“Đã hai ngày trời rồi mà người vẫn chưa tỉnh lại, ngươi cư nhiên vẫn nói không sao!” Thanh âm nam nhân hàn lãnh bất mãn, như là tức giận ai.

“Chính là chỉ mệt thành ốm, đương nhiên không sao a.” Một thanh âm của nam nhân khác vang lên, hơn nữa còn ẩn ẩn trong đó chút ý cười. “Cô nương người ta mấy ngày đêm một đường bôn ba, thân mình vốn đã hư nhược, ai bảo người không biết thương hương tiếc ngọc, dám ngay lúc đó lập tức ăn người ta, họa vô đơn chí, đương nhiên nguyên khí hao tổn quá nhiều, dù thế nào cũng phải nghỉ ngơi nhiều ngày mới khôi phục lại được.”

 “Nghỉ ngơi nhiều ngày đến tột cùng là muốn mấy ngày? Ngươi hai ngày nay chỉ biết nói một câu đó, ngươi rốt cuộc là thần y hay dung y (lang băm)!” Thanh âm nam nhân lạnh lẽo càng thêm lớn cùng tuyệt tình.

“Cho dù ta là thần y hay dung y, thứ Trầm cô nương cần căn bản không phải một đại phu mà là được nghỉ ngơi thật tốt. Ngủ cho đủ rồi tỉnh dậy ăn thật nhiều vào, đảm bảo nàng không bệnh không đau.”

Trầm cô nương? Người bọn họ đang thảo luận là nàng?

Thần trí dần dần thanh tỉnh, Trầm Thiên Hạm đầu tiên là cảm thấy đau nhức, xương cốt toàn thân cao thấp đều như muốn tan ra, khiến cho nàng nhịn không được “ai” một tiếng.

Ngay tức khắc một bóng người bay tới bên giường nàng, nàng vừa mới mở hai mắt ra, liền nhìn thấy khuôn mặt Võ Hoài Thiên vô cùng lo lắng.

Hắn như thế nào lại ở đây?

Sau khi giật mình, kí ức trước khi ngủ cũng dần dà trở lại, hai má phút chốc liền hồng đỏ lên.

 “Người xem, ta đều đã nói đi, chờ nàng ngủ đủ tự nhiên sẽ tỉnh, vậy mà cứ không tin, lão đại yêu quá mất khôn rồi.” Xem thấy nàng đã tỉnh, Lãnh Diệc Trần lá gan cũng to ra, triệt để cười nhạo không bỏ sót nửa điểm sức.

Dù sao cũng còn dịp nào có thể nhìn thấy bộ dạng Võ Hoài Thiên thất thố cùng bối rối đến thế? Không nắm thật chắc dịp này để chơi thì để đi đâu ——–

“Ngươi ra ngoài.” Võ Hoài Thiên trên khuôn mặt có chút hồng hồng khả nghi, ngữ khí vậy nhưng vẫn là lạnh như băng, ánh mắt bắn về hướng hắn lộ rõ, không chấp hành nhanh sẽ có hậu quả gì.

 “Ta biết ta biết.” Lãnh Diệc Trần vẫy vẫy tay, rất phối hợp đi hướng ra cửa. Hảo hán không chấp nhặt, hơn nữa hắn còn phải chờ xem đỉnh điểm vở kịch, chỉ cần có Trầm cô nương ở đây, không cần phải vội vàng! “Ta sẽ sai người đem dược bổ khí cường thân đến đây, Trầm cô nương ngươi nhớ kĩ phải uống hết.”

“Đa tạ.” Nhìn không thấy mặt mũi, Trầm Thiên Hạm chỉ nghe đến hắn nhắc ra tên mình, cũng chỉ theo trực giác nói lời cảm ơn.

Võ Hoài Thiên mắt lạnh đảo tới, Lãnh Diệc Trần ngoan ngoãn câm miệng, quay người rời khỏi phòng.

