“Còn đau sao?” Võ Hoài Thiên nhẹ hôn lên mái đầu nhỏ rúc trong ngực mình, nhìn nàng lại lần nữa hồng hết hai vành tai trăng trắng, có thể tưởng tượng ra, khuôn mặt mĩ mạo kia nhất định cũng lại nhiệt thiêu đỏ hồng.

Tựa sát sao trong vòng tay hắn, Trầm Thiên Hạm dùng chăn bao trọn thân thể trần trụi chính mình, đồng thời khuôn mặt cũng đỏ rần lên, còn có chút cảm xúc mơ hồ không đúng lắm.

Những gì vừa mới phát sinh, hết thảy đều rất khiến người không thể tin được! Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới chính mình sẽ làm ra cái loại chuyện như vậy. Nhưng kỳ diệu là, tất cả này đều là phát sinh vô cùng tự nhiên, hơn nữa ngoại trừ xấu hổ không cách nào đối mặt hắn, nàng tuyệt không cảm thấy hối hận!

Nàng giống như đã thuộc về hắn, đáng lý hợp tình nằm trong lồng ngực rộng lại vững chãi kia, nhận tình ý yêu thương của hắn.

 “Sao lại không nói gì?” Hắn vén lên lọn tóc vương vấn trên mặt nàng, nhịn không được hôn vào vành tai nhỏ nóng nóng, “Có phải ta rất….”

Hắn nói chưa hết câu, một bàn tay ngọc trắng nõn đã bưng kín miệng hắn, còn chủ nhân bàn tay nhỏ bé đó thì hai má hồng đỏ như muốn thiêu, chỉ sợ ngăn cản chậm một chút, hắn sẽ bày tỏ ra lời xấu hổ gì.

“Ta không sao.” Chỉ nói ba chữ, khẩn trương xấu hổ quẫn bách nghẹn trong cổ họng rốt cuộc cũng phát ra thanh âm, “Ngươi đừng có hỏi lại.”

Hắn mà còn hỏi nữa, nàng chỉ sợ sẽ trốn tránh chui toàn bộ vào trong chăn bông (ax! editer đang nóng ngốt chết vì mùa hè lên đc >.<!), trực tiếp “thôi miên” chính mình quên đi, này nếu không ở trước mặt hắn sẽ xấu hổ đến không biết phải làm thế nào mất.

“Hảo, ta không hỏi nữa.” Nhìn thấy hai má nàng nhuộm đỏ hết cả, Võ Hoài Thiên cũng không nỡ hỏi nhiều. Hắn ngồi dậy, thuận tay kéo nàng cùng ngồi lên, dựa vào trong lồng ngực chính mình. “Ta ngày mai có việc phải rời khỏi đây một thời gian, chờ ta trở về liền tới Mạc phủ xin hỏi.”

Trầm Thiên Hạm mới còn đang buồn bã việc hắn rời khỏi, một câu nói liền tới ngay sau làm nàng sợ đến trong đầu nhỏ chỉ còn lại đúng này một sự kiện ——- cưới hỏi.

“Cưới hỏi?” Nàng khó khăn lên tiếng, phát hiện sự kiện này so với việc hắn khi nãy dò hỏi cũng không tốt hơn bao nhiêu

“Nàng không chịu?” Võ Hoài Thiên nhíu mày, sự tình phát triển cùng với hắn tưởng tượng có chút không đúng, hắn tưởng nàng nếu đã nguyện ý trao thân mình cho hắn, tất nhiên cũng đã hạ quyết tâm gả cho hắn rồi. Như thế nào biểu tình của nàng hiện giờ, lại giống như thành thân là chuyện cực kì nan khó?

“Ta phải suy nghĩ lại việc này.” Nàng cúi thấp đầu, không biết làm sao.

“Suy nghĩ lại?” Võ Hoài Thiên hiển nhiên không thể tiếp thu loại đáp án này. “Trong sạch của nàng đều đã trao ta, không lấy ta còn có thể gả cho ai?”

