn ra, lui về sau tạo cự ly với hắn.
         “Hôn ngươi.” Võ Hoài Thiên thần sắc tự nhiên, tuyệt không cảm thấy chuyện này có cái gì dị thường. Hắn đã sớm nghĩ làm như thế, chính chỉ là không gặp được dịp. (à….. Raaaaa vậyyyy….;)))
         “Ngươi!” Đới với hắn nói to không biết thẹn, Trầm Thiên Hạm há hốc mồm. Vì cái gì không ai cnảh báo nàng, thiếu chủ Kình Thiên Bảo lại là một tên đăng đồ tử tùy ý khinh bạc nữ tử? (đâu có… chỉ tùy ý “chạm” lung tung chị thôi *hắc hắc*;)))
         Hảo cảm đối với hắn vừa nãy kia, phút chốc nước cuốn gió bay.
         “Thiếu bảo chủ.” Nàng cắn răng, trong đôi mắt đẹp dấy lên ngọn lửa. “Thỉnh ngươi tự trọng!”
         “Chân gà của ngươi rớt.” Hắn hoàn toàn không đem tức giận của nàng coi vào trong mắt, ánh mắt thản nhiên dừng tại chân gà nướng vì nụ hôn mới vừa rồi mà rơi trên mặt đất. “Đổi lấy cái này, cầm.” (hôn con gái nhà người ta xong rồi mà nói năng vẫn rất kiệm lời =.=!)
        Chân gà nướng là là mĩ vị như thế nào, cũng không bình ổn được khí giận sôi sùng sục của Trầm Thiên Hạm lúc này.
        “Ngươi rốt cuộc suy nghĩ cái gì?!” Phẫn bức, tức giận bỏ tay hắn ra, Trầm Thiên Hạm khí giận càng tăng. Trong mắt hắn, nàng là loại nữ nhân tùy tiện sao? Vì cái gì trên mặt hắn, một điểm biểu tình lo sợ, áy náy cũng không có, lại còn tự nhiên như không có gì lấy chân gà mới cho nàng?
         Võ Hoài Thiên chia chân gà nhét vào trong tay nàng, lần này không đùa bỡn thật sự trả lời nàng.
         “Suy nghĩ lúc nào tới Mạc gia nói chuyện cưới hỏi thì thích hợp.”
         “Cưới hỏi?” Trầm Thiên Hạm trừng lớn mắt, vô thức nhận lấy chân gà từ tay hắn. “Ai?”
         Không khí trở nên trầm trầm khó hiểu, Võ Hoài Thiên sau một lúc lâu im lặng nhìn nàng mới không tình nguyện trả lời lại.
         “Đương nhiên là ngươi.”
         ‘Ba’ một tiếng, một cái chân gà khác tiếp tục kế nghiệp đời trước nhằm mặt đất rơi!
         Trầm Thiên Hạm trừng lớn mắt, không dám tin nhìn chăm chăm nhìn hắn.
         Có nghiêm trọng như thế sao? Bọn họ bất quá là….. Bất quá là… nho nhỏ hôn một chút, phải biết cũng không cần hắn phụ trách nhiệm cưới nàng đi?
         Tình huống xem hoàn toàn trở nên điên đảo, Trầm Thiên Hạm trong lúc nhất thời không biết phản ứng như thế nào.
         Hắn vừa mới không phải một bộ dáng không có gì sao? Như thế nào lập tức trở thành như thế…?
         Cưới hỏi? Hắn cùng nàng? Này hoàn toàn làm người ta không thể nhận nha!
         “Chúng ta…. Không có khả năng.” Nàng hoảng hốt không biết phải nói gì, theo trực giác lắc đầu, không cách nào tiếp nhận lời nói của hắn, “Đó là tất yếu.”
         Nàng vốn không giống nữ tử bình thường, đối với việc nam nữ hoàn toàn không thèm để ý. Hơn nữa nàng đã hạ quyết tâm cả đời không lấy chồng, cùng lắm cứ coi như một phút chẳng may phát sinh chuyện, này không phải cách giải quyết tốt nhất sao?
         Lại càng chưa nói hai người bọn họ, thân phận khác nhau một trời một vực, như thế nào có thể nói chuyện hôn sự?
        “Qua mấy ngày nữa, ta sẽ tới Mạc gia xin hỏi.” Võ Hoài Thiên không tiếp tục chờ nàng trả lời nữa, tự mình nói lên tính toàn của hắn, này cũng là vấn đề hắn gần đây luôn luôn nghĩ.

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s