Nàng mở hai mắt ra, liền nhìn đến thân ảnh đang đè chặt trong tâm, người đã xuất hiện ở trước mắt nàng. (thiêng thế =.=!)

“Không có khả năng……” Nàng không dám tin nhỏ tiếng.

Nhìn hình dáng nàng tiều tụy, Võ Hoài Thiên mím chặt môi, sợ chính mình không khống chế được sẽ dọa nàng.

“Ngươi?” Trầm Thiên Hạm thân thủ giơ tay tưởng chạm vào hắn, bất chợt kinh ngạc đứng sựng lại giữa không trung. Không đúng, nàng không phải đã quyết định không dính dáng đến hắn bất kì điều gì sao?

Võ Hoài Thiên nheo nheo mắt, cầm lấy bàn tay nàng không kịp thu hồi lại, dụng chút lực liền đem nàng ôm vào trong lồng ngực chính mình, không hề để tốn một khắc giây nào phi thân rời đi.

Thẳng đến khi thân ảnh hai người đã hoàn toàn biến mất, từ trong trà lâu mới tuôn ra kinh hô không ngừng.

“Là Võ Hoàng ——”

“Kia rốt cuộc là chuyện gì?”

“Vị tiểu ca kia là ai a?”

Nhiều người chụm đầu vào bàn tán không dứt, vừa hưng phấn vừa kinh ngạc.

Không cần mất nhiều thời gian, một đại đại tin tức rung đất động trời từ trà lâu truyền ra, khiến Lãnh Diệc Trần vốn đang nghỉ ngơi trong biệt viện sơn trang, đắc ý cười nghiêng ngả ngã khỏi ghế dựa ——–

Võ Hoàng có đoạn tay áo chi phích!

(điển tích “Đoạn tay áo chi phích”: Mối tình cắt áo của Hán Ai Đế và Đổng Hiền

Theo sử sách ghi chép, Đổng Hiền không chỉ có khuôn mặt giống mỹ nữ mà từ ngôn ngữ, cử chỉ đều giống nữ nhân, “tính tình dịu dàng”, “giỏi quyến rũ”. Vì thế Ai Đế ngày càng súng ái Đổng Hiền hơn.  Hán Ai Đế đã vì Đổng Hiền mà cam tâm tình nguyện bỏ đi bao giai nhân trong hoàng cung để sủng ái một mình Đổng Hiền, thậm chí còn muốn đem giang sơn nhường lại cho Đổng Hiền. Mối tình giữa họ trở thành hình mẫu cho những người đồng tính luyến ái ở đời sau.

[ một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của Ai Đế mà ngủ. Ai Đế muốn quay người nhưng cũng không muốn làm tỉnh giấc của Đổng Hiền nên lấy kiếm cắt đứt cánh tay áo của mình. Người đời sau gọi mối tình đồng tính là “mối tình cắt tay áo” cũng là có nguồn gốc là điển cố này.])

.

.

.

Lại bị hắn dùng khinh công “phi” đi đem vào sân sơn trang, Trầm Thiên Hạm quá mức mệt mỏi căn bản chịu không được loại chóng mặt hoa mắt này, mềm nhuyễn ngã vào trong lòng hắn.

“Nàng là muốn làm thế nào!” Võ Hoài Thiên thấy thế tâm cả kinh, vội vàng ôm nàng phóng tới trên giường đặt xuống. “Nàng sao không chịu chiếu cố chính mình? Phát sinh chuyện động trời gì mà khiến nàng ngày đêm chạy trên đường như vậy?”

Chợt nghe đến nàng cư nhiên ngày đêm giục ngựa chạy về hướng núi Nhị Tô, Võ Hoài Thiên trong lòng vừa là vui sướng khôn nguôi lại vô cùng tức giận. Vui là nếu nàng đi tìm hắn, tất nhiên là hạnh phúc chết đi được; giận là, có tất yếu phải chạy trên đường như vậy không đoái hoài đến chính mình? Trong trà lâu dưới chân núi sau khi nhìn thấy nàng, hình dáng nàng mệt mỏi tiều tụy gần như muốn bức chết hắn.

 “Ta… Ta……” Trầm Thiên Hạm kinh ngạc nhìn hắn, cho đến khi rung động trong lòng vì gặp được hắn khôi phục lại, cái miệng nhỏ nhắn liền mím chặt không biết nói cái gì.

