Ở đó làm hạ nhân? Mạc Nguyên Thiến không dám dừng lại, mau chóng kéo Trầm Thiên Hạm cùng đi!

“Chờ đã.” Thượng Quan Ngự Kiếm vẫn luôn đứng bên cạnh nghe hai người nói chuyện, khuôn mặt lạnh lẽo ngăn trở trước đường nàng đi. “Nàng nghĩ làm cái gì?” Hắn trong lòng có loại dự cảm phi thường không tốt.

“Đương nhiên là tới Nhan phủ kêu bọn hắn thả người! Hết thảy sự tình đều là ta gây ra, không liên quan tới Hương Hương, cùng lắm thì tự thân ta sẽ bồi bọn họ!” Mạc Nguyên Thiến không chút nghĩ ngợi trả lời.

“Nàng phải gả cho tên nam nhân đó?” Hắn nhíu mày.

Nàng sửng sốt, không nghĩ nhiều liền nói: “Nếu bọn họ nhất định đòi ta gả mới chịu thả người, ta đây liền gả!”

 “Nàng mơ tưởng!” Thượng Quan Ngự Kiếm giận đỏ mắt, không để nàng kịp phản kháng liền ôm nàng vào lòng, giữ chặt nàng một chút động đậy cũng không thể. “Nàng trở về phòng cho ta, thế nào cũng không được phép đi!”

Nghĩ trở về gả cho tên nam nhân khác? Cửa cũng không có!

“Thượng Quan Ngự Kiếm! Ngươi làm cái gì?!” Bị hắn ôm chặt chẽ ở trong ngực, Mạc Nguyên Thiến lại đấm lại đá. “Thả ta ra, ta muốn đi cứu Hương Hương! Ta muốn đi…..”

Câu nói ngắt nửa chừng thì biến mất, bởi vì Thượng Quan Ngự Kiếm giận giữ đã điểm á huyệt của nàng.

“Nàng như thế nào cũng không thể đi!” Thượng Quan Ngự Kiếm trầm thanh trừng mắt, không nói thêm một câu khiêng nàng đi, trở về phòng của chính mình.

“Chờ chút.” Trầm Thiên Hạm nhìn hai thân ảnh dây dưa dần đi xa, lúc này mới giật mình cảm thấy cần đuổi theo bọn họ, khiến Võ Hoài Thiên một phen bắt lấy nàng.

 “Nàng muốn làm cái gì?” Sắc mặt Võ Hoài Thiên nhìn thế nào cũng không tốt.

“Tiểu thư nàng ấy……” Bị đôi mắt nghiêm lệ của hắn trừng, Trầm Thiên Hạm nhịn không được loạn loạn nhịp tim.

“Nàng ấy đã là người của Thượng Quan, không cần nàng quản.” Không cần nghĩ cũng biết, Thượng Quan tuyệt đối sẽ không buông tha nữ nhân của chính mình, càng không cần bàn tới chuyện cho gả đi nam nhân khác.

“Nhưng là….” Hương Hương còn chờ nàng ấy tới cứu! Thật vất vả mới tìm được tiểu thư rồi, như thế nào có thể cứ thế quên đi!

“Không có nhưng là.” Võ Hoài Thiên giữ lấy cằm nàng, thần sắc nghiêm túc. “Sự kiện này ta sẽ giúp ngươi, chờ sau hai ngày nữa đại hội sẽ kết thúc, lúc đó chúng ta liền lên đường tới kinh thành.”

“Không cần, tiểu thư đi cùng ta là được rồi.” Chờ đến khi hắn đem sự tình ở đây xử lý xong, đến lúc đó Hương Hương còn có thể bình an sao? Hơn nữa để bọn hắn đi chính là khiến sự tình càng thêm phức tạp, chỉ xem phản ứng của nam nhân mới vừa rồi, chỉ biết đi là càng thêm xấu.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ.” Hắn còn mơ mới để cho chính nàng đi.