Chờ tới khi người hoàn toàn biến mất, ánh mắt Võ Hoài Thiên mới lại lần nữa quay trở lại trên giường, tinh tế đem cả người nàng từ đầu đến chân xem xét một phen, chỉ sợ có gì ngoài ý muốn.

“Ta… Có cái gì không đúng sao?” Trầm Thiên Hạm nháy mắt, theo ánh mắt hắn từ trên xuống dưới nhìn bản thân, không rõ rốt cuộc là phát sinh ra chuyện gì.

“Nàng có chỗ nào không thoải mái?” Hắn chau chau mày, khuôn mặt đầy lo lắng chân thật.

“Chỉ là thân mình có chút đau, không cần lo lắng.” Hai má nàng hồng lên, nhớ tới đối thoại lúc trước giữa hắn với Lãnh Diệc Trần, xem ra hắn lầm tưởng nàng sinh bệnh. “Ta không sao.”

“Không sao?” Võ Hoài Thiên cũng không cảm thấy như thế. “Ngủ liên tiếp hai ngày đêm còn kêu không sao?”.

“Ta ngủ hết hai ngày?” Trầm Thiên Hạm khó dấu nổi ngoài ý muốn, thảo nào nàng có cảm giác chính mình dường như đã ngủ rất lâu, đã lâu rồi nàng chưa có một giấc ngủ yên ổn cùng hương vị ngọt ngào như thế.

Vừa nhấc đầu đối diện khuôn mặt hắn căng thẳng, nàng lộ ra một chút đạm cười, “Không sao, ta đại khái chỉ là quá mệt mỏi thôi.”

Mấy ngày nay nàng một đường chạy về phía nam, gần như không có nghỉ ngơi chút nào, cũng khó trách sẽ ngủ say đến hai ngày, hại hắn phải vì nàng lo lắng quá.

“Quá mệt mỏi?” Hắn thâm trầm chuyên chú nhìn nàng, khó có thể đồng tình nói: “Có sự cố lớn gì mà khiến nàng làm hư thân thể chính mình, không quản ngày đêm chạy đi?”

Cho dù có thật là khẩn cấp tìm hắn, cũng không cần như thế a! Nàng không biết hành vi như vậy chính là càng khiến hắn lo lắng đam tâm sao?

Trầm Thiên Hạm mân mân cánh môi, im lặng không trả lời.

“Nàng thực coi cơ thể bản thân là mình đồng da sắt sao?” Nhìn thấy nàng một bộ dáng quật cường, Võ Hoài Thiên nhẹ thán khí, không cách nào giận giữ mắng nàng .

Dù sao hắn cũng rất muốn được gặp nàng, mà thực ra nhìn theo một góc độ khác, hành động này của nàng lại thỏa mãn hư vinh cùng hy vọng xa vời nơi hắn.

“Chờ dược được đem đến, nàng ngoan ngoãn uống đủ cho ta.” Bỏ qua chuyện kia, dù sao nàng đã tới bên cạnh hắn, hắn muốn hảo hảo chăm sóc thân mình hư nhược của nàng tốt lên. “Mấy ngày này nàng trước hết cứ ở lại đây, chờ sau khi đại hội võ lâm kết thúc, ta cùng nàng sẽ trở về Cẩm Tú thành tìm Mạc Tĩnh Viễn.”

“Tìm thiếu gia?” Nàng nghe có chút mơ hồ, không rõ chủ đề đối thoại như thế nào lại chuyển tới Cẩm Tú thành cùng thiếu gia đi. “Vì sao?”

Hắn đưa ánh mắt chỉ trích nhìn nàng một cái, như là vấn đề nàng hỏi quá mức xuẩn (ngốc).

“Nàng hiện vẫn là gia phó ở Mạc gia, đương nhiên muốn tìm hắn để lấy khế ước bán thân của nàng.” Luật pháp hoàng triều Thiên Thịnh rất chặt chẽ, hôn sự của nô bộc cũng là từ chủ tử ban cho, mà mọi quyền làm người đều nằm trong khế ước.

