Dạo này Hoang Lạc gặp sự cố, Lucy thì mạng không vào wordpress được, hình như là mạng chặn thì phải, còn Yukio thì nhà PC không có mạng, cho nên không đăng bài hàng ngày được, mà sẽ cách lâu lâu đăng một loạt luôn. Vậy nha mọi người~~~~

     Thưởng thức tiếp câu chuyện nào~~~~

Mạc Tĩnh Viễn tựa má vào cửa sổ, mắt phượng nửa mở nhìn ra bên ngoài, diện mạo tuấn nhã, khí chất cao quý trời sinh, gấp phiến (quạt) trong tay phẩy phẩy một chút.

“Không có chuyện gì, thiếu gia ngài lại cười?” Đối mặt với vị đại thiếu gia Mạc gia này, Trầm Thiên Hạm vừa kính vừa sợ. Kính trọng hắn biết cách dùng người, cũng không bởi nàng thân là nữ nhi mà khi dễ. Sợ là tính tình đại thiếu gia kia âm âm không đoán chừng được, luôn luôn chỉ cần hưng trí là trêu đùa người.
“Không có đi?” Lười biếng nhìn về phía nàng, mắt phượng xinh đẹp đầy một tia đùa cợt. “Nam nhân cả ngày đối ngươi trước sau bảo hộ kia, là ảo giác của ta sao? Lại càng chưa nói nam nhân kia rất có danh tiếng.”
Lần đầu tiên phát giác thiếu gia quan sát cũng quá tốt đi, xác định được nam nhân giang hồ kia, cũng là người hắn đã thấy mặt qua lúc bàn sinh ý, Võ Hoài Thiên.
Biết nói như thế nào về quan hệ hai người! Không lẽ nói dối là có hứng thú với tú phường đi?
Nằm mơ! Trầm Thiên Hạm chỉ có thể im lặng mím miệng tuyệt đối, lo sợ đại thiếu gia, kia nàng đã bị nắm chóp rồi.
“Coi ngươi cẩn thận như vậy, ta hình như là người xấu phá nhân duyên không bằng?” Mạc Tĩnh Viễn cười nhạo. Hắn còn đang ước vọng nàng được gả ra ngoài, như vậy Nhạc Nhạn chỉ còn có thể dính sát bên hắn, cả tâm cả mắt cũng chỉ nhìn hắn một người, thật tốt!
“Thiên Hạm không có nghĩ thế.” Trầm Thiên Hạm vội vàng phân minh, “Chính là…..”
Lời mới nói được một nửa, xe ngựa đột nhiên một trận rung lắc. Trầm Thiên Hạm sắc mặt biến đen, vội vàng vén lên mành tre xem xét, chỉ thấy xe ngựa đã bị một dám người bịt mặt vây chặt.
Sẽ không đi, nàng lúc trước đều cảm thấy Võ Hoài Thiên nói quá, không ngờ tới nàng thật sự lại đụng đầu bọn chúng thật!
“Thiếu gia thỉnh cẩn thận.” Hộ vệ tùy tùng Vương Thượng đã đối đầu đánh chiến cùng bọn hắc y nhân, nhưng quả là không thể địch lại bọn chúng, thế trận vốn không cân bằng lại càng thảm.
Trầm Thiên Hạm buông mành tre, nhìn thấy Mạc Tĩnh Viễn vẫn là một bộ nhàn nhã tự đắc, động cũng không động chỉ phẩy phẩy gấp phiến trong tay, nửa điểm thần sắc kinh hoảng cũng không có.
“Thiếu gia.” Nàng thật sự rất muốn thán trời mà, thiếu gia tính tình không biết sợ trời sợ đất này tuyệt đối cần sửa đổi, “Địch thủ số lượng không ít, ta sợ Vương Thượng đánh không lại, giờ phải làm sao đây?”
Mặc dù công phu của Vương Thượng không kém, nhưng lấy ít địch nhièu như vậy không ổn.
“Cứ ở trên xe, tùy bọn hắn đi.” Mạc Tĩnh Viễn thấu suốt, thanh âm binh đao chém nhau ngoài xe không ngừng truyền tới, cũng dễ dàng nhận thấy chiến sự kịch liệt, hai người lúc này mà ra ngoài xe, cũng chỉ khiến chúng dễ nhìn thấy mục tiêu mà thôi.
“Thiếu gia!” Trầm Thiên Hạm thật sự là nhìn không được bộ dáng nhàn hạ này của hắn.
“Bình tĩnh, phải biết quan sát phán đoán làm việc.” Mạc Tĩnh Viễn liếc mắt cảnh cáo nàng một cái, người tựa sát bên cửa sổ, im lặng ngồi giống như một chút cũng không đem tình hình ác đấu ngoài kia vào trong tai.