“Võ Hoài Thiên!” Trầm Thiên Hạm trầm xuống sắc mặt, bất mãn thái độ chuyên chế này của hắn. “Ngươi không thể quyết định thay ta mọi sự như thế, ta cũng không phải là…..”

Võ Hoài Thiên cũng không để nàng nói xong, làm theo Thượng Quan Ngự Kiếm, điểm á huyệt của nàng.

“……!!” Trầm Thiên Hạm giận giữ nhìn hắn, nhịn không được nắm đấm tay đánh hắn, chính là người đau lại thành nàng, thân thể nam nhân cường tráng lại tuyệt không đau chút nào.

“Nàng ngoan ngoãn ở trong phòng.” Võ Hoài Thiên ôm lấy nàng, lấy ánh mắt ngăn lại động tác như mèo cào kia. “Trước khi đại hội kết thúc có vô vàn nguy hiểm, nàng không được chạy loạn.”

Trầm Thiên Hạm ngưng lại cử động, nhớ tới hắc y nhân lúc trước.

 “Không cần sợ, nàng ở đây rất an toàn, qua hai ngày nữa ta sẽ đem nàng cùng mọi chuyện giải quyết.” Nhìn ra khủng hoảng của nàng, hắn ôn nhu an ủi. “Cho nên trước khi sự việc ở đây kết thúc, nàng không nên tự tiện hành động.”

Con ngươi đen trầm không thấy đáy tỏa trụ nàng, yêu cầu nàng chấp nhận.

Đối với hết thảy, nàng chính là chỉ nhắm mắt, không có trả lời.

Nàng không có cách đáp ứng hắn.

.

.

.

Mới mở cửa sổ ra, liền nhìn thấy người “bảo hộ” đứng dưới cửa sổ, Trầm Thiên Hạm rút lại cánh tay, ngoại trừ thở dài cũng chỉ có thở dài.

Sớm đã biết Võ Hoài Thiên vô cùng nghiêm túc, chính là vẫn không ngờ bản thân lại bị trông giữ “cận nhận” như thế, có chắp cánh cũng khó có thể bay.

Cửa đột nhiên bị mở ra, Trầm Thiên Hạm tưởng Võ Hoài Thiên đã trở về, không ngờ người nhìn thấy lại là Mạc Nguyên Thiến.

 “Thiên Hạm, ngươi vẫn tức giận a?” Không khí yên lặng cùng ngượng ngùng giữa hai người, cuối cùng vẫn là Mạc Nguyên Thiến lên tiếng phá vỡ trước. “Ta biết ta đã hại Hương Hương thật thảm, ngươi đừng tức giận nữa, ta nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp cứu Hương Hương.”

Trầm Thiên Hạm liếc nhìn nàng ấy một cái, vẫn là nhịn không được thở dài.

 “Ta không tức giận.” Này là lời nói thật. So với việc giận Mạc Nguyên Thiến, nàng hiện giờ lo lắng cho Hoài Hương hơn, cũng càng phiền não khốn cảnh chính mình.

“Thật sự?” Mạc Nguyên Thiến cười cười ỉ ôi tới gần nàng, thân thiết như trước đây vẫn thế, “Vậy đừng không nói chuyện với ta, ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi ngươi.”

“Ân?” Trầm Thiên Hạm nhàn nhạt trả lời, cũng không đẩy nàng đang tiếp cận ra. “Hôm đó đánh ngươi…..”

Kỳ thật bàn tay kia sau khi đánh xong, Trầm Thiên Hạm cũng cảm thấy hối hận. Nàng vốn từ nhỏ lớn lên trong Mạc phủ, tâm tư Mạc Nguyên Thiến thế nào nàng còn không rõ sao, tâm ý của nàng thực sự là muốn tốt cho Hoài Hương, chỉ là còn khiếm khuyết không biết tự vấn, chỉ biết tùy hứng làm việc nên mới gây ra đại họa.