Nàng vừa mới cương quyết quyết định hai người không gặp mặt nhau, hắn lại đúng lúc xuất hiện trước mặt nàng, này muốn nàng làm thế nào phản ứng? Nàng không có một chút chuẩn bị tâm lý, không biết nên đối mặt hắn như thế nào a!

Võ Hoài Thiên xem nàng nửa ngày không nói ra được một câu hoàn chỉnh, cũng không lại truy vấn, chính là tham lam nhìn con người đã hơn tháng nay không được gặp, bàn tay lớn phủ lên hai má nàng nhìn qua thật gầy và tái nhợt, lại giận nàng không chịu chăm sóc bản thân thật tốt.

“Nàng….” Khuôn mặt nghiêm khắc nhìn đến bộ dáng nàng đáng thương hề hề kia, toàn bộ lời muốn trách đều nuốt trở lại trong bụng. Nếu không thể nói ra, kia hắn chỉ có thể thay đổi phương thức.

Bàn tay lớn rời xuống lưng áo gầy nhỏ của nàng, đem nàng ôm vào trong lồng ngực chính mình, cúi đầu hung hắng hôn lên làn môi nàng, chứng minh toàn bộ nỗi mong nhớ qua hành động trực tiếp.

Trầm Thiên Hạm hoàn toàn không phản ứng kịp, hô hấp toàn bộ đều bị hắn đoạt đi, khí tức xa lạ lại quen thuộc bao vây quanh nàng, khiến nàng thỏa mãn đóng lại hai mắt, ngoan ngoãn để hắn tùy ý ở trên người chính mình dấy lên ngọn lửa.

Như là muốn bù đắp lại khoảng thời gian xa cách kia, Võ Hoài Thiên đưa chiếc lưỡi linh hoạt quyến luyến, dây dưa cùng nàng, dường như vĩnh viễn cũng hôn không đủ.

“Ân…..” Nàng bật ra thanh âm mỏng manh, ý thức phiêu phiêu trong hôn trầm mê loạn, chỉ có thể vươn hai cánh tay ôm trụ lấy gáy hắn, khí tức gấp gáp lại loạn, cả người đều nóng nhiệt bừng lên.

Võ Hoài Thiên lúc này mới rời khỏi môi nàng, chuyển nụ hôn hướng tới vành tai nhỏ khéo léo, cả thân hình cường tráng đè trên nàng, bàn tay to ôn nhu lại nóng từ thắt lưng nhỏ của nàng, một đường nhẹ lướt phủ lên đằng trước, cách một lớp nam trang màu xám nắm lấy no đủ kiều xảo của nàng, nhẹ nhàng lộng hành nhu vuốt.

Hai má nàng dần hiện nhiệt khí, trên khuôn mặt có chút tái nhợt dần hồng đỏ lên, nàng nhắm chặt hai mắt, không dám mở ra, nhẹ giọng phát ra rên rỉ.

Đôi môi nóng ấm lại nhớ tới khuôn mặt nàng, Võ Hoài Thiên hôn lên hai mắt nàng, má của nàng, trán của nàng, cử động ôn nhu yêu thương không ngớt, trong tâm tiềm ẩn suy nghĩ cùng xúc động mãnh liệt muốn đem nàng nhập vào thân thể chính mình.

Hắn quên không được từng cử chỉ, hành động của nàng, cùng với nỗi nhung nhớ nhức nhối trong tâm, hắn không nghĩ chính mình cư nhiên đã muốn buông xuôi tình cảm thâm sâu như thế. Chỉ là nhìn đến nàng thôi, liền đau lòng tâm động đến không cách nào tự khắc chế được, thầm đem nàng an trí ở dưới sự bảo hộ của chính mình, trở thành nữ tử chặt chẽ luôn bên hắn sủng ái.

Hắn muốn nàng!

Ngón tay linh hoạt gọn gàng mở ra thắt lưng của nàng, ngoại bào, trung y, từng kiện từng kiện y phục để hắn cởi ra, liền ngay cả nội y cũng không lưu lại, hắn muốn trực tiếp cảm nhận xúc cảm từ thân thể nàng.

Lạnh lẽo truyền tới trên người rất nhanh bị độ ấm nơi bàn tay hắn thay thế, Trầm Thiên Hạm kìm lòng không đậu mở mắt lộ ra con ngươi đen, liền đối diện với đôi mắt chứa đầy hỏa nhiệt dục tình của hắn.