Bất quá, hai người an tĩnh được một lúc không lâu lắm, một tên bịt mắt tách được khỏi Vương Thượng rất nhanh tiếp cận xe ngựa, đao vung chém rách mành ——–
Mạc Tĩnh Viễn ánh mắt sắc sảo liếc Trầm Thiên Hạm một cái, phi thân ra ngoài xe ngựa, tuấn mâu (mắt đẹp) vừa nhấc, liền nhìn thấy tên bịt mặt đã bay đến trước mắt.
“Thiếu gia cẩn thận!” Trầm Thiên Hạm nghĩ cũng không nghĩ chạy tới che trước người hắn, mắt thấy đao sẽ chém lên người mình, nàng cắn răng, mặc kệ bất cứ giá nào nhắm chặt hai mắt.
Cơ mà chờ mãi không có thấy đao hạ xuống, nàng thong thả trợn mắt mở ra, liền thấy được bóng dáng cao lớn quen thuộc.
Võ Hoài Thiên trên lưng mang thiên tuyệt đao vừa phi ra, quyền tung ra liền tương kẻ bịt mắt đả bay. Lại lần nữa xuất hiện trước mặt nàng, nhưng là khuôn mặt hắn hiện mang theo biểu tình như muốn dọa người, tuyệt tình nghiêm khốc.
Trầm Thiên Hạm âm thầm nuốt ực một cái, nhớ chính mình không có phải người chọc giận hắn, không có gì phải sợ.
Mới tưởng tưởng nghĩ nghĩ người trước mặt, người phía sau kỳ thực mới là kẻtrách cứ nàng trước.
“Thiên Hạm!” Tà áo bay bay, một bàn tay giơ đến, phiến quạt gấp lại ở trên đầu nàng gõ “cốc!” một cái, “Lần sau không được che trước mặt ta, chẳng may bị thương, người gặp phiền toái lại là ta.”
Hắn thực phải đề phòng cái người nữ nhân sẽ bởi vì chuyện này mà giận hắn hết ba ngày ba đêm, không cho hắn lên giường ngủ cùng, vậy thà rằng hắn chính mình chịu thương còn tốt.
Hơn nữa, bọn họ hình như đều đã quên? Thân là con trai độc nhất của thủ phủ phía nam, có biết bao nhiêu người nghĩ muốn gây bất lợi cho hắn, hắn từ nhỏ liền đã bái cao thủ vi sư luyện võ, không thích động thủ không có nghĩa hắn không có năng lực tự bảo vệ bản thân.
“Đã biết.” Nàng xoa xoa đầu, cười khổ.
Nàng không phải không biết, sự tình này là vì nàng mà ra, mục tiêu của bọn chúng chắc hẳn là nàng, cho nên hắn mới không chút nghĩ ngợi phi thân đến cứu.
Mặt Võ Hoài Thiên vì đoạn hội thoại này mà trở nên còn băng lãnh hơn vừa nãy. Mạc Tĩnh Viễn thong thả bước tới trước mắt nam nhân quý khí tuấn nhã, đối với thái độ lạnh lùng cùng ánh mắt đầy sát khí kia coi như gió thoảng mây trôi.
“Võ huynh, đa tạ đã cứu giúp, tại hạ có chút mệt mỏi, xin được cáo lui trước.” Ngoài miệng đáp lễ nói xong, hắn chuyển hướng thủ hạ nhà mình, hảo tâm nói nhỏ: “Chính ngươi giải quyết, ta trước về phủ.”
Đôi mắt to cùng đôi mắt nhỏ chăm chăm chiếu nhau kia, hắn nhìn qua cũng biết chẳng may phát sinh sự tình gì, mắt phượng thoáng liếc, hộ vệ tùy thân lập tức dắt xe ngựa tới cạnh.
“Mà Thiên Hạm, buổi chiều nay cũng không có công việc gì, cho nên ngươi cũng không cần gấp gáp trở về phủ.” Hắn lớn tiếng thông báo, xong cũng không thèm nhìn lại một cái liền rời khỏi.
“Thiếu gia!” Trầm Thiên Hạm hai má đều hồng, thiếu gia rõ ràng đã coi nàng cùng Võ Hoài Thiên là một đôi.
Còn đang định hô gọi người lại, một bóng đen lướt qua trước mắt, thân mình mảnh mai bỗng chốc bay lên không trung. Nàng sợ đến câu túm chặt người trước mặt, lúc này mới phát hiện khuôn mặt hắn tuấn dung căng cứng, cùng với đáy mắt là khí giận bừng bừng.