“Khế ước?” Nàng trợn hai mắt to, không rõ vì sao lại nhắc tới việc này. “Tìm thiếu gia lấy khế ước bán thân của ta làm cái gì?”

Nàng cẩn thận đánh giá thần sắc hắn, phát hiện hai đầu lông mày rậm kia sắp kéo lại thành một đường.

Võ Hoài Thiên nhướng cao mày, thẳng tắp nhìn nàng không chớp mắt.

“Nàng tìm ta, không phải là đã thay đổi tâm ý, chuẩn bị cùng ta về Kình Thiên Bảo?” Nếu không nàng cần gì phải một đường chạy về phía nam như vậy, chạy tới núi Nhị Tô không có chút liên quan, dính dáng tới Mạc phủ làm gì? Lại càng chưa nói tới, trên tay nàng vẫn đeo trạc tử lục ngọc kia!

“Ta…..” Nàng quanh co nói, nhịn không được nhìn lén sắc mặt người kia, xem hắn tỏ vẻ không kiên nhẫn, nàng rốt cuộc đành phải cố lấy dũng khí nói ra, “Ta không phải là tới tìm ngươi!”

Võ Hoài Thiên đương trường ngốc lăng tại chỗ. “Vậy nàng ngày đêm gấp gáp chạy tới núi Nhị Tô làm cái gì?”

Trầm Thiên Hạm nhìn biểu hiện kì dị của hắn (kì dị là do ai chớ? ==’’), bất chợt nhận ra có hiểu lầm gì, trong lòng trực giác không ổn, nhịn không được thán trời trong đầu, xong mới bày tỏ mục đích chân chính.

“Là tìm thiên kim tiểu thư Mạc gia, Mạc Nguyên Thiến.”

.

.

.

Một thân nam trang, Trầm Thiên Hạm dạo bước qua đình viện đằng sau sơn trang lớn, có cảm xúc bất lực bó tay.

Võ Hoài Thiên kiên quyết không nhường người, không chịu để nàng độc thân hành động, theo như hắn nói, đợi đến khi đại hội võ lâm kết thúc rồi sẽ đưa nàng về Cẩm Tú thành.

Vậy thì chuyện của Hương Hương phải làm sao bây giờ? Võ Hoài Thiên mặc dù đã phái người đi tìm tiểu thư, song nàng vẫn không tài nào yên tâm nổi. Vị tiểu thư của nàng kia tính tình tinh quái hơn quỷ, chỉ sợ người của hắn rồi sẽ quay lại truy vấn nàng, “Ngươi có thấy qua vị tiểu thư nào như thế sao?”

Thời gian kéo dài càng lâu, tình cảnh của Hương Hương lại càng nguy hiểm. Nghĩ đến tin tức trước lúc đi nhận được, nàng đau lòng không thôi. Rốt cuộc nên làm sao bây giờ mới tốt?

Xúc động đá đá đám lá vàng dưới chân, đột nhiên nàng nghe thấy phía trước truyền đến thanh âm một nam một nữ nói chuyện. Mà tiếng nói nữ tính kia —– thập phần thập phần quen tai!

Nàng tiêu sái bước nhanh tiến đến, không dám tin nhìn nữ tử trong đình. (này có thể nói là “xa ngàn vạn dặm, gần ngay trước mắt” không nhỉ?)

“Thiên Hạm?” Mạc Nguyên Thiến đứng trong đình cũng nhìn thấy nàng, kinh hỉ vội vàng tiến lên, một phen ôm chặt lấy nàng, hoàn toàn không chú ý tới khuôn mặt sắt đá của nam nhân bên cạnh ra sao. “Ngươi như thế nào lại ở đây?”

