dạo này nghỉ hè a~~~~

cho nên ngồi nhà một mình rất chi là buồn chán a~~~~

cho nên trong quá trình edit có khá nhiều cmt của editer *hì hì*

đọc vui vẻ nha mọi người ~~^.^~~

Yukio ~~^.^~~

“Khoan khoan, chờ một chút. Trầm Thiên Hạm cảm thấy một trận trời đất đảo điên, nhìn hắn dáng vẻ mười phần châm thật. Nhưng là nàng chưa có chuẩn bị tâm lý a! “Ngươi trước dừng lại đã.”

“Ngươi không mong muốn?” Hắn nhướng mày, chú ý tới đáy mắt nàng sau khi mất dần kinh ngạc trở thành phức tạp. Gả cho hắn, là chuyện nàng không muốn?
Trầm Thiên Hạm hai má hồng giống như hỏa thiêu, này bảo nàng phải nói như thế nào a! “Ngươi làm thế nào biết ta là nữ?”
Vấn đề này nàng đã nghĩ thật lâu, nàng nhớ kỹ rất rõ ràng, lúc đấu với hắc y nhân ở sơn động thì hắn đã biết sự thật.
“Ngươi phát hiện từ lúc nào?” Nghĩ đến chính mình ra vẻ hào phóng cùng hắn ở trong động quá hai đêm, giờ nhớ lại, lúc ấy nhìn hết hắn trần trụi thân trên, nàng đã nghĩ im lặng bỏ trốn về.
Hắn có thể hay không nghĩ nàng rất phóng đãng không biết xấu hổ a?
“Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã biết.”
“Không có khả năng!” Trầm Thiên Hạm âm thầm rên rỉ, kia không phải có nghĩa là ở trước mặt hắn, nàng từ đầu đến cuối đều được nhìn là một “cô nương”, vậy mà nàng lại toàn có những cử chỉ không hợp lễ giáo…… Trời ạ!
“Ngươi như thế nào nhìn ra được?” Nàng chưa từ bỏ ý định truy vấn, không rõ chính mình nữ phẫn nam trang luôn luôn hoàn mĩ, sao có thể có người liếc mắt một cái liền nhận ra.
“Người có mắt đều nhìn ra được.” Hắn nhìn nàng hai má hồng hồng đáng yêu, trong lòng lại bất bình với trang phục của nàng, hai hàng mi bất giác rũ xuống, trong đáy mắt ngập một tầng lo lắng không yên.
“Rất có nhiều người đều có mắt mà một người cũng nhìn không ra a!” Nàng kháng nghị thấp kêu, bộ dáng kia thực giống một nữ oa nhi đang làm nũng, so với nàng ngày thường quy củ khôn khéo hoàn toàn khác xa. “Ta từ hồi mười sáu tuổi đã bắt đầu nữ phẫn nam trang ra cửa tới các phường bàn việc làm ăn, chưa từng có người lạ nhận ra thân thế.”
Nàng chủ ý nữ phẫn nam trang chỉ để được bình an khi làm công chuyện cho Mạc phủ, miễn đi nhiều rắc rồi phiền phức không đáng phát sinh, này mọi người đều biết Trầm Thiên Hạm Mạc phủ luôn nữ phẫn nam trang ra cửa, song tất cả đều chưa từng thấy qua nàng trong trang phục nữ nhân, tự nhiên bởi vậy cũng không thể biết được thân thế khi mặc đồ nam của nàng.
Cho nên dù là ở tửu lâu lớn nhất Cẩm Tú thành, tiểu nhị ca nhìn thấy nàng vẫn không một chút chần chừ gọi nàng một tiếng “công tử” a, mà đâu thể nói dân chúng trong thành đều chỉ có một con mắt?!
Mạc Nguyên Thiến bởi vì nàng mỗi khi thay đồ đều rất giống nam nhân, cho nên mỗi lần cần đến đều để nàng mặc nam trang dẫn ra ngoài.
Vỏ bọc năm nào cũng thành công, cư nhiên lại bị một nam tử lạ lẫm từ nơi xa đến dễ dàng đánh vỡ, vậy chẳng khác gì nói kĩ thuật phẫn nam trang của nàng quá kém cỏi đi!
“Mười sáu tuổi?” Hắn chau lại đôi mày, lặng lẽ nhìn nàng thay đổi biểu tình trên mặt. Bị hắn phát hiện thân phận nữ nhi, thực sự khó chấp nhận đến thế sao?
Nhưng là vừa nghĩ đến nàng mới mười sáu tuổi đã một người bốn bề đông tây nam bắc chạy, hắn liền nhịn không được mím chặt môi.
“Mạc phủ đều không có ai sao?” Cư nhiên để một cô nương như vậy bôn ba khắp chốn.