“Ai, là ta đáng đánh.” Mạc Nguyên Thiến cắt lời nàng, đối với cái tát kia của nàng tuyệt không để ý, ngược lại cảm thấy chính mình thực sự vô cùng có tội.

 “Ngươi ác!” Trầm Thiên Hạm quả thực là không có cách đối phó nàng, cá tính như vậy có kẻ nào có thể nhận đây? (thế mà có người nhận rồi đấy thôi… hắc hắc….)

Trực giác, nàng nhớ tới nam nhân hôm đó đối với tiểu thư nhà mình phát giận. (đó, thấy chưa… he he he ….)

“Ngươi cùng vị Thượng Quan công tử kia có quan hệ gì?” Mặc dù hỏi như thế, nhưng kỳ thực Trầm Thiên Hạm trong lòng cũng đã nắm chắc câu trả lời. Nhìn rõ hôm đó Thượng Quan Ngự Kiếm biểu hiện ăn vị chua kia, đã đủ chứng minh giữa hai người có tình tố gì.

Này lại càng phiền phức! Nhan gia bên kia nàng ấy chưa giải quyết xong, bên này nàng lại chọc thêm một.

Nam kiếm thánh Thượng Quan Ngự Kiếm, lại không thể so Võ Hoài Thiên hoặc Nhan gia có điểm nào thấp hơn a.

“Hắn nói ta là phiền phức của hắn, này có tính là quan hệ không?” Mạc Nguyên Thiến mắt thoáng liếc nhìn, nhẹ giọng chầm chậm trả lời, đối lại ánh mắt không đồng tình của Trầm Thiên Hạm, bèn kêu thối một tiếng: “Đừng nhắc tới hắn nữa a!”

 “Hôm đó hắn giận khí bừng bừng khiêng ngươi đi, hơn nữa tuyệt không cho ngươi đi Nhan phủ, ta đương nhiên muốn hỏi một chút.” Trầm Thiên Hạm chỉ sợ nàng ấy sẽ đem tâm tình không thích hợp, sẽ lầm lỡ chính sự. “Ngươi đừng quên, ngươi “trên danh nghĩa” vẫn là thê tử của Nhan Khánh Ngọc chưa qua cửa đã bỏ trốn.”

Hôn sự Nhan gia còn chưa xử lý xong, nàng ấy đã theo một nam nhân tiến ra như vậy, thực không tốt.

“Đừng thuyết giảng ta, ta mới là có chuyện cần hỏi ngươi đi.” Mạc Nguyên Thiến mới không nghĩ ngó ngàng tới ác nam nhân kia, nàng nhưng là lại càng muốn biết  vấn đề của Thiên Hạm. “Ngươi nói cho ta, ngươi quen biết ‘Võ Hoàng’ từ khi nào? Cũng không chịu nói với ta, ngươi biết rõ ta ngưỡng mộ hắn!”

Còn dám nói nàng, chính mình không phải cùng với Võ Hoài Thiên ở chung một chỗ đó sao.

 “Kình Thiên Bảo muốn hợp tác buôn bán vải thêu ở miền Bắc, cho nên thiếu bảo chủ cùng hai tên hộ vệ tùy thân tới Mạc phủ bàn sinh ý cùng thiếu gia…..”

“Ngừng.” Mạc Nguyên Thiến nhướng mắt, tay duỗi ra, ngăn nàng lại tiếp tục “báo cáo công sự”.

“Ta hỏi là ngươi cùng Võ Hoài Thiên, nghĩa là ngươi cùng hắn như thế nào, đừng xả ra mấy ngôn từ liên quan tới đại ca, Kình Thiên Bảo, Mạc phủ!”

Người mù cũng nhìn ra được giữa nàng cùng Võ Hoài Thiên có chuyện, nàng đừng nghĩ trốn!

Trầm Thiên Hạm cắn cắn môi dưỡi, như tượng thạch lặng im.