“Ngươi….” Lại lần nữa xấu hổ hồng má, nàng chỉ hận chính mình vì cái gì muốn mở mắt ra.

Hắn thở nhẹ mang theo mười phần tà khí, làm cho trên khuôn mặt nàng nhiệt khí càng tăng lên, trực giác lại khẩn trương nhắm chặt mắt, xấu hổ kháng nghị.

Đối với phản ứng của nàng cảm thấy không hài lòng, Võ Hoài Thiên tăng thêm lực đạo nơi bàn tay, càng lấy ngón tay thon dài trực tiếp đùa nhũ tiêm mẫn cảm, làm cho nụ hoa xinh đẹp khéo léo kia ở trước mắt mình cương lên nở rộ.

“A….” Trầm Thiên Hạm nhịn không được bật ra kiều ngâm, khẩn trương nắm lấy ngực áo hắn, cảm giác dòng hỏa nhiệt càng lúc tỏa rộng ra từ tay hắn, tràn lan chiếm cứ khắp thân mình nàng.

Nàng bất an xoay xoay thắt lưng, lại không biết hành động này của chính mình làm cho đôi bồng nhũ theo đó động động, như là thỉnh mời câu dẫn, dụ người càng tiến lên thêm. Võ Hoài Thiên cúi đầu hôn lên bầu ngực tuyết trắng, lại nhẹ nhàng cắn liếm nụ hoa kiều nộn, như là thưởng thức hương vị tươi đẹp nhất.

Trầm Thiên Hạm trong lúc nhất thời thở không nổi, hô hấp gần như bị khoái cảm tê dại trước ngực đoạt hết đi, nàng thấp thanh rên rỉ nho nhỏ, bàn tay nhỏ tiến vào trong lồng ngực hắn, muốn ngăn cản hắn không được tiến lên. Run rẩy, nàng cảm giác thân thể chính mình hoàn toàn phát nóng, cảm giác tê dại ngọt ngào kia giống như một bước dài (đáng lẽ là so sánh giống dòng điện, cơ mà thời cổ đại lấy đâu ra điện mà so sánh, cho nên so sánh này có phần nghe không quen tai), lan truyền một đường từ ngực tới giữa hai đùi nàng, khiến nàng bất an khẩn cấp khép hai đùi lại, chính là vẫn không ngăn được dòng hỏa nhiệt bừng lên tại đó.

“Ngươi đừng như vậy…..” Cảm giác chính mình sắp không khống chế được, nàng nắm lấy mái tóc đen của hắn, không rõ hành động đó là đang đẩy hắn ra hay càng kéo gần thêm vào.

“Nàng không muốn?” Hắn khẽ nâng đầu, đôi mắt lãnh lệ ngày thường lại trở nên nhu hòa đầy tình ý, khiến cho nàng sa vào, chìm đắm bên trong.

“Ta…..” Nàng hé miệng, nhưng là không cách nào trả lời.

Từng trải qua một lần kinh nghiệm cho nàng biết, cứ như vậy tiếp tục đi xuống sẽ phát sinh ra sự tình gì. Nếu như nàng lý trí, phải biết giờ là lúc nói cự tuyệt, nhưng một điểm nhỏ nàng cũng cự tuyệt không được.

Võ Hoài Thiên cũng không tính để nàng cự tuyệt, đầu lưỡi linh hoạt lại cứng rắn xâm nhập vào trong hai làn môi nàng, câu dẫn trêu đùa cái lưỡi đinh hương, bá đạo cuốn lấy không để cho nàng trốn, hai bàn tay lớn cũng không hề nhàn hạ, hai ba động tác liền đem toàn bộ quần áo trên người cả hai cởi bỏ hết ra.

Trầm Thiên Hạm chưa kịp cảm thấy lạnh lẽo, lập tức đã bị hắn ôm vào thân thân mật mật, hai thân thể trần trụi áp sát vào nhau không hề có nửa điểm khoảng cách, lồng ngực cường tráng của hắn áp vào đôi bồng đảo mềm mại mê người của nàng, chỉ cần hơi chút cử động, liền tạo ra ma sát dâng lên dục hỏa kinh người.

Tay nàng di chuyển tới bờ vai hắn, hai cánh tay không tự giác ôm lấy thân thể tráng kiện của nam nhân, nhung nhớ như sóng triều lấp đầy tâm niệm, rốt cuộc nhịn không được hôn lại hắn, như ký thác khát vọng cùng cả tuyệt vọng, một lần nữa dấn thân vào trong giao hoan.