Hắn thực sự tại vì nàng mà tức giận? Nhưng là nàng có làm gì đâu nha!
Bên tai nghe tiếng gió ào ào cuồng thổi, Võ Hoài Thiên chính là thi triển khinh công tuyệt giai, Trầm Thiên Hạm cho dù có cả một bụng bất mãn muốn hỏi, cũng chỉ có thể chặt chẽ ôm lấy hắn, chôn đầu ở trong lồng ngực hắn thật rộng.
Không biết “bay” như vậy qua bao lâu, tận cho đến lúc Võ Hoài Thiên ôm nàng phi vào trong một gian phòng ốc, thả nàng xuống giường, Trầm Thiên Hạm nghẹn trong ngực mới dám thở phào một hơi.
Nhẹ nhíu mày, vừa mới nhấc đầu nghĩ hỏi hắn, đầu vừa ngẩng liền bị hắn hôn trụ.
Khác với nụ hôn lần trước nhiệt tình mà vẫn ôn nhu, hắn lần này hôn bá đạo lại phóng đãng, vừa thâm sâu vừa mạnh mẽ, lưỡi cường bạo cứng rắn xâm nhập vào trong khoang miệng nàng non mềm, hấp thu toàn bộ hương vị ngọt ngào ngây ngất.
Hắn cử động thô lỗ làm đau nàng, Trầm Thiên Hạm vùng vẫy nghĩ cách đẩy hắn ra, không hiểu hắn vì cái gì lại không khống chế được bản thân như thế.
Cứ như vậy một hồi sau, nàng lảo đảo không vững ngã về sau ngả xuống, lúc này mới phát hiện chính mình nằm ở trên đệm chăn nhu mềm.
Võ Hoài Thiên hơi hơi lui ra, đáy mắt là dục tình mây mưa lại thực âm lãnh.
“Ngươi làm cái gì!” Trầm Thiên Hạm hai tay chống ở trước ngực hắn, cố gắng đẩy xa cự li hai người, nhìn thần sắc hắn thô bạo, bị nụ hôn bá đạo kia của hắn làm cho phẫn tức.
Hắn là bị cái gì?!
Võ Hoài Thiên trừng mắt nhìn nàng một hồi lâu, mới cắn răng lên tiếng, “Ngươi tư tình với hắn?”
Một câu hỏi thực đơn giản, Trầm Thiên Hạm suy nghĩ, suy nghĩ một lúc sau, vẫn không hiểu cái từ “hắn” là chỉ ai.
“Ai?” Xem vẻ mặt của hắn, vấn đề này hình như rất quan trọng, nhưng là nàng nghe hoàn toàn không hiểu a.
“Mạc Tĩnh Viễn.” Ba âm tiết này phảng phất dường như cắn hắn không bằng, khiến cho sắc mặt hắn càng thêm khó coi. Mà vừa nghĩ đến nàng khi nãy cư nhiên không thèm để ý đến an nguy bản thân, lao người ra trước Mạc Tĩnh Viễn che chở, hắn liền tâm phừng lửa giận.
Lại càng chưa nói tới, nàng lúc sau còn hai má hồng đỏ nhìn theo Mạc Tĩnh Viễn rời đi! Chết tiệt, hắn chính là cảm thấy ghen tuông cả người!
“Chính là bởi vì hắn, ngươi mới không muốn gả cho ta sao?” Hắn không quên lần trước nói muốn xin cưới hỏi, nàng trong mắt phức tạp muôn phần. Hay là trong lòng nàng sớm đã có chủ, cho nên khi chính mình yêu cầu như thế, mới là tạo cho nàng phức tạp?
“Không phải như vậy.” Hiểu được ý của hắn, Trầm Thiên Hạm vội vàng lắc đầu phủ nhận.
Tư tình với đại thiếu gia? Này mới chỉ tưởng tượng trong đầu thôi đã khiến nàng cảm thấy phi thường đáng sợ. (ha ha ha…. ta muốn đọc truyện của anh đại thiếu gia này với Nhạc Nhạn ghê cơ! =))
“Ngươi không cần nói lung tung, hắn là thiếu gia Mạc phủ, là chủ tử của ta, ta sao lại có khả năng tư tình với hắn.” Nàng vội vàng cao giọng, tỏ vẻ hai người chỉ có quan hệ chủ tớ, cứ như thế này chỉ sợ bị người hiểu lầm, hại nàng lại thêm chuyện đau đầu nữa.
Đại thiếu gia kiêu căng tùy hứng lại ác ma âm hiểm như vậy, chỉ có Nhạc Nhạn mới có biện pháp thu phục hắn.
“Chủ tử của ngươi?” Võ Hoài Thiên chau mày, ghét thân phận này của Mạc Tĩnh Viễn, ước gì có thể ngay lúc này tới Mạc gia cùng Mạc Tĩnh Viễn lấy đi khế ước của nàng, đem hai người này càng tách riêng quan hệ.