“Ngươi có ý gì?” Trầm Thiên Hạm hếch mặt lên, không hề tránh né ánh mắt hắn, đã quên hai người lúc trước ái muội như thế nào, chỉ còn bất mãn với lời nói của hắn.
Như thế nào? Một cô nương thì không thể tự mình xử lý công việc sao?
“Một cô nương như ngươi một thân một mình ở bên ngoài lo mọi việc như vậy, không an toàn.” Hiện tại mặc dù là thời thái bình thịnh thế, nhưng diện mạo của nàng không tầm thường, người thường độc thân độc vãng đi đã còn là gặp nhiều phiền toái.
“Ta làm việc cẩn thận, nào có cái gì không an toàn .” Nàng không phục cãi lại, không vui khi mọi người bởi vì nàng khác biệt mà bỏ qua cố gắng của nàng.
Nàng hồi đó cũng là mất bao công sức lý lẽ, lại được Mạc Nguyên Thiến cùng Hoài Hương bên ngoài trợ giúp, mới thuyết phục thành công lão gia cùng tổng quản cho phép nàng ra ngoài cửa, mà hơn nửa nguyên nhân khiến lão gia đồng ý, kỳ thật chính là vì thiếu gia duy trì yêu cầu trợ lực của nàng.
Mà trong cái “duy trì” của thiếu gia, đương nhiên không thể thiếu lời lẽ từ Nhạc Nhạn. (thế là tất cả đều nhảy vào thuyết phục rồi còn gì=.=!!)
Này một năm trôi qua, mọi người cũng dần dần hiểu rõ chân tình của nàng, năng lực của nàng, nhưng ở trong mắt người ngoài không rõ, vẫn là như cũ chỉ biết hoài nghi.
“Ta nói không an toàn chính là không an toàn, lần này sau khi trở về Mạc phủ, ngươi liền ngoan ngoãn ở lại bên trong đừng chạy loạn, chờ đến khi đại hội võ lâm kết thúc, ta liền đưa ngươi tới Kình Thiên Bảo.” Võ Hoài Thiên nói chắc như đinh đóng cột, vài ngày nữa hắn phải tới núi Nhị Tô, để cho nàng một thân bên ngoài chạy loạn, gặp phải tặc nhân thì làm sao bây giờ?
Trầm Thiên Hạm trừng lớn mắt, xem như nhìn rõ được hắn bá đạo như thế nào.
“Thiếu bảo chủ.” Nàng cố ý cường điệu giọng nói, phân định rõ ràng quan hệ hai người. “Mặc dù ngài là thiếu bảo chủ cao quý của Kình Thiên Bảo, nhưng lương ta lĩnh là của Mạc phủ, phải biết là không cần nghe theo lệnh của ngài!”
Võ Hoài Thiên nhíu lại hai mắt, như là không chấp nhận phản kháng của nàng.
“Ta cưới ngươi, ngươi liền phải nghe theo ta nói.”
“Ta lại chưa bao giờ đáp ứng gả cho ngươi!” Người này, hắn tưởng hết thảy đều nằm trong tầm tay bản thân sao? Nàng căn bản chưa từng nói sẽ gả cho hắn a!
“Ngươi sẽ gả.” Hắn có mười phần chắc chắn.
Trầm Thiên Hạm sung khí, hắn sao lại có thể tự tin lớn đến thế a?
“Cho nên nghe theo lời ta, ngoan ngoãn ở lại trong Mạc phủ, tránh lo xử lý sinh ý tú phường, chờ ta trở về tiếp ngươi.” Võ Hoài Thiên đột nhiên dừng lại, như là nhớ tới nàng hiện tại chưa phải là người của chính mình, vẫn còn một chủ tử khác, “Ta rồi sẽ cùng Mạc Tĩnh Viễn bàn chuyện tốt.”
“Nói cho cùng, ngươi chính là cảm thấy nữ nhân phải biết cố thủ trong nhà, cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước.” Nàng sầu muộn, trong tâm đau nhói.
Vốn tưởng chính mình sớm đã thành thói quen với định kiến của người ngoài, thật không nghĩ tới từ miệng hắn nói ra điều kia, nàng vẫn như cũ tự đâm vào chính mình một vết thương.
Nhìn khuôn mặt nàng cúi xuống im lặng, khác hẳn thần thái ngày thường, Võ Hoài Thiên mím môi, nghiêm khốc trên khuôn mặt chậm rãi tan đi, thay thế trên đó một chút sắc nhu hòa.
Nàng giống như một đứa nhỏ kỳ vọng được khen, trong sáng đơn thuần chứ không như người người tưởng tượng, hắn đương nhiên nhìn ra được nàng là một nữ tử bình thường, không tự giác ngày càng quan tâm.
