Tèn ten! lâu lắm lại thay Yuki-chan post bài 😀

Chúc mọi người thưởng thức vui!!!

Chạng vạng, Trầm Thiên Hạm mệt mỏi trở lại phủ, trước về phòng chính mình rửa mặt chải đầu, sau lại đi lo toan người làm bữa tối.

Sau khi thay nữ trang, vòng tay ngọc bích trên cổ tay liền bỏ ra, nhìn trạc tử hình bông tuyết màu ngọc bích, nàng nghĩ tới ngày hôm đó, Võ Hoài Thiên thân thủ đeo cho nàng.

(Trạc tử: vòng tay)

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, nàng thực không thể nào tin được một nam tử hán cứng rắn, tuấn nghiêm, lãnh đạm như hắn, lại cũng có thể có vẻ mặt ôn nhu đến vậy, làm cho tâm nàng rộn ràng mãnh liệt không thôi.

Trạc tử mang ý nghĩa gì nàng đương nhiên hiểu được, nhưng là nàng không thể nhận. Hắn mang trên mình thân thế hiển hách, còn nàng chỉ là một gia phó nhỏ nhoi, lại càng chưa nói tới nàng vốn không tính rời Mạc phủ.

Nhớ tới nguyên nhân ngày ấy khiến hai người bất hòa, nàng trong lúc tức giận bỏ đi, cũng đã quên đem trạc tử trả lại cho hắn. Vô thức nắm chặt trạc tử, mặc dù biết nó chung quy không thuộc về mình, nàng vẫn là không nỡ bỏ đi, giống như chỉ cần đeo trên bàn tay chính mình, là có thể tự dối lòng nói hai người là một đôi.

Nếu như không có vướng mắc thân phận, cũng sẽ không có tranh cãi ngày đó.

Nhẹ nhàng vuốt ve trạc tử ánh ngọc bích, nụ cười ảm đạm trên khuôn mặt hiện lên rồi biến mất đi.

Ở thời khắc đem chính mình toàn bộ giao cho hắn, nàng thật sự muốn cùng hắn đồng hành suốt cuộc đời này, song tạo hóa trêu ngươi không đường chọn lựa, nàng cùng hắn là không có khả năng.

Sâu kín thở dài một hơi, bỗng từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vã.

“Thiên Hạm! Thiên Hạm! Ngươi ở đâu?”

Nhận ra thanh âm của Nhạc Nhạn, Trầm Thiên Hạm hoàn hồn, đứng dậy mở cửa.

“Ta ở đây, phát sinh chuyện gì sao?” Nhìn đến Nhạc Nhạn vốn luôn bình tĩnh tươi cười, lúc này lại một bộ dáng rối loạn hoang mang, Trầm Thiên Hạm cũng trở nên bất an cùng linh cảm chẳng lành, “Ngươi đừng vội, từ tốn nói.”

Vừa thấy vị tỷ muội thân thiết hoảng loạn, Trầm Thiên Hạm đang hồn vía lâng lâng cũng không khỏi tập trung lo lắng. Thiếu gia vừa mới ra ngoài bàn sinh ý ở xa, trước khi đi khỏi cửa đều luôn an bài tốt cho nàng ấy, nếu như Nhạc Nhạn đúng lúc hắn rời phủ mà gặp phải chuyện ngoài ý muốn gì, kia khẳng định mọi người đều đã nguy to.

Nhưng nàng thực không hiểu, đến tột cùng là phát sinh chuyện động trời gì, lại có thể khiến Nhạc Nhạn bối rối đến thế?

Nhạc Nhạn một phen bắt lấy tay nàng, không nói một câu liền kéo nàng xồng xộc chạy đi.

“Nhạc Nhạn?” Trầm Thiên Hạm nhíu mày, bị hành vi khác thường này của Nhạc Nhạn làm cho càng lúc càng bất an, “Ngươi trước nói cho ta rốt cuộc là phát sinh chuyện gì a?!”

Sẽ không phải… là Võ Hoài Thiên chứ?

Nhạc Nhạn phút chốc dừng lại bước chân, quay người nhìn nàng.

“Nhạc Nhạn?”

Nhạc Nhạn sắc mặt tái nhợt, hé môi mấp máy vài lần, cuối cùng cũng phát ra thanh âm: “Đã xảy ra chuyện.”