“Thiên Hạm, chuyện này ngươi đâu phải cam chịu.” Mạc Nguyên Thiến nhịn không được  giễu cợt. “Ai nha, này nếu không có gì, làm sao phải ngượng ngùng a. Võ Hoài Thiên lịch sự tuấn tú, cũng là Võ Hoàng, còn là người nối nghiệp Kình Thiên Bảo, cùng ngươi xứng đôi rất thích hợp đi.”

Trọng điểm là, nếu nàng ấy trở thành phu nhân Võ Hoàng, nàng sau này nếu muốn biết sự tình giang hồ gì, còn phải lo không có nguồn tin sao? Nghĩ đến liền khiến người hưng phấn nha.

“Thích hợp?” Trầm Thiên Hạm cười khổ nhìn nàng, trải qua chuyện của Hoài Hương rồi, nàng thế nào vẫn chưa nhận được giáo huấn? Không phải mỗi người đều giống như nàng, không thèm để ý tới thân phận tốt xấu!

“Có phải không?” Mạc Nguyên Thiến tinh tế quan sát biểu tình của nàng, có chút ngoài ý muốn khó dấu. “Hay ngươi không có tình ý với hắn?”

Không có khả năng a, xem ánh mắt Thiên Hạm luôn quản không được hướng tới trên người Võ Hoài Thiên, chỉ biết nàng khẳng định là yêu thích hắn .

“Thiên Hạm, ngươi không phải là tự ti, cảm thấy cùng Võ Hoài Thiên không cách nào xứng đôi đi?” Mạc Nguyên Thiến thần sắc vửa tỉnh, không cần nhiều thời gian liền nghĩ ra đáp án.

“Không phải như vậy sao?” Nếu là Mạc Nguyên Thiến, Trầm Thiên Hạm cũng không có cái gì cần giấu diếm, “Hắn đường đường là thiếu chủ Kình Thiên Bảo, lại kiêm nhiệm thân phận Võ Hoàng, có địa vị, có tài thế. Mà ta thì sao? Bất quá chỉ là một gia phó nho nhỏ, cho dù là chủ sự một tú phường, vẫn như cũ chỉ là nô bộc a.”

“Ngươi lại thế nữa.” Mạc Nguyên Thiến bắn ánh mắt xem thường, cánh tay dương lên ôm lấy nàng, “Ta không phải đã nói sao? Ngươi chính là “tiểu thư” trong Mạc phủ chúng ta, toàn Cẩm Tú thành đều nhận diện như vậy!”

“Giả không phải là thật, thật sự sẽ không là giả, ta không nghĩ lừa chính mình.” Trầm Thiên Hạm bỏ tay nàng ấy xuống, thản nhiên thừa nhận tâm ý chính mình. “Ta yêu hắn, nhưng là ta cũng biết chính mình cùng hắn là không có khả năng. Với thân phận của hắn, mặc dù hắn thật sự muốn ta, cũng chỉ có thể thu ta làm thiếp, ta tuyệt không có khả năng đáp ứng được.”

 “Ai bảo lấy ngươi làm thiếp?! Nếu thật ta còn lâu mới đáp ứng cho ngươi!” Mạc Nguyên Thiến trừng mắt, đứng bật dậy. “Võ Hoài Thiên có nói muốn thu ngươi làm thiếp?” Nếu hắn thực sự dám yêu cầu Thiên Hạm vậy, nàng có thế nào cũng phải hảo hảo chỉnh hắn thật tốt, không cần biết hắn có phải Võ Hoàng hay không!

“Hắn không nói.” Trầm Thiên Hạm lắc lắc đầu, giữ chặt tay Nguyên Thiến, chỉ sợ nàng ấy xúc động làm ra chuyện gì. “Hắn là nói muốn lấy ta, nhưng đường đường là thiếu chủ Kình Thiên Bảo, sao có khả năng cưới một gia phó?”