Má đen lại, hắn phản ứng trực giác nghĩ đến một vị tuấn nhã quý khí: “thiếu gia”.

“Không thể là vì nàng vốn muốn gả nam nhân kia?” Nghĩ đến tranh cãi lúc trước của hai người, nàng sẽ không phải là lừa hắn đi? Sự thật trong lòng nàng quả nhiên có người khác!

“Kia?” Trầm Thiên Hạm bị khí giận của hắn đột nhiên bùng lên dọa nạt, đầu vùi trong chăn bông quay lại nhìn hắn, trong mắt toàn là dấu hỏi cùng dấu hỏi.

“Thiếu gia Mạc phủ!” Võ Hoài Thiên vừa nghĩ đến thân phận nam nhân kia liền không có chút khẩu khí tốt.

Thiếu gia Mạc phủ, cũng là chủ nhân trước mắt của Trầm Thiên Hạm!

Quy định đối với nô bộc dưới Thịnh Hoàng triều thập phần nghiêm khắc, chỉ cần là có khế ước bán thân, nô bộc đều phải nghe theo mọi an bài của chủ nhân, bao gồm cả hôn sự!

 “Nàng nói xem, nàng có phải muốn gả cho Mạc Tĩnh Viễn?”

“Không có khả năng!” Trầm Thiên Hạm vì ý tưởng kì dị từ trên trời rơi xuống của hắn mà trợn to hai mắt nhìn. “Ta rõ ràng đã nói, ta chỉ coi hắn là thiếu gia thôi a.”

Nàng hoàn toàn không có cái khái niệm đó trong đầu, cũng không dám có ý niệm đó, chỉ mới nghĩ tới thôi, cả người nàng liền đã phát run mãnh liệt.

“Vậy vì cái gì mỗi lần ta nhắc tới hôn sự, nàng lại chỉ một biểu tình không nguyện ý?” Võ Hoài Thiên không ngờ tới chính mình lần đầu tiên từ khi sinh ra đối với nữ nhân động tâm, mới nói đến hôn sự liền bị cự tuyệt!

“Ta không phải không nguyện ý.” Trời ạ thực oan uổng a, nàng không phải không nguyện ý, nàng chính là……… Chính là chưa từng tính tới việc thành thân, hơn nữa đối tượng còn là hắn!

“Không phải, vậy nghĩa là nàng nguyện ý?” Võ Hoài Thiên nhướn mày. “Ta đây một tháng nữa sẽ tới Mạc phủ bàn chuyện của hai người chúng ta.”

Chờ một tháng sau thật vẫn quá chậm, vẫn là nên sớm đính ước cùng nàng, miễn cho đêm dài lắm mộng. Hơn nữa để nàng một thân ở lại Cẩm Tú thành, hắn thật sự không thể yên lòng, ai biết nàng có thể hay không lại đông đi tây chạy, để nàng chìm trong việc quản lí sản nghiệp Mạc gia, vẫn là nên để người trông giữ bảo hộ thay thế.

“Nàng mang theo ngựa tới trú ở đây, ta sẽ phái người bảo hộ an nguy của nàng, chờ ta xử lý xong chuyện đại hội võ lâm liền mang nàng về Kình Thiên Bảo!”

“Ngươi khoan đã!” Trầm Thiên Hạm vội gọi, hắn là như thế nào vậy, đột nhiên tuôn ra một chuỗi kế hoạch dài, cũng chưa hỏi qua ý tứ của nàng liền định hết, không lẽ nàng là người qua đường không tồn tại ở đây sao?

“Còn phải đợi cái gì?” Võ Hoài Thiên chuyển mắt thoáng nhìn, có một chút dự cảm không tốt.

Trầm Thiên Hạm ỉu xìu, thanh âm thật nhỏ như muỗi kêu, “Chờ…. đương nhiên là chờ a, ta lại chưa đáp ứng ngươi, cũng chưa có nói nguyện ý.”

Võ Hoài Thiên trầm xuống, đối với câu trả lời này của nàng vô cùng bất mãn.