Xem rõ bộ dạng hưng phấn cười vui của Mạc Nguyên Thiến, Trầm Thiên Hạm mới phản ứng lại, một phen đẩy nàng ra, trước biểu tình khó hiểu kì lạ của Nguyên Thiến, tặng nàng một cái bạt tai.

“Thiên Hạm?” Mạc Nguyên Thiến ôm lấy bên má bị đánh, giật mình kinh ngạc.

Thượng Quan Ngự Kiếm một bên biểu tình trùng xuống, nghĩ cũng không nghĩ liền ra tay giáo huấn tiểu tử không biết trên dưới kia, Võ Hoài Thiên bỗng dưng từ đâu hiện thân phi tới, rất nhanh đánh hạ chiêu thức của hắn, ôm lấy Trầm Thiên Hạm lui đi ba bước lớn về sau.

 “Thượng Quan, vị này là Trầm cô nương.” Võ Hoài Thiên trước khi hắn kịp ra chiêu thức thứ hai vội giải thích, không hy vọng hảo hữu sẽ ngoại lệ ra tay với một thiếu nữ tử không chút võ công trên người.

“Cô nương?” Thượng Quan Ngự Kiếm nhướng mi, ánh mắt lướt một vòng qua nam trang Trầm Thiên Hạm.

“Nàng có thói quen nữ phẫn nam trang.” Võ Hoài Thiên bí mật thán trời trong lòng, đã nói cứ như vậy sẽ có ngày gặp chuyện không may! Chờ sau khi sự kiện này xử lý hoàn tất, hắn khẳng định sẽ đem toàn bộ nam trang của nàng ném sạch!

“Ngươi vì sao lại đánh nàng?” Xem tư thái Võ Hoài Thiên bảo hộ người chặt chẽ, Thượng Quan Ngự Kiếm miễn cưỡng thu hồi tay, không quên nói chuyện mới vừa rồi xảy đến.

Trầm Thiên Hạm không trả lời hắn, chính là chỉ một đường trừng mắt Mạc Nguyên Thiến đằng sau.

“Thiên Hạm, sao ngươi lại đánh ta?” Mạc Nguyên Thiến cũng là không hiểu, Trầm Thiên Hạm luôn luôn cử chỉ nhã nhặn, trong công việc luôn bình ổn quy củ, giảng giải lễ pháp, như thế nào vừa thấy mặt nàng lại động thủ ra tay?

“Chuyện ta đào hôn khiến ngươi tức giận như thế?” Nàng nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có lý do này.

 “Ngươi đào hôn hay không ta quản không nổi.” Tiểu thư của nàng này luôn không biết trời cao đất rộng, mặc kệ thế tục lễ giáo, làm ra được cái chuyện đào hôn này nàng tuyệt không mấy ngạc nhiên. Chính là….. Chính là, nàng giận là….

“Ngươi muốn đào hôn bỏ chạy, vì sao lại muốn Hương Hương thay ngươi gả?”

Mạc Nguyên Thiến buông tay, hóa ra mọi việc là như thế.

“Ta nghĩ nàng so với ta sẽ thích hợp hơn a.” Nàng không hiểu chính mình lần này lầm ở đâu. “Hơn nữa ta cũng không thể dẫn nàng ấy ngao du giang hồ đi, nàng ấy từ nhỏ theo sau ta làm loạn nhiều như vậy, chịu thay ta không ít rắc rối lớn bé, ta cũng chỉ là muốn tính kế giúp nàng. Nhan Khánh Ngọc là tể tướng đương thời, nhân phẩm cũng không tệ, phong thái cao lớn uy vũ đủ tư cách, Hương Hương gả cho hắn coi như là có nơi chốn nương thân tốt a.”

“Nơi chốn nương thân tốt?” Trầm Thiên Hạm hai mắt bốc hỏa, khí phẫn bừng bừng bốc cao khó thấy. “Hương Hương ở Nhan phủ, địa vị so với hạ nhân còn không bằng, này chính là ngươi vì nàng ấy tìm một nơi nương thân tốt?”