Có chuyện gì không may? Xem dáng vẻ của nàng cũng biết là đã xảy ra chuyện, nhưng vấn đề là chuyện gì mới được?

“Là chuyện gì?” Trầm Thiên Hạm không biết làm sao hỏi lại.

Nhạc Nhạn im lặng, hít thật sâu vài hơi lớn bình ổn lại mới lên tiếng.

“Tiểu thư đào hôn.”

“Cái gì?!!” Trầm Thiên Hạm đại kinh!

“Nàng sao có khả năng?”

Mạc Nguyên Thiến xuất giá đã hơn một tháng trời, cho dù nàng ấy thực sự đào hôn, tin tức như thế nào lại tới tận bây giờ mới truyền về?!

“Ngươi cũng biết lão gia cùng phu nhân tự mình lên kinh thành thăm hỏi, mới phát hiện người lúc trước được gả đi căn bản không phải tiểu thư.”

Chuyện hoang đường này, cũng khó trách làm cho Nhạc Nhạn hoảng.

“Không phải tiểu thư?” Trầm Thiên Hạm sau khi sửng sốt xong, sắc mặt cũng trắng bạch thảm không kém. “Sẽ không là…..”

Nhạc Nhạn cắn cắn môi dưới, gật gật đầu.

“Tiểu thư muốn Hoài Hương mạo danh gả thay, hiện đã bị vạch trần.” Nàng ngừng một chút thở mạnh, tiếp theo nói: “Nghe nói Nhan gia vô cùng tức giận, Hoài Hương nàng ấy…. vẫn phải ở lại Nhan phủ, đối phương không thả nàng.”

Trầm Thiên Hạm một trận đầu chóng mắt hoa, trời đất xoay chuyển, cũng may Nhạc Nhạn đỡ được nàng.

“Đi. Chúng ta đi tìm lão gia cùng phu nhân.” Trầm Thiên Hạm không nói nhiều lời, bám lại cánh tay Nhạc Nhạn giữ chặt, thẳng hướng tiền sảnh bước tới.

Tiểu thư, người lần này đã gây ra họa lớn!

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Lãnh Diệc Trần bước nhanh vào trong tiền sảnh nghị sự sơn trang, thần sắc vui vẻ, bước chân nhẹ mau, như là đã phát sinh việc vui thật lớn gì.

Đến tiền sảnh, vừa lúc gặp mấy vị lão đại tam phái tứ bang bắc võ lâm lũ lượt kéo nhau ra, mỗi người đều như con gà cục tác, đầu tóc cúi sầm không nhấc dậy nổi.

“Không lẽ lại phát giận?” Hắn hướng người cuối cùng bước ra khỏi cửa, Huyền Phong, nháy mắt.

Huyền Phong mặc dù nhìn đã quen bộ dáng tưng tưng kia của hắn, rốt cuộc vẫn là lên tiếng nhắc nhở, chỉ sợ hắn lại đổ thêm dầu vào lửa khiến tâm trạng Võ Hoài Thiên càng thêm buồn bực, chính hắn muốn đi tìm nước dập lửa rồi cũng vô phương cứu chữa, chỉ sợ còn sẽ liên lụy thêm một đám người.

“Ngươi tốt nhất đừng vào, nhân tài tam phái tứ bang mới vừa rồi cũng bị đuổi hết đi.”

“Ồ?….” Lãnh Diệc Trần nghe xong vẫn không tính dừng lại bước chân. “Muốn xem hài kịch một chút không? Muốn liền theo ta đi vào, đảm bảo vô cùng phấn khích.”

“Lãnh Diệc Trần.” Huyền Phong nhẫn nhịn tóm tay hắn giữ lại. “Ngươi có nghe ta nói không?”

Lãnh Diệc Trần nhướng mi. “Ta lại không phải kẻ điếc, đương nhiên có nghe.”

“Vậy ngươi còn vào!”

Thật là không biết xem tình huống, ngu ngốc! Hắn lại một lần nữa hối thúc tên kia nhận ra vấn đề, càng hoài nghi chính mình cư nhiên có thể chịu  đựng được tên này nhiều năm như vậy.