“Nàng rốt cuộc nghĩ cái gì? Trong sạch của nàng đều đã sớm trao cho ta, chỉ riêng chuyện hai ngày đêm chúng ta ở trong sơn động, ta đã đáng cưới nàng!” Mặc dù đối với hai ngày kia không có nhiều kí ức lắm nhưng Võ Hoài Thiên rất rõ ràng, dưới tình huống vừa lạnh lại hắn mang bệnh kia, nàng vì cứu hắn tất nhiên đã có những hành động không hợp lễ. Cũng như hắn đêm đầu tiên vì muốn sưởi ấm nàng mà không đoái hoài đến lễ giáo, đem nàng ôm trọn trong lồng ngực, lấy thân thể sưởi ấm lẫn nhau.

Lại càng chưa nói tới, nàng hiện cả người trần trụi nửa ngồi trước ngực hắn, nàng không lấy hắn còn có thể gả cho ai!

“Lại không ai biết…..” Trầm Thiên Hạm không còn cách trả lời nào khác.

“Nếu nàng là nghĩ cái này, vậy ta bảo người thỉnh thiếu gia nàng tới đây, nhìn xem ta cùng nàng hiện đang làm cái gì!” Võ Hoài Thiên nói xong liền muốn đứng dậy, thắt lưng liền bị nàng chặt chẽ ôm lấy!

“Không cần!” Trầm Thiên Hạm giật mình sợ hãi, sợ hắn thật sự làm vậy, kia nàng cũng không cần làm người!. “Ngươi…. Ngươi rốt cuộc nghĩ gì chứ!”

 “Ta nghĩ cái gì? Phải hỏi là nàng nghĩ như thế nào đi!” Võ Hoài Thiên bùng nổ giận khí buông ra cánh tay trắng mềm, tự mình đi xuống giường bắt đầu chỉnh trang. Nếu còn duy trì tư thế mới vừa rồi, hai người căn bản không thể nói chuyện được. (không biết ta có hiểu đúng nghĩa của việc không thể đàm thoại trong tư thế… kia không ;))

“Nàng rốt cuộc lấy hay không lấy ta?” Rất nhanh mặc trang phục hoàn tất, hắn ngồi ở trước bàn, lạnh lùng nhìn Trầm Thiên Hạm.

Nàng cắn cắn môi, không được tự nhiên dùng tấm chăn bao lấy thân mình càng khẩn cấp, cảm thấy trong lòng có tơ thương tổn. Nàng đem trong sạch chính mình giao cho hắn, hắn lại đối xử với nàng như vậy, thần thái giống như là thẩm vấn phạm nhân, càng như là hung ác.

Không nói một lời, Trầm Thiên Hạm vươn tay lấy quần áo chính mình, buông rèm lụa.

“Nàng làm cái gì?” Võ Hoài Thiên vi lăng, nhìn cử động của nàng như là ngoài ý muốn.

 “Mặc quần áo.” Thanh âm Trầm Thiên Hạm từ sau rèm lụa truyền tới, rất nhanh cũng mặc xong, quyết định rời khỏi chỗ, không nghĩ lại nghe hắn nhảm nhí linh tinh.

“Nàng đi đâu?” Võ Hoài Thiên ở trước cửa ngăn lại nàng, không dám tin nàng cư nhiên không đếm xỉa đến tồn tại của hắn, cứ như vậy muốn đi là đi.

“Về Mạc phủ.” Trầm Thiên Hạm không chuyển mắt, cố ý không nhìn về phía hắn. “Thời gian đã khuya, ta nên trở về Mạc phủ, thiếu bảo chủ thỉnh buông tay!”

“Nàng gọi ta là gì?” Võ Hoài Thiên cau chặt đôi mày, bàn tay giữ nàng hơi hơi dụng lực.

Thiếu bảo chủ? Hai người đã “gần gũi” như thế, nàng cư nhiên lại xưng hô với hắn như vậy! Nàng tưởng hắn là loại người gì, lại cũng đem chính mình trở thành cái gì? Một hồng cô nương kỹ viện nghênh hướng sao?!

