Chương này có HOT!! 😉

Yếm nhỏ màu phấn hoàng rơi xuống, Võ Hoài Thiên mê mẩn nhìn thân thể xinh đẹp hiển hiện trước mắt, tay to sung mãn không hề khắc chế bao lấy kiều nhũ tuyết trắng của nàng, vuốt ve da thịt non mềm trơn nhẵn.

“Không…” Trầm Thiên Hạm xấu hổ hồng má, hai tay nhỏ bé theo trực giác nghĩ che lấp thân mình, mắt đẹp nhắm chặt, không dám nhìn hướng hắn.
“Đừng che, để ta nhìn nàng.” Võ Hoài Thiên âm giọng vì tình dục mà thoáng khàn khàn, hắn nhẹ nhàng dùng bàn tay chế trụ hai cổ tay mảnh dẻ của nàng, nhìn bộ dáng nàng xấu hổ mà thiên phần xinh đẹp.
Nam trang ngày thường cởi bỏ ra cùng mái tóc đen dài xõa xuống, hình dáng nàng lúc này, rõ ràng là một cô nương phi thường xinh đẹp, chắc chắn không có ai tin nàng là nam tử tuấn tú mới vừa nãy.
“Đừng nhìn.” Trầm Thiên Hạm gần như muốn cầu xin. Cho dù nhắm chặt hai mắt, nàng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hắn dừng tại thân thể chính mình, độ nóng hỏa tình kia làm cho nàng cả người cũng phát nóng….
“Nàng rất đẹp.” Hắn cúi thấp đầu, nhẹ hôn lên hai mắt nàng đóng chặt, dụ dỗ: “Mở mắt ra nhìn ta, không sao.”
Giọng nói hắn trầm thấp câu dẫn như có ma lực làm người ta không cách nào kháng cự được, làm thân mình Trầm Thiên Hạm buông lỏng dần ra, từ từ run run mở hai mắt.
Nàng ngây ngốc ngẩng đầu, liền nhìn đến đáy mắt hắn bừng cháy một ngọn lửa.
“Võ….” Nàng lên tiếng, thanh âm nghẹn lại trong cổ họng. Lúc này phải nói cái gì nha? Võ Hoài Thiên hiển nhiên cũng nhận ra lên tiếng lúc này là không cần thiết, cúi đầu phủ hôn lên môi nàng, bàn tay che lấp trên bồng nhũ non mềm bắt đầu nhu động ái muội không thôi, nắn nắn vuốt vuốt, cảm thụ xúc cảm ấm áp mềm mại.
“Ách .. a……” Bầu ngực bị hắn ôn nhu vuốt ve lại tà tứ nắn áp, Trầm Thiên Hạm trong người có loại cảm xúc xa lạ không nói thành lời ào ạt dâng lên, nàng không hề phản kháng kêu ngâm.
“Nghe thật tốt.” Võ Hoài Thiên mê mẩn nghe thanh âm của nàng có chút thấp nhẹ so với nữ tử tầm thường, lúc rên rỉ lại càng câu hồn nam nhân. “Ta muốn nàng….”
Ý nghĩ này, đã tồn tại trong đầu hắn từ lâu. Từ khi nhìn thấy nàng lần đầu tiên, hắn từ dưới đáy lòng liền đã muốn nàng. (0.o!!??!!…)
Dựa ở một bên cạnh nàng, hắn tán thưởng nhìn thân hình nàng hoàn mĩ vô nhược đầy dụ nhân, ngón tay phất qua nhũ tiêm hồng hồng trên bầu nhũ trắng nõn xinh đẹp, nhẹ nhàng ấn một cái, liền dẫn tới khinh suyễn của nàng.
“Không….” Trước ngực truyền tới khoái ý kỳ diệu khiến Trầm Thiên Hạm nhẹ lắc lắc đầu, không rõ này là như thế nào, nàng không tự giác cong người ưỡn lên, làm cho hai bồng đảo mê hồn hoàn toàn nở rộ trước mắt hắn.
Hẫp dẫn như vậy, bảo Võ Hoài Thiên làm thế nào dừng lại?
Ánh mắt hắn thâm trầm, không chút nào chần chờ hàm trụ một bên nụ hoa phấn nộn, chiếc lưỡi linh hoạt tha hồ thưởng thức tư vị ngọt ngào tuyệt diệu kia.
“Ngô….” Trầm Thiên Hạm chính là cảm thấy trong đầu đều trống rỗng, không còn có thể tự hỏi điều gì.