“Ngươi yên tâm. Ta có thông tin tốt! Đảm bảo thiếu gia sau khi nghe xong, tâm tình lại tốt lên.”

Lãnh Diệc Trần tin tưởng khẳng định, chỉ thiếu mỗi việc vỗ tay lên ngực hô hào minh chứng.

Bất quá, cho dù hắn có thực sự vỗ thì Huyền Phong cũng không tài nào tin tưởng nổi.

Nhìn ra ánh mắt hoài nghi của Huyền Phong, Lãnh Diệc Trần cũng không tiếp tục nhiều lời cùng hắn tranh luận, sau khi ném lại cho hắn một ánh mắt liền trực tiếp mở cửa bước vào trong.

“Ngươi bước vào làm gì?” Cửa gỗ vừa mới mở ra, thanh âm lạnh lẽo liền vang lên từ khuôn mặt như diêm la tối sầm u ám.

Huyền Phong không còn cách nào khác tiến vào theo, tính trước khi Lãnh Diệc Trần kịp dại dột vuốt lông hổ, lôi kéo hắn tha ra ngoài!

“Ta có chuyện cần nói với người, gia.” Lãnh Diệc Trần liếc mắt nhìn một cái khuôn mặt đen sầm, hàn băng vô biểu tình kia, cố lấy lại mục đích ban đầu nói: “Ta nhận được thư truyền tin, là người phụ trách bảo hộ Trầm cô nương gửi đến.”

Một câu nói đơn giản, liền hấp dẫn toàn bộ tâm tư nặng nề của Võ Hoài Thiên, ba chữ “Trầm cô nương” kia đánh thật sâu vào óc.

“Có chuyện gì?” Võ Hoài Thiên giả trang lạnh nhạt, rốt cuộc vẫn là dấu không nổi nóng vội trong lòng.

Lãnh Diệc Trần cười đến chói mắt, ánh mắt thị uy hướng Huyền Phong liếc một cái, đại biểu lời nói của chính mình không phải giả, xem bộ mặt thiếu bảo chủ quả nhiên biến sắc đi.

“Không có gì, chính là Trầm cô nương lại nữ phẫn nam trang, một người ra khỏi cửa đi xa.” Lãnh Diệc Trần như là không biết hắn lo lắng, chậm chạp nói ra vấn đề.

“Ra ngoài đi xa?”Võ Hoài Thiên nhíu chặt hai đầu lông mày, vẻ mặt càng thêm khó dò, u ám.

Đã nói với nàng một thân một mình không nên đi xa, chính là nước đổ lá khoai vẫn không chịu nghe! Sinh ý của Mạc phủ đối với nàng trọng yếu tới vậy?! Khiến cho nàng không thèm đoái hoài đến an nguy bản thân cứ bốn bề bôn ba?

Mặc dù trong lòng bởi vì lời nói của nàng mấy ngày trước mà giận dữ, nhưng trong đó càng là có nhiều lo lắng không yên.

“Nàng đi đâu?” Cuối cùng hắn vẫn là nhịn không được hỏi.

“Ác, nàng đại khái là năm ngày trước rời khỏi Cẩm Tú thành, nghe nói là ngày đêm giục ngựa chạy đuổi trên đường không chút nghỉ ngơi, thân mình thoạt nhìn thấy ôm đi, hư nhược, như là tùy lúc đều có thể ngã xuống.” Lãnh Diệc Trần cố ý đáp lại lệch khỏi trọng tâm câu hỏi đặt ra, đem những gì cần cho hắn biết nói.

Lời này quả nhiên dẫn tới tâm trạng Võ Hoài Thiên càng thêm tức tối!

“Ngày đêm đều đi? Nàng là muốn đuổi kịp cái gì?!” Võ Hoài Thiên không chút chú ý tới vẻ mặt rõ ràng có tính kế của Lãnh Diệc Trần, tràn ngập trong lòng đều bị nội dung lời nói vừa rồi chiếm cứ.

Trời ạ, năm ngày, cả ngày lẫn đêm giục giã ngựa trên đường chạy, thân thể của nàng làm sao có thể trụ vững? Rốt cuộc là phát sinh chuyện lớn gì mà khiến nàng liều mình như vậy? Mạc Tĩnh Viễn thì sao? Cư nhiên để cho nàng lao đao cực khổ như vậy?