Một lần nữa vẫn nghe thấy hắn không nói câu nào, tưởng rằng hắn là cam chịu, Trầm Thiên Hạm tò mò nâng đầu lên, nghĩ đến sẽ gặp khuôn mặt không tán đồng với quan điểm của nàng, không ngờ lại nhìn thấy vẻ mặt ôn nhu, dịu dàng của hắn, khiến trái tim nhỏ bé không khỏi đập thực nhanh.
Nàng ngẩn ra, cảm giác chính mình sa vào trong đôi mắt đó, mặc hắn nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lồng ngực rộng.
Tiếng nói trầm thấp nhu hòa, có một chút khác lạ trong trẻo mà lạnh lùng, ở trên đỉnh đầu nàng vang lên: “Ngươi có thể làm bất kỳ điều gì ngươi muốn, chỉ là không được một người ra khỏi cửa.” Dừng lại một chút, hắn rốt cuộc thừa nhận tâm ý chân chính của mình, “Ta sẽ rất lo lắng.”
Đáy lòng bất bình bởi vì hắn “lo lắng” mà trôi đi biến mất, vòng tay hắn ôm chặt thực ấm áp bình yên, mà lời hắn nói làm người ta vô cùng cảm động.
Hắn không phải nghĩ trói buộc nàng bằng lễ giáo, cũng không phải không nhìn nhận cố gắng của nàng, hắn chính là …….. lo lắng.
Nhất thời mãnh liệt tâm động, nàng duỗi hai cánh tay ôm lấy thân mình hắn, lắng nghe trái tim hắn đập, cảm giác chính mình tất cả đều bình tĩnh, một chút khí giận vừa nãy cũng đều không có.
Khóe môi gợi lên nụ cười tươi, trong lòng không ngừng nhắc đi nhắc lại lời hắn nói —–
Ta sẽ rất lo lắng.
Trong tâm không ngừng di động bất chợt hiện lên mất mát, những đêm này trong rừng rét lạnh, hắn ôn nhu ôm chặt nàng trong lòng, làm cho nàng trở nên lưu luyến, nhưng ngày sau hắn phải rời đi….
Cùng đi thôi? Hắn luôn như thế đối với nàng nói, rồi mới tự chủ động tiêu sái bước ở phía trước nàng.
Nàng đột nhiên cảm thấy, nếu có thể với hắn “cùng nhau đi” như vậy mãi, kỳ thật cũng không phải chuyện xấu gì.
.
.
“Này không công bằng.” Lãnh Diệc Trần bắn ánh mắt bất bình về phía Võ Hoài Thiên ngồi ở không xa, lại cường điệu thêm một câu. “Này một điểm đều không công bằng!”
Võ Hoài Thiên bị chỉ trách không chút nào bị ảnh hưởng, vẫn từ tốn nhấm nháp chén trà, hoàn toàn không thèm ngó ngàng tới Lãnh Diệc Trần giống một oán phụ trừng trừng hắn kêu thán.
“Huyền Phong! Ngươi nói đi!” Sớm dự đoán được sẽ phản ứng như vậy, Lãnh Diệc Trần chán nản quay đầu tìm bằng hữu tốt.
“Đường đường là thiếu chủ Kình Thiên Bảo, cư nhiên đem mọi công sự đều ném tới đổ lên đầu chúng ta, bản thân thì chạy đến bên Trầm cô nương tình nồng ý mật, có thể như vậy sao? Rất không công bằng! Hơn nữa lúc trước còn nói cái gì, “tạm lưu lại nửa tháng”!, kết quả càng lưu lại càng lâu, một tháng đều đã nhanh trôi qua!”
Huyền Phong không thèm ngó ngàng tới, coi hắn như vịt gà cục tác kêu to, mặt không biểu tình đối Võ Hoài Thiên báo cáo.
“Mọi chuyện ở Kình Thiên Bảo đã xử lý hoàn tất, các tài liệu quan trọng ta trước đã trở về Bảo đưa cho Vương tổng quản, năm nay đã bắt đầu đi lệ tuần các môn phái, trước là tới núi Nhị Tô.” Huyền Phong không giống Lãnh Diệc Trần đi quản chuyện nhàm chán như vậy, cũng không nghĩ đi tìm hiểu tiến triển cảm tình giữa Võ Hoài Thiên cùng Trầm Thiên Hạm. Cái việc tư nam nữ kia, biết thêm chỉ thêm phiền phức, hắn chỉ cần phụ trách thật tốt công chuyện Võ Hoài Thiên giao phó là được rồi.
“Lệ tuần?” Lãnh Diệc Trần hừ xuy, giễu cợt không chút nào lưu tình.