 “Kình Thiên Bảo cùng Mạc phủ đang có sinh ý hợp tác, gọi ngươi một tiếng thiếu bảo chủ là việc nên làm.” Trầm Thiên Hạm cứng rắn không thán khí không kêu đau, chính là mắt hơi hơi thoáng nhìn rồi lập tức chuyển đi. “Thỉnh buông tay, ta sẽ về phủ chậm, khó hướng chủ tử phân minh.”

“Chủ tử, chủ tử! Nàng chỉ luôn để ý Mạc Tĩnh Viễn như thế sao?” Võ Hoài Thiên cả người đều bị nàng chọc tức điên, trời biết hắn lần trước đại phát giận ra ngoài như thế là vì sao. “Nàng mới cùng ta vậy liền khẩn cấp tưởng nhớ trở về bên thân hắn?”

“Võ Hoài Thiên!” Trầm Thiên Hạm cũng là nhịn không được rống giận, dùng lực đẩy mạnh tay hắn ra, không nghĩ lại nghe hắn dùng lời lẽ khi dễ vũ nhục người. “Ta là hạ nhân Mạc phủ, không phải người của Kình Thiên Bảo, cho dù ngươi thân phận cao quý cũng không có tư cách quản chuyện của ta!”

“Ta không tư cách?” Võ Hoài Thiên bởi vì lời nói của nàng mà hai mắt bốc hỏa. “Chuyện gì vừa mới phát sinh nàng đều đã quên? Có cần ta đem nàng trở lại trên giường chứng tỏ, nàng là người của ai?”

“Ngươi…. Vô sỉ!” Trầm Thiên Hạm kinh hoàng trắng xanh mặt.

Võ Hoài Thiên trong lòng biết chính mình đã nói lời không phải làm thương tổn nàng, nhưng là giận khí bùng phát hắn căn bản khống chế không được, chỉ cần nghĩ đến Trầm Thiên Hạm lúc trước không đoái hoài đến chính mình, phi thân đến chắn một đao cho Mạc Tĩnh Viễn, hắn còn có xúc động muốn giết chết kẻ kia.

“Đừng đi.” Hắn giữ chặt nàng, chỉ cần nghĩ đến nàng sắp trở về bên cạnh Mạc Tĩnh Viễn, hắn như thế nào cũng không chịu buông tay.

“Thả ra.” Trầm Thiên Hạm lạnh lùng nói hai chữ.

“Nàng nghe ta nói, ở chỗ này, chờ ta trở về.” Sắc mặt hắn cũng không tốt hơn, ầm trầm như muốn dọa nạt người. “Chỗ Mạc phủ ta sẽ xử trí.”

Nàng đã là người của hắn, nói gì hắn cũng không có khả năng để nàng trở về bên cạnh một tên nam nhân khác được.

“Ta nói ta không cần!” Trầm Thiên Hạm thật sự rất muốn lấy gậy gộc đập hắn một phát, vì cái gì cứ luôn tự biên tự diễn như thế? Tuyệt không nghe ý kiến của người ta chút nào!

Võ Hoài Thiên trừng mắt nàng, như là ngay sau đó liền sẽ cuồng nộ bế nàng lên trên giường.

“Đưa ta lý do.” Hắn quyết tâm nhẫn nại giận khí, khuôn mặt căng thẳng áp sát mặt tái nhợt của nàng, như thế nào cũng không thể lý giải vì sao nàng cự tuyệt. Nàng đã nguyện ý đem trinh tiết quý giá nhất của nữ nhân trao cho hắn, vì cái gì lại nhất quyết không chịu gả?

“Ta không tính thành thân.” Trầm Thiên Hạm nắm chặt bàn tay, cố lấy dũng khí trừng mắt nhìn thẳng hắn, chọn ra lý do hắn không thể phản bác lại. “Lúc hai mẹ con ta gặp nguy cấp, Mạc gia ở đằng sau không do dự vươn tay viện trợ, thu lưu chúng ta, còn thỉnh đại phu điều trị thương thế cho nương ta. Trước lúc lâm chung nương ta đã dặn, ta phải tận lực tận sức trong khả năng có thể hồi báo ân nhân, cho nên ta đã sớm quyết định chung thân không lấy chồng, liền ở lại phủ lý, tận lực làm việc cho Mạc gia.”