“Không được!” Hắn đập mạnh lên bàn, căn bản không có cách nào hạ hỏa xuống!

“Nàng hiện đang ở đâu? Đem ngựa đến đây cho ta!”

Hắn mặc kệ tất cả! Mặc kệ nàng nghĩ như thế nào, cự tuyệt như thế nào, thiếu của Mạc gia ân tình gì lớn lao, hắn muốn nàng bên cạnh! Chỉ cần nghĩ tới nàng một người bôn ba bên ngoài chịu khổ, hắn có thế nào cũng tỉnh táo không được!

“Nàng hiện đang ở đâu?”

Lãnh Diệc Trần lại lộ ra tươi cười thần thần bí bí, hoàn toàn không đếm xỉa tới ánh mắt sát nhân kia của Võ Hoài Thiên, cùng với Huyền Phong bên cạnh là một bộ biểu tình phi thường muốn đem hắn tha ra bên ngoài.

“Lãnh Diệc Trần!!!” Ngay lúc này, Võ Hoài Thiên chân thực muốn đem vị đại huynh đệ từ nhỏ đã luôn kề vai sát cánh này, đá bay ra ngoài! Nhìn hắn luôn ung dung tự tại, cười cười ngốc ngốc, cả ngày im lặng ra là có chủ ý!

“Ai, ta tưởng một chút cũng không ra nha? Thật sự là phi thường nôn nóng.” Lãnh Diệc Trần cười đến thiên đại sáng lạn, bất quá có đùa cũng không dám vượt qua giới hạn kẻo chết. “Ta nói, Trầm cô nương ngày đêm đi như vậy, tính tính ra thì cũng đã đến tiểu trấn dưới chân núi Nhị Tô.”

“Cái gì?!” Võ Hoài Thiên sửng sốt, câu trả lời này so với phế thoại ngày thường của hắn chẳng hơn! Trầm Thiên Hạm sao có khả năng hướng tới chỗ này? Địa điểm phụ cận quanh núi Nhị Tô này căn bản không có sản nghiệp của Mạc gia a, nàng đến nơi này làm cái gì?

“Ta là nói, xem phương hướng Trầm cô nương đi, tựa hồ mục đích đúng là chỗ chúng ta, chính là cũng không biết nàng tới đây làm gì.” Lãnh Diệc Trần trong miệng mặc dù nói không biết, nhưng là ánh mắt bất kham làm càn kia, rõ ràng lại không ngừng hướng tới trên người Võ Hoài Thiên liếc lên liếc xuống. “Ai, cũng không biết là tìm ai nhỉ?”

Võ Hoài Thiên hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái. “Nàng ở đây?”

“Ta không phải vừa mới nói sao? Tính toán thời gian, đại khái là đã đến chân núi.” Lãnh Diệc Trần một bộ dáng không nhanh không chậm nói, tâm tình hoàn toàn là đang đem kịch, khiến Võ Hoài Thiên lo lắng lại càng mãnh liệt hơn.

Võ Hoài Thiên nghe xong, cũng đành phải dời ánh mắt, bỏ qua vẻ mặt muốn đánh kia, cầm lấy tuyệt đao một bên nhanh chóng bước ra ngoài.

Nhìn hắn đi đường đều trực tiếp thi triển khinh công “bay” đi, Lãnh Diệc Trần nhịn không được cười ngặt nghẽo, vì mưu kế thực hiện được mà vô cùng vui vẻ.

“Ngươi xem, ta đã nói rồi đi, ta là có tin tức tốt!” Hắn đắc ý hướng Huyền Phong ở một bên bảo, Trầm cô nương thật sự là vật hộ mệnh a, nếu không phải nàng, hắn đại khái đã sớm bị đánh thành trọng thương rồi, “Gia không chỉ sẽ không phát giận, ngược lại còn không nói một câu liền “bay” ra ngoài.”

Huyền Phong liếc hắn một cái, cũng chỉ có thể lắc đầu lưu lại một câu, “Ngươi còn không biết sống chết như vậy, tổng sẽ có một ngày trêu đùa phải mệnh chính mình!”

Nhìn hắn đầu cũng không quay lại rời khỏi, Lãnh Diệc Trần chính là thu lại nụ cười, mim mím môi.