“Hắn nếu có thể rời xa Trầm cô nương, liền cũng đã không ở lại trong Cẩm Tú thành, đối Trầm cô nương đều trước sau dính sát bảo hộ, cũng đã không đem mọi chuyện công tác ném lên người chúng ta!”
Nếu không phải sự tình thật sự đã và đang phát sinh, Lãnh Diệc Trần hoàn toàn không thể tin được, Võ Hoài Thiên luôn luôn ngoan cố mang trên mình tầng tầng trách nhiệm cư nhiên có thể đưa ra loại quyết định chờ đợi kia, đem tất cả công chuyện của Kình Thiên Bảo giao cho bọn hắn đi xử lí, có lẽ chờ lát nữa hắn sẽ đem luôn công việc Võ Hoàng lệ tuần cũng ném cho hai tên trợ thủ này!
Rõ ràng dư đảng Thừa Thiên phái đã sớm bị đè bẹp ở mười ngày trước, hắn vậy nhưng vẫn đối với Trầm cô nương trước sau sáp lại, chỉ sợ người ta không biết tâm ý hắn không bằng.
“Nếu không rời khỏi đây, sẽ không tới kịp đại hội võ lâm.” Huyền Phong thản nhiên nhắc nhở.
Võ Hoài Thiên nhíu mày im lặng, không có đáp lời.
“Gia nếu là lo lắng cho Trầm cô nương, ta đã an bài người tới canh gác bảo vệ, tuyệt đối có thể chu toàn an nguy của Trầm cô nương.” Huyền Phong biết hắn là do dự cái gì, cũng đã sớm chuẩn bị tốt lắm.
Võ Hoài Thiên nhìn trợ thủ đắc lực của chính mình, hiểu rõ Huyền Phong luôn luôn xử lý công việc ổn định, nếu đã nói ra miệng tức là cũng đã xong xuôi hoàn tất. Hơn nữa nếu hắn còn đi theo Trầm Thiên Hạm, chỉ sợ càng gây thêm nguy hiểm cho nàng, dù sao mỗi dịp trước đại hội, đặc biệt nhiều người muốn mạng hắn.
Chính là….. Tâm tư cứ không yên.
Hắn muốn nhìn thấy nàng, muốn ở bên cạnh kề bên nàng, cho nên mới cố tình lấy lý do bảo hộ đi theo nàng như vậy.
“Ta biết.” Hắn chính là không mong muốn.
“Nếu còn chờ thêm, sẽ hỏng sự.” Huyền Phong nói ngắn gọn, trực tiếp mà không lưu tình.
“Ta nói gia a, người sẽ không vì Trầm cô nương mà quyết định ở đại hội võ lâm lần này, để cho Kiếm Thánh một người chủ trì đi?” Thấy hắn im lặng hồi lâu, Lãnh Diệc Trần cùng nhịn không được.
Do dự không quyết như vậy, thực không giống Võ Hoàng hắn từng biết.
“Không có khả năng.” Lạnh lùng liếc hắn một cái, Võ Hoài Thiên rất nhanh sửa sang lại tâm tình chính mình, tương tư trong lòng tạm nhét đi chỗ khác.
Hắn đã vì Trầm Thiên Hạm phá lệ, ở lại Cẩm Tú thành thật lâu, lúc này cần phải rời khỏi.
“Kẻ sẽ đi bảo vệ nàng là ai?” Hắn hỏi, vẫn là không yên lòng. Hơn nữa hắn suýt nữa đã quên cuộc nói chuyện lần trước trong rừng, mãi cho đến khi trở lại Cẩm Tú thành rồi nhưng nàng vẫn chưa có đáp ứng, chuyện nàng sẽ ngoan ngoãn ở trong Mạc phủ.
Thật sự là khiến người không yên lòng!
“Ta đã điều trình Tam Khúc, Đại Hòa, ngày mai liền đến.” Để cho Võ Hoài Thiên an tâm, Huyền Phong đã truyền thư nhanh, điều hai người trong ngũ đại đệ tử tới giúp.
“Ân.” Võ Hoài Thiên nhẹ gật đầu, tìm lại lý trí chính mình. “Phát thư thông tri tới các môn phái, mười ngày nữa lệ tuần!”
Mặc dù lo lắng an nguy Trầm Thiên Hạm, song hắn cũng không thể trốn tránh trách nhiệm chính mình. Đợi cho đến khi mọi công chuyện của đại hội võ lâm xử lý xong xuôi, sẽ trở lại Cẩm Tú thành, tới Mạc phủ xin hỏi cưới.
Phải đợi hơn một tháng, sẽ được gặp lại nàng…….
Lại càng chưa nói tới Trầm Thiên Hạm luôn nữ phẫn nam trang, có thể khiến cho tình địch của hắn không biết mà xuất hiện ảo giác. (=))) ha ha ha….. chịu anh luôn!)

span style=”color:#cc99ff;

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s