Nàng cắn môi dưới, cố gắng khắc chế thanh âm chính mình, thân mình thon nhỏ vì hành động của hắn mà dâng lên trận trận tê dại, cảm giác càng lúc càng nóng, không giống chính nàng, chưa từng có trước đây!
“Lạ… lạ như vậy…” Nàng sợ hãi nhỏ tiếng, tay nhỏ bé khẩn trương nắm chặt vải đệm dưới thân, hai hàng lông mi hơi hơi chớp động, như là bướm lượn trong gió thu.
“Đừng sợ.” Hắn khàn khàn thấp giọng an ủi, bạc môi vẫn là mút liếm nhũ tiêm non mềm, lấy đầu lưỡi liếm lộng.
“A…..” Rốt cuộc không thể nhịn dật ra kiều thanh, Trầm Thiên Hạm không ngừng xoay xoay đầu, muốn bình ổn cảm giác tê dại loạn động từ đáy lòng kia. Nàng không biết hắn đã hạ chú ngữ gì trên người mình, chỉ biết cả người nóng bừng phát nhiệt, phân không ra cảm giác hiện giờ đến tột cùng là vui thích hay thống khổ.
“Ngừng….” Nàng rên rỉ xin tha.
Trong nháy mắt, nàng tưởng hắn thực sự tha qua chính mình. Nhưng là ngay sau đó, nàng liền phát hiện Võ Hoài Thiên không biết từ khi nào đã trút bỏ quần áo thân dưới nàng, ngón tay dài không còn trở ngại, đi tới giữa hai đùi của nàng ——-
Này này…… Như thế nào có thể! Nàng xấu hổ hồng má, theo trực giác khẩn cấp khép lại hai đùi, cự tuyệt để hắn tiếp xúc nơi nhạy cảm bí mật kia.
“Buông lỏng.” Hắn cúi đầu mệnh lệnh, bàn tay lớn bị nàng khép chặt chuyển chuyển động động, ngón giữa hơi cong, tại cửa u cốc tư mật kia nhu nhu nhẹ.
“A….” Trầm Thiên Hạm chấn động ngạc nhiên, hai chân tự động mở.
Bàn tay được rộng rãi tự do trở nên càng thêm lớn mật. Hắn ôn nhu hôn nàng, an ủi nàng bất an, ngón tay dài lần lần đi vào trong gian động hoa lệ, tìm kiếm hoa hạch động tình của nàng, có ý định lộng hành xâm nhập vào trong, dẫn mật dịch phiếm sáng ra ngoài hoa huyệt.
“Không…. Không cần….” Âm giọng Trầm Thiên Hạm thấp nhu bởi cử động của hắn mà càng thêm khàn nhỏ, nàng vô thức xoay động thân mình, ý định trốn tránh tiếp xúc thân mật kia của hắn.
Nhưng bộ dáng nàng yếu ớt kia ánh vào trong mắt Võ Hoài Thiên, lại chính là càng kích thích hắn càng thâm trầm khát vọng, ngón tay dài thuận tiện đem mật dịch ẩm ướt, từ tốn đẩy vào trong hoa kính nàng nhỏ hẹp, bắt đầu ra ra vào vào nhẹ nhàng trừu động, khi thì hăng hái, khi thì thong thả, gần như muốn bức hết dục vọng người dưới thân ra.
“Thiên….” Trầm Thiên Hạm cắn cắn môi, hô hấp loạn loạn. Nàng nhăn nhăn mi, không rõ khát vọng hư không sâu trong hoa huyệt kia từ đâu mà ra, chỉ hiểu được thân dưới của mình vì hắn cử động mà trở nên dần hóa mềm, hơn nữa khi ngón tay hắn ra vào, làm cho nàng nổi lên khoái ý mê hồn hoan du.
Này chính là việc nam nữ sao? Xấu hổ như vậy, hỏa nhiệt như vậy! Nàng thực hoài nghi chính mình còn có thể tiếp nhận thêm nữa!
“Có thoải mái?” Võ Hoài Thiên tham lam nhìn thân mình nàng trắng nõn hồng lên, thấp thanh đạm hỏi.
“Ngươi…. đừng có hỏi.” Nàng muốn tránh ra, nhưng là nằm trong tay hắn trốn không nổi.
“Xấu hổ?” Thanh âm trầm thấp tựa hồ mang theo ý cười, hắn cúi tới bên tai nàng, tà khí nhỏ tiếng, “Ta thích nhìn nàng xấu hổ như vậy, nàng có biết lúc này bộ dáng nàng có bao nhiêu xinh đẹp… Thân mình có bao nhiêu hấp dẫn.”