“Sao lại không có khả năng.” Mạc Nguyên Thiến trắng mắt liếc nàng một cái, cực kì không vui nàng lại cứ xem thường chính mình như vậy. “Hắn nếu để ý ngươi, yêu ngươi, đương nhiên sẽ không quan tâm tới vấn đề này.”

Trầm Thiên Hạm chấn động tâm, thấp giọng nói: “Cho dù hắn thật sự nguyện ý, mấy vị trưởng bối trong nhà hắn lại có thể đồng ý sao?”

 “Trưởng bối trong nhà hắn, ta nắm chắc sẽ đồng ý.” Mạc Nguyên Thiến nháy nháy mắt đen, lộ ra tươi cười thông minh lại xảo trá.

“Cái gì?” Trầm Thiên Hạm ngốc lăng, không rõ ý nàng nói.

“Thiên Hạm, ai bảo ngươi không theo ta cùng quan tâm sự tình giang hồ, hiện tới bây giờ mới thành để ý nhiều như vậy.” Mạc Nguyên Thiến cười đến phi thường khả ái.

“Ngươi muốn nói cái gì a?” Trầm Thiên Hạm bị nàng cười đến một đầu đen sầm, nàng không hiểu chuyện này rốt cuộc có gì đáng buồn cười?

“Ta nói, ngươi có biết phu nhân bảo chủ Kình Thiên Bảo, thân nương Võ Hoài Thiên, là có thân thế như thế nào?” Nàng nháy mắt mấy cái, giấu giấu diếm diếm vẫn là không chịu nói thẳng hết ra.

“Không biết.” Trầm Thiên Hạm đáp lại là vô cùng trung thực, thầm nghĩ muốn thực nhanh biết đáp án. “Rốt cuộc là có ý gì? Ngươi nói rõ ràng a.”

 “Thật nôn nóng nha.” Mạc Nguyên Thiến lè lưỡi, cũng là nói lại cho Thiên Hạm biết.

“Người giang hồ đều biết, thân nương Võ Hoàng chính là cốc chủ Đa Tình Cốc, luôn luôn phi thường coi nhẹ thế tục lễ giáo, quy phạm nữ tử, nhân duyên lúc trước cùng với thân phụ Võ Hoàng, thực ra cũng chính là nàng ấy nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu), lớn mật theo đuổi.”

“Cái gì?” Trầm Thiên Hạm ngây ngẩn người.

“Cho nên ngươi nghĩ xem, vị “trưởng bối” như vậy nếu biết các ngươi tình ý ngọt ngào, lại sẽ bởi vì thân phận ngươi mà không chấp nhận sao?” Mạc Nguyên Thiến kiều kiều mị mị hướng nàng ném ánh mắt, nở nụ cười.

Trầm Thiên Hạm chấn động kinh ngạc không biết phản ứng ra sao.

Là vậy? Là như vậy sao? Nhưng là…. Thật sự lại có thể thuận lợi như thế?

“Thiên Hạm, ta đều đã nói hết với ngươi, ngươi như thế nào vẫn bày ra một khuôn mặt sầu khổ a?” Mạc Nguyên Thiến thu lại tươi cười, bất mãn nhìn Trầm Thiên Hạm tuyệt vẫn không vui vẻ.

“Ta…” Trầm Thiên Hạm nhìn nàng, thở dài một hơi. “Cho dù là như vậy, cũng là chúng ta  dự đoán mà thôi. Hơn nữa thiếu bảo chủ chưa chắc đã nhận ý.”

Võ Hoài Thiên sẽ nguyện ý sao? Với thân phận địa vị của hắn, lại sẽ cam nguyện đem nàng trở thành chính thê sao?

“Này cứ giao cho ta đi.” Mạc Nguyên Thiến hai mắt lóe sáng, không hề dè chừng, lo lắng vấn đề này. “Ngươi hãy chờ tin tốt của ta đi!”

 

About ~ Lucy ~^-^~

em gái xinh ngoan của Hựu ca ~ ^♥^ ~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s