“Ngươi không có tình với hắn?” Võ Hoài Thiên hí mắt, khẩu khí thoáng run run.
“Hắn là chủ nhân, đối với ta có ơn tri ngộ, ta là tôn kính hắn.” Trong tâm nhẹ nhõm, Trầm Thiên Hạm cuối cùng cũng hiểu hắn vì cái gì lại bất thường.
Hắn, này là ghen sao? Hắn hiểu lầm nàng có tư tình với thiếu gia, cho nên mới bá đạo cường hôn nàng như vậy?
Trong lòng tràn dâng ngọt ngào, biểu tình tự nhiên cũng nhu hòa mềm đi, hai bàn tay nhỏ bé trắng nõn chủ động phủ lên gương mặt hắn cương nghị, nhẹ giọng giải thích: “Trừ ngươi ra, không có ai khác.”
Nhìn nàng đột nhiên nhu kiều, Võ Hoài Thiên căng cứng người lại, thuận theo tâm ý lại hôn lên nàng.
Nụ hôn lần này quyến luyến mà triền miên, như là mang theo tình ý vô tận, cũng có thích thú cùng mừng như điên, ấm ấm mật mật, ôm nàng trọn dưới cánh tay vững chãi.
Trầm Thiên Hạm nhắm mắt, nhu thuận ngẩng mặt lên đón nụ hôn, tay nhỏ bé vốn đang phủ trên hai má hắn thực tự nhiên vòng ra sau gáy ôm, quấn quýt giao điệp.
Nàng nhu thuận tự động đón lấy nụ hôn khiến Võ Hoài Thiên phi thường hạnh phúc, lưỡi càng mạnh mẽ tham nhập trong miệng nàng, lướt qua hàm răng, duyện lộng khắp khoang miệng thơm mềm cùng hai cánh môi mọng đỏ, hấp thu kia nước bọt ngọt ngào nhất.
Hương vị tràn đầy xung quanh nàng là khí tức dương cương của hắn, Trầm Thiên Hạm cảm thấy chính mình vui sướng giống như vừa được thưởng thức cả một bát lớn rượu ngon, một trận nhiệt lan khắp toàn thân nàng, say mà quên hết tất thảy.
Rồi sau đó môi hắn càng hôn càng sâu, khiến nàng càng lúc càng mê man trong bể dục, cả người nhuyễn ra không còn nửa điểm sức, nàng cảm thấy lửa nhiệt hỏa thiêu như bừng cháy khắp người, khiến nàng dần dần không thể hô hấp, không cách nào động đậy tay chân, trong mắt cùng đáy lòng tất cả đều là hắn, cũng chỉ có hắn.
Nàng không biết chính mình nên làm như thế nào, chỉ có thể thuận theo bản năng, không cam tâm bản thân bị động, hai cánh tay dùng sức ôm trụ hắn, cánh môi phấn nộn học theo hắn cũng hôn mút bạc môi mỏng lạnh, hài lòng phát hiện thần sắc hắn càng trở nên ấm, khí tức hít thở cũng không ổn định giống nàng.
Thâm tâm hạnh phúc như vậy, nàng yêu hắn.
Tình huống càng lúc càng không khống chế được, song Trầm Thiên Hạm tuyệt không nghĩ muốn ngăn cản, tùy ý bàn tay lớn nhẹ cởi xuống ngoại bào nam trang trên người nàng, áo trong, lộ ra chiếc yếm màu phấn hoàng cùng đường thêu tinh tế.
Nàng lúc trước một chút cũng không nghĩ tới chính mình sẽ cùng một nam nhân thân mật như vậy, nhưng khi đối phương là hắn, nàng dù một chút nhỏ nhất cũng không muốn cự tuyệt, thậm chí cảm thấy thế như điều đương nhiên.
Ngoại trừ hắn, còn có thể là ai đâu?

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

3 responses »

  1. Tr về Kiếm Thánh là quyển Người Hầu Kiếm Thánh bên cung Quảng Hằng bạn à. Còn tr Mạc Tĩnh Viễn thì mình k nhớ, hình như là chưa có ai ed cả.

  2. searatsuki nói:

    mình cũng muốn đọc bộ Mạc Tịnh Viễn và Nhạn Nhạn , cả bộ của Kiếm Thánh nữa thấy anh í lạnh lùng+bí ẩn làm mình tò mò lắm lắm luôn🙂

  3. nana nói:

    mình cũng mún đọc bộ Mạc Tĩnh Viễn và Nhạc Nhạn……:D

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s