 “Hạ nhân? Sao lại thế được?” Mạc Nguyên Thiến ngây ngẩn cả người. “Hương Hương tốt như vậy, người Nhan phủ sao lại có thể đối nàng ấy như vậy?”

“Thực đơn giản đi! Bởi vì nàng ấy không tên là Mạc Nguyên Thiến, không phải thiên kim đại tiểu thư Mạc phủ!” Trầm Thiên Hạm hừ lạnh.

“Sao có thể như vậy?” Mạc Nguyên Thiến choáng váng, không ngờ đến sự tình lại không thuận lợi như nàng tưởng tượng, trong lúc nhất thời không biết làm sao. “Hiện giờ ở đâu? Hương Hương ở đâu?”

“Người vẫn ở trong Nhan phủ a!” Trầm Thiên Hạm nghĩ đến liền nhịn không được đỏ hồng mắt. “Ta mời người giúp ta điều tra tin tức về Hương Hương ở đó, không ngờ Nhan Khánh Ngọc cư nhiên sai Hương Hương tới tạp vụ làm việc nặng!”

“Không thể nào!” Mạc Nguyên Thiến không dám tin trừng lớn mắt, Hương Hương từ nhỏ tới lớn, một chút việc nặng nhọc cũng chưa bao giờ để nàng ấy đụng qua, so với một tiểu thư chính quy như nàng còn có phong thái tiểu thư hơn nữa, hiện tới Nhan gia cư nhiên phải làm việc nặng? Trời ạ, Hương Hương nhát gan thích khóc lại kiều kiều nhược nhược, làm sao có thể chịu được?!

 “Không thể, không thể như vậy.” Nàng kích động lắc mạnh đầu, bắt lấy ống tay áo Trầm Thiên Hạm. “Các ngươi thì sao? Các ngươi có đi nói chuyện giúp nàng?”

“Sao lại không, nhưng là lão gia không cho phép.” Trầm Thiên Hạm cắn môi, mệt mỏi càng nhiều. “Ta cùng Nhạc Nhạn quỳ gối cầu xin người cùng phu nhân, nhưng lão gia nói, là chúng ta có lỗi với Nhan gia trước, hiện còn mặt mũi tới vì Hương Hương nói chuyện sao? Hơn nữa Hương Hương đã gả tiến vào trong Nhan phủ, là người của Nhan gia, chúng ta giờ đã là người ngoài, căn bản không thể can thiệp.”

“Nhảm nhí! Nhan gia đối xử với Hương Hương như vậy, không hề đem nàng ấy trở thành người một nhà!” Mạc Nguyên Thiến tức giận đá chân. “Đại ca của ta thì sao? Hắn lại có thể xem Nhạc Nhạn quỳ gối cầu xin mà trơ mắt sao?”

“Thiếu gia đã đi xa bàn sinh ý, nhanh nhất cũng phải mất nửa tháng nữa mới có thể trở về.” Trầm Thiên Hạm thở hắt một hơi dài. “Cho nên ta mới đi tìm ngươi. Sự tình đều do ngươi dựng lên, đương nhiên phải để ngươi ra mặt giải quyết, hơn nữa ngươi mới là thiên kim tiểu thư thực sự của Mạc gia, là chủ tử của Hương Hương, ngươi mới có tư cách tới Nhan phủ đòi người!”

 “Đi! Chúng ta bây giờ lập tức tới Nhan phủ!” Sự tình là do nàng nháo loạn, nàng đương nhiên có trách nhiệm xử lý, hơn nữa giờ không biết Hương Hương có ổn không, nếu chậm trễ chút, nàng thực sự không dám tưởng tượng tiếp.

About ~ Lucy ~^-^~

em gái xinh ngoan của Hựu ca ~ ^♥^ ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s