Nàng nhiệt tình đáp lại Võ Hoài Thiên, dẫn đến bàn tay lớn mang theo ngọn lửa dời xuống thắt lưng nàng, chậm rãi tham nhập vào giữa hai đùi tuyết trắng, đầu tiên là nhẹ nhàng nhu miết mát xa cơ thể căng thẳng của nàng, sau khi dụ dỗ nàng mở hai đùi ra, mới tiếp xúc đến đóa hoa non mềm mê người bên dưới.

Bàn tay vì luyện võ mà có phần thô ráp mở ra cửa thủy động, đùa bỡn cùng hoa hạch vì dục tình sung huyết nổi lên, một ngón tay tham nhập vào trong hoa huyệt giảo lộng ra xuân triều, khiến cho nàng cùng hắn cuồng phong trong bể dục.

 “Ân……” Trầm Thiên Hạm khó khăn nhẫn nại xoay xoay thắt lưng, hoan du kia là mãnh liệt lại trực tiếp như thế, gần như muốn vượt qua cực hạn khả năng thừa nhận của nàng.

Nàng hoảng loạn muốn trốn tránh hết thảy, hắn nhưng lại không để cho nàng nguyện ý, vừa lui đi lại lập tức tiến vào, để hắn hân hoan thưởng thức cảnh đẹp động động trước ngực nàng kia, câu dụ hắn lại cúi đầu ngậm lấy nụ hoa trân châu phấn hồng, liếm lộng lại hút, ngón tay thon dài tùy ý ở trên thân mình nàng làm loạn, khiến cho nàng không cách nào kháng cự, thần phục xụi lơ trong lồng ngực của hắn, rên rỉ mị ngâm.

“Thanh âm thật đẹp.” Thanh âm nàng có phần trầm thấp hơn nữ tử bình thường, mỗi lúc như vậy lại càng thập phần mê người khiêu khích.

Trầm Thiên Hạm ngượng ngùng định đưa tay che lại miệng, hắn lại một phen ngăn tay nàng đẩy ra.

“Đừng, ta thích nghe.” Xem nàng xấu hổ đến khẩn trương, Võ Hoài Thiên tươi cười hạnh phúc.

Nàng nhất định không biết, hình dáng này của nàng có bao nhiêu làm hắn tâm động. Cũng bởi vậy, hắn lại càng cố ý ở bên tai nàng thấp giọng nhỏ tiếng: “Xem, ta mới chạm vào nàng như thế, nàng liền biến thành bộ dáng này, khẳng định là thập phần nhớ ta.” Ngón tay dài dừng lại động tác trên người nàng như là muốn chứng tỏ lời nói không phải giả, rồi lại động động giảo ra từ trong hoa huyệt càng nhiều xuân triều. “Nói, có phải rất muốn ta?”

Trầm Thiên Hạm làm sao có thể trả lời, ở dưới động tác không ngừng đùa bỡn của hắn, nàng chỉ có thể cảm thấy giữa hai đùi mình là một mảnh hỏa nhiệt nóng bỏng, từng đợt khoái cảm tê tê dưới hạ thân không ngừng tích lũy, như là muốn đem nàng nổ tung, chỉ có thể làm duy nhất một cử chỉ, run rẩy  gọi lên tên của hắn.

“Hoài Thiên….”

“Ừm.” Võ Hoài Thiên chuyển mắt nhìn mắt nàng mờ sương mù, hai má hồng đỏ làm khuôn mặt càng thêm diễm lệ, cảm giác hoa kính của nàng truyền tới từng đợt co rút, như là đang chờ đợi, mời gọi hắn.

Đôi mắt mang theo chút buồn bã, hắn cởi bỏ nốt khố hạ, giải phóng dục vọng bản thân đang kêu gào.

“Hoài Thiên?” Cảm giác được ngón tay hắn rời khỏi, từng trận hư không nổi lên khiến Trầm Thiên Hạm nhíu mi, hoa huyệt toan ma khó chịu làm nàng ưỡn cong người. “Ta….”

“Ân?” Bàn tay lớn mở rộng hai đùi nàng, không nghĩ lại trêu cợt nàng cũng như không nguyện tra tấn bản thân, trong nháy mắt, dục vọng thô dài đã để ngay trước cửa huyệt non mềm, nhu thuận xoa xoa ma sát dính lấy mật dịch. Rồi một cử động đâm vào trong động hoa kiều nộn của nàng.