“Ngươi…. A….”
Trầm Thiên Hạm còn chưa kịp bày tỏ ra khỏi miệng, Võ Hoài Thiên đã thêm một ngón tay đi vào trong động hoa làm loạn, không lưu tình chút nào đùa bỡn, gợi lên tầng tầng dục vọng nơi nàng, hài lòng nghe nàng rốt cuộc áp chế không được kiều thanh rên rỉ, khiến người ta mê mẩn lòng say.
“Gọi tên ta.” Hắn bá đạo yêu cầu, động tác ngón tay lại nhanh thêm một chút.
“A…. Hoài Thiên!” Bị hắn làm càn kích động, Trầm Thiên Hạm đã sớm không cách nào tự hỏi, ngoại trừ rên rỉ kiều ngọt ra, cái gì cũng đều làm không được!
Nàng ngượng ngùng phát hiện từ hoa huyệt xuất hiện thật nhiều mật dịch, theo cử động ngón tay của hắn lưu tiết ra, lây dính khắp bàn tay lớn, tuôn chảy cả trên đùi chính mình. Tùy cho hắn không ngừng luật động, nàng cảm thấy thân dưới có cỗ áp lực không ngừng kéo lên, làm cho nàng căng thẳng không tài nào nhẫn nại, hai má hồng đỏ xem xét Võ Hoài Thiên.
Thần thái kia làm cho Võ Hoài Thiên trong lòng khẩn trương gấp, nơi khố hạ sớm bộc phát dục vọng càng thêm khó nhịn, hắn rút về ngón tay, rất nhanh cởi bỏ quần áo trên người chính mình.
“Hoài Thiên?” Hắn rời khỏi khiến cho nàng cảm giác một trận hư không mãnh liệt, mở to hai mắt, nàng liền nhìn thấy một thân hắn trần trụi.
“Ta ở đây.” Võ Hoài Thiên mở rộng hai đùi nàng, vòng lại quanh thắt lưng bản thân.
“Ngươi….” Trầm Thiên Hạm cả người hồng lên, không dám nhìn hướng thân mình hắn, chính là cảm giác được có một vật cứng kiên đĩnh hỏa nhiệt đặt ở cửa hoa huyệt chính mình, xoa xoa dính dính hoa dịch mới vừa rồi chảy ra khỏi dũng đạo, lại động động qua lại hai bên cọ xát.
“Đó là?” Nàng cả người có chút cương lên, còn chưa kịp hiểu được cái gì, thanh âm khàn khàn của hắn đã vang lên bên tai nàng.
“Nhẫn một chút.” Cắn cắn miết miết cánh môi mọng đỏ của nàng, Võ Hoài Thiên động thân, vật kiên đĩnh đột nhiên đâm tiến vào trong hoa huyệt kiều nộn, khai mở dũng đạo hẹp mềm.
“Đau….” Trầm Thiên Hạm trắng bạch má, đau đớn xé rách trong nháy mắt làm nàng hụt hơi, nín thở thừa nhận hắn thật lớn xâm nhập.
“Hư, không sao.” Nhìn thần sắc nàng thống khổ, Võ Hoài Thiên trong ngực nổi lên một trận co rút đau đớn, xin lỗi hôn lên mi mắt nàng, hôn lần xuống cánh môi đỏ mọng.
“Ta….” Hắn ôn nhu, ngược lại khiến Trầm Thiên Hạm càng thêm yếu đuối, nàng dương đôi mắt to ánh nước, đáng thương hề hề xem xét hắn.
“Ông trời!” Võ Hoài Thiên đau lòng nhìn nàng, cảm thấy chính mình thực tiến thoái lưỡng nan.
“Ta thật sự không muốn làm đau nàng.” Hắn nhỏ tiếng tự trách, nam căn kiên đĩnh chôn trong cơ thể nàng không dám vọng động nửa phần, cho dù hoa huyệt ấm nóng khẩn trương co rút áp bách khiến hắn vạn phần khát vọng, hắn cũng cường ngạnh cố gắng áp hạ dục vọng, chỉ sợ thương tổn nàng.
Nhìn bộ dáng hắn khó chịu, thống khổ, Trầm Thiên Hạm nhẹ cắn môi dưới, không chút nghĩ ngợi nhẹ nhàng nói: “Ta không đau.”
“Nàng….” Võ Hoài Thiên dở khóc dở cười, dịu dàng quan tâm của nàng khiến cho hắn cảm động.
“Thật sự.” Nàng buông hạ hàng mi, không dám nhìn hướng hắn.