Trêu đùa phải mệnh chính mình? Không có khả năng. Hắn nói như thế nào cũng là truyền nhân thần y, chỉ cần còn một hơi thở, tuyệt đối có thể tự cứu sống chính mình!

.

.

.

Tiểu điếm, trà lâu (nhà nghỉ, quán trà) dưới núi Nhị Tô, những ngày gần đây bởi vì đại hội võ lâm giang hồ mà vạn phần náo nhiệt. Trầm Thiên Hạm tìm một góc trà lâu ngồi xuống, dung mạo mềm mại ẩn đằng sau khuôn mặt tuấn nhã, tuy là đi đường mệt mỏi vô cùng nhưng cũng vẫn khiến cho người người đổ ánh mắt nhìn theo.

Nàng mệt chết không còn hơi sức để ý, sau khi kêu tiểu nhị mang trà lên, nhịn không được thu mình nhắm mắt lại nghỉ ngơi, song lỗ tai vẫn là tự động thu vào câu chuyện của mấy tiếng thảo luận gần cạnh.

Đại hội võ lâm ba năm một lần sắp đến, trong trà lâu tràn ngập người người bàn tán góp vui đại sự kiện này, đương nhiên trong đó có hai kẻ được nhắc tới nhiều nhất, không ai khác ngoài Kiếm Thánh cùng Võ Hoàng.

Trầm Thiên Hạm nắm chặt chén trà nóng ấm trong tay nhỏ, không khỏi nhớ tới Võ Hoài Thiên.

Từ sau ngày đó chia tay trong bầu không khí nặng nề, bất luận nàng là đi xa hay loanh quanh trong thành Cẩm Tú, bên cạnh đã không còn một người nói câu “cùng nhau đi thôi”.

Vừa nghĩ đến, hóa ra nàng đã luôn vô thức chờ đợi thân ảnh luôn bỗng dưng không lịch sự xuất hiện kia, chỉ tới khi giật mình nhớ ra để rồi lại càng nhung nhớ, hắn đã rời khỏi. Nàng tự nói với chính mình vậy cũng tốt, hai người vốn dĩ đã không thích hợp cùng nhau, xa ra như vậy cũng tốt. Chính là mỗi khi ngẫm lại, trong lòng vẫn nhịn không được xót xa đau đớn, vừa bước ra khỏi cửa, vẫn là ngốc lăng chờ mong thân ảnh vốn luôn im lặng canh giữ cạnh bên xuất hiện.

Mà càng tới gần núi Nhị Tô, nàng lại càng nhớ hắn, trong lòng không khỏi loạn nhịp thấp thỏm chờ mong, liệu có thể hay không bất ngờ gặp gỡ hắn, dù sao hắn chính là đang ở nơi này.

Không tự giác luồn tay vào cổ tay áo, chạm vào trạc tử lục ngọc, tâm tình có chút nói không thành lời.

Cho dù thật sự gặp mặt, lại có thể nói cái gì đâu? Có lẽ không hề gặp mặt mới là tốt nhất, thân phận hai người cách biệt không cách nào vượt qua, như thế nào cũng sẽ không có kết quả tốt, gặp mặt cũng chỉ khiến chính mình càng khó buông tay, không có gì mơ mộng sẽ trở thành hiện thực.

Mặc dù tự nói với bản thân như vậy, nhưng là….. Nàng vẫn vô cùng nhớ hắn a!

Nàng không biết, hóa ra từ khi nàng còn chưa phát hiện, trong lòng sớm đã khắc sâu ba chữ “Võ Hoài Thiên”, sớm đã thành thói quen có hắn làm bạn bên cạnh, sớm…. Yêu thương hắn.

Mà thôi, cho dù không cách nào gặp mặt hắn đi chăng nữa, bên tai nghe đến chuyện của hắn, biết hắn gần đây như thế nào, cũng đã tốt rồi.

Mới nghĩ thông xong lại dương tai nghe ngóng tiếp, nàng mới phát giác cả trà lâu đều là tuyệt đối im lặng.

Phát sinh chuyện gì?

About ~ Lucy ~^-^~

em gái xinh ngoan của Hựu ca ~ ^♥^ ~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s