Võ Hoài Thiên đầu mi vì nguyên nhân này lại càng thêm cau vào, biểu tình cũng càng thêm khó coi.

“Chung thân không lấy chồng?” Hắn nhịn không được chế trụ cổ tay nàng, âm ngoan trừng mắt. “Nàng đều đã là người của ta , nói cái gì chung thân không lấy chồng!”

“Hai chuyện này khác nhau.” Nàng cúi thấp đầu, không nghĩ nhìn xem hắn tức giận. “Chuyện hôm nay, thậm chí là chuyện ở Thường Sơn lúc trước, đều là lòng ta cam tâm tình nguyện, ngươi không cần vì thế đối ta phụ trách, ta cũng là không nhận nổi.”

“Cái gì không nhận nổi?” Võ Hoài Thiên nhẹ nâng lên má nàng, không ngờ tới nàng có suy nghĩ này.

“Ngươi là người thừa kế Kình Thiên Bảo, mà ta bất quá chỉ là nô bộc Mạc gia, thân phận chúng ta căn bản không xứng.” Thân không tránh được má cũng không quay đi, Trầm Thiên Hạm bị bắt mắt đối mắt nhìn hắn, tư nhiên cũng dấu không được nơi đáy mắt kia đầy những sầu bi (sầu thương, bi ai).

Nàng không phải chưa từng nghĩ qua, cứ như vậy đi theo hắn, nhưng là nhớ tới nương trước lúc lâm chung vẫn như cũ quan tâm đến việc trả ân tình, nàng liền cách nào cũng không thể làm theo tâm ý chính mình. Hơn nữa thân phận hai người cách biệt quá lớn, cho dù hắn đối với nàng có tâm, nhiều nhất cũng là thu nàng làm thiếp.

Kết cục của nương vì trở thành thiếp thất người ta đã khắc sâu trong kí ức nàng, nàng thà không lấy chồng cũng không nguyện ý làm thiếp, cho nên từ nhỏ liền đã quyết ở lại Mạc phủ, cả đời không bàn chuyện hôn sự.

“Là không xứng hay vẫn là không mong ý?” Giận giữ cực điểm, Võ Hoài Thiên căn bản nghe không vào lý do của nàng, chỉ biết rằng nàng không ngừng, không chút do dự cự tuyệt hắn!

Trầm Thiên Hạm lặng yên sau một lúc lâu, thản nhiên lên tiếng, “Này có gì khác nhau?”

Dù sao kết quả là hai người không có kết cục, nói nhiều lời lại có ích lợi gì đâu.

“Nàng!” Võ Hoài Thiên nhịn không được dụng thêm lực, nhìn thấy biểu tình nàng đau đớn lại nhịn không chút lên tiếng, nhanh chóng bỏ ra tay nàng. “Nàng đi đi!”

Hắn quay người đi, khí phẫn không tài nào bình ổn nắm chặt đấm tay, có thế nào cũng không ngờ tới trong cuộc đời đối với một nữ nhân cầu thân, liền rơi vào cự tuyệt.

Trầm Thiên Hạm nhìn bóng dáng hắn cao lớn không ngừng phập phồng, trong lòng kỳ thực cũng đau xót không thôi, nhưng là nghĩ đến lời nương, lời muốn nói lại nghẹn trong cổ rốt cuộc tự nuốt xuống.

“Thiếu bảo chủ, khả bảo trọng.” Lưu lại lời này, nàng tham luyến nhìn bóng lưng hắn, vô thnah vô tức thở dài, xoay người bước đi.

Không dám nhìn thấy nàng, đương nhiên cũng không nhận thấy ánh mắt quyến luyến không cam tâm đằng sau…….

………

About Yukio Amakusa

hãy cẩn thận với những gì bạn cầu vì nó rất có thể sẽ trở thành sự thật.

One response »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s