“Nàng thực là…..” Võ Hoài Thiên đáp lại là hung hăng hôn trụ nàng, bộ dáng kia giống như mẫu nữ vị tha hết thảy, hy vọng chính mình kết hợp cùng hắn.
Trầm Thiên Hạm “ưm” thanh một tiếng, nhu thuận hứng lấy hắn nhiệt tình, không biết dục vọng đang lặng lẽ dâng lên trong cơ thể, khiến nàng không tự chủ nhẹ đu đưa thắt lưng.
“Đáng chết!” Võ Hoài Thiên rời khỏi môi nàng, cảm giác vật nam tính phía dưới một trận dao động mãnh liệt. Nàng có biết chính mình xoay xoay thắt lưng như vậy, là khảo nghiệm hắn, tra tấn hắn a!
“Hoài Thiên?” Trầm Thiên Hạm đương nhiên không hiểu, cho nên nàng chính là lăng lăng nhìn Võ Hoài Thiên đột nhiên căng thẳng tuấn nhan.”Thế nào vậy?”
Võ Hoài Thiên không lên tiếng, trực tiếp lấy hành động trả lời!
Hơi hơi rút về sau, rồi mãnh lực đâm về phía trước, một lần nữa mở rộng động hoa phấn nộn vào trong cơ thể nàng.
“A….” Trầm Thiên Hạm nhẹ kêu, cảm giác hắn xuyên qua thân thể chính mình, tiến nhập đến nơi sâu nhất bên trong, hai người kết hợp là hoàn mỹ như thế, thân thân mật mật vừa không có một tia khe hở.
“Thanh âm thật đẹp.” Một lần lại một lần đâm vào rút ra hoa huyệt non nớt, bên tai nghe nàng kiều mị rên rỉ mềm mại đáng yêu, Võ Hoài Thiên cả người đều bị mê hoặc.
Hắn hôn không ngừng lên cần cổ trắng nõn cùng xương quai xanh của nàng, đuôi lông mày rậm chạm lên cánh môi ấm áp, bên dưới vật nam tính không ngừng luật động ra vào hoa huyệt mất hồn, hai bàn tay lớn che lấp hai bên bầu ngực, không ngừng xoa nắn tuyết nhũ no đủ kia, đùa bỡn nhũ tiêm hồng đỏ bên trên.
“A a…n…” Bị kích thích cùng một lúc nhiều nơi, Trầm Thiên Hạm chỉ có thể chặt chẽ ôm lấy hắn, miệng nhỏ một lần lại một lần dật ra thanh âm phóng đãng rên rỉ.
Nàng cảm thấy chính mình cũng sắp bị khoái cảm bức muốn điên, đau đớn lúc trước sớm đã biến mất không còn bóng dáng, thủ nhi đại chi (điển tích điển cố, đơn giản nghĩa là thay thế) là một trận tê dại sung sướng khoái cảm. Còn nữa, một cảm giác chờ mong kì lạ giống như vẫn luôn ngưng tụ trong hoa kính nhỏ, tại lúc hắn không ngừng tiến vào rút ra, triệt để bộc phát.
Khoái cảm cao trào nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân, khiến nàng cảm thấy hồn phách chính mình như bay lượn lên tầng không, cả thân mình không ngừng run rẩy, bất giác thanh khóc nhẹ bật ra khỏi miệng.
Nàng sợ! Sợ loại thể nghiệm thống khổ lại kỳ diệu hoan du này, càng sợ cảm xúc xa lạ không hiểu kia sẽ cắn nuốt hết nàng.
Võ Hoài Thiên nhanh chóng hôn môi nàng, cánh tay hữu lực ôm nàng chặt chẽ vào trong ngực, xem nàng giống như đứa trẻ làm nũng, ôn nhu ấm áp ôm vào thân mình.
“Hoài Thiên, Hoài Thiên, Hoài Thiên…..” Trầm Thiên Hạm thấp giọng gọi tên hắn, một lần lại một lần, tựa như này là chú ngữ có thể làm nàng an tâm.
Võ Hoài Thiên sủng ái nở nụ cười, dưới thân hùng mãnh một lần lại một lần luật động ra vào nơi non mềm, thẳng đến khi dục vọng nhiệt liệt tích lũy đến không thể khống chế, dật ra gầm nhẹ, thêm vài lần hữu lực cường động, chính mình tiến vào nơi thâm sâu mềm mại nhất của nàng.
Này một lần, hai người lên tới đỉnh dục vong điên phong.

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s