“A…” Nàng tiêm kêu, bàn tay nhỏ bé túm chặt lấy hắn, vong tình nhẹ cắn lên bả vai tráng kiện, nhịp tim cùng hô hấp vì cử động của hắn mà dồn dập không thôi.

Võ Hoài Thiên tùy ý nàng túm cắn, bàn tay to nhu miết trêu đùa bồng đảo tuyết nộn của nàng, yêu vô cùng bồng nhũ mềm mại trắng hồng kia, hắn đầu tiên là thong thả đảo lộng trong hoa huyệt ẩm nóng của nàng, rồi sau đó dần tăng nhanh tôc độ, lần lượt rút khỏi, tiến vào, hoàn toàn chiếm lấy nàng.

 “A….” Nàng không làm được gì khác ngoài kiều mị rên rỉ, đu đưa thắt lưng thuận theo luật động tiến vào của hắn, cảm giác chính mình cũng sắp lên tới đỉnh điểm, từ hoa huyệt truyền tới từng sóng triều khoái ý, tùy ý hắn cường mãnh, cứng rắn luật động, tạo nên khoái cảm càng ngày tích lũy khiến nàng có điểm sợ hãi.

Nàng nghẹn ngào thanh âm, giống như một con mèo nhỏ thút thít, có cảm giác như muốn bùng nổ.

“Dừng lại….” Nàng sợ. Ý thức đã bắt đầu hôn trầm, mệt mỏi gục ngã nàng, khiến cho nàng phiêu phiêu chìm trong mê man, bật ra tiếng khóc nhẹ.

“Hưm…..” Võ Hoài Thiên cúi thân xuống, ở bên tai nàng nhẹ giọng an ủi, lập tức hôn lên đôi môi hồng nộn của nàng, đầu lưỡi linh hoạt tham tiến vào trong miệng nhỏ ấm, dẫn dụ nàng an tâm.

Trong nháy mắt, lớp bao bọc tầng khoái cảm nơi hoa huyệt kia bị hắn phá tan, khoái ý tê dại như thủy triều tràn ra chiếm cứ khắp thân thể, không bỏ sót một tấc, khiến nàng phát ra tiêng kêu thật lớn rồi chìm vào hôn mê.

Võ Hoài Thiên yêu thương nâng lên má nàng in lại dấu hôn, dương cương dục vọng dưới thân tăng thêm tốc độ, ở lần đâm vào cuối cùng, giải phóng toàn bộ.

Chôn đầu bên cổ nàng một hồi, Võ Hoài Thiên rốt cuộc bình ổn lại nhịp đập hô hấp, nhẹ nhàng rời khỏi bên trong thân thể nàng, xoay người ngã ra một bên.

Nhìn đến nàng nhắm chặt hai mắt, bên dưới hốc mắt có một lằn màu xanh ảm đạm nói rõ nàng có bao nhiêu mệt mỏi, lại thêm hắn nhiệt liệt cầu hoan, chắc chắn đã lấy đi mọi khí lực của nàng. Yêu thương hôn lên đôi mắt nàng, Võ Hoài Thiên không khỏi tự trách bản thân mới vừa rồi quá mức vô tiết chế.

Nhẹ nhàng đem nàng ôm vào trong ngực, nhìn nàng ngủ say không tự giác hướng đến chính mình ỉ ôi dụi dụi, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười.

Ngọt ngào kéo nàng trọn vẹn bao lấy, Võ Hoài Thiên quyết định để nàng cảm thấy ngủ ngon nhất. Người trong lòng là chân thật như thế, khiến cho tâm hắn trở nên nhu mềm vô hạn, cùng với dục vọng chiếm lấy trước nay chưa từng có.

Nhịn không được tham luyến liếm hôn bờ môi mọng, dục vọng muốn hấp thu toàn bộ hương vị ngọt ngào của nàng, tâm tình nổi lên trong đầu kia gần như muốn đem hắn nuốt hết, thầm nghĩ cứ như vậy ôm lấy, không bao giờ thả nàng ra!

Hắn sẽ không bao giờ lại buông tay nàng!

About ~ Lucy ~^-^~

em gái xinh ngoan của Hựu ca ~ ^♥^ ~

2